THANH NHI/Chương 8C. 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Nàng ta sẽ giả bệnh một thời gian, rồi lại giả vờ đau yếu thêm một thời gian nữa.

 

Sau đó uống t.h.u.ố.c giải, tổn hại thân thể một chút nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.

 

Còn ta sẽ phải c.h.ế.t.

 

Ta đã biết hết từ lâu.

 

Ngay cả tên lang trung bán t.h.u.ố.c cho nàng ta cũng chỉ là một tên l.ừ.a đ.ả.o trong giang hồ.

 

Độc d.ư.ợ.c chính là độc d.ư.ợ.c.

 

Làm gì có t.h.u.ố.c giải.

 

Chỉ có Chu Phần Nhi ngu xuẩn mới bỏ ra một trăm lượng bạc để mua thứ đó.

 

Nhưng cũng không sao .

 

Tất cả đều sẽ trở thành bằng chứng.

 

Ta mặc chiếc áo choàng đỏ thêu chỉ vàng bước vào Thanh Vận lâu.

 

Không bao lâu sau , Thanh Vận lâu bốc cháy.

 

Ta nhảy từ cửa sổ tầng hai xuống.

 

Chu Phần Nhi c.h.ế.t cháy bên trong.

 

Vận khí của ta rất tốt .

 

Ngay dưới cửa sổ tầng hai có một gốc cây lớn.

 

Ta chỉ bị trầy xước nhẹ, không hề tổn thương gân cốt.

 

Hoàng hậu nương nương vô cùng lo lắng, cho gọi ta vào cung hỏi chuyện.

 

Ta khóc nói với bà:

 

“Phần Nhi muốn hại thần nữ. Muội ấy ép thần nữ uống rượu độc. Thần nữ không chịu, muội ấy liền muốn phóng hỏa thiêu c.h.ế.t thần nữ.”

 

“Lửa bùng lên quá nhanh, thần nữ hoảng sợ nên vội vàng nhảy qua cửa sổ. Muội ấy định chạy ra mở cửa nhưng lại bị xà nhà rơi xuống đè trúng.”

 

“Thần nữ chỉ có thể trơ mắt nhìn biển lửa nuốt chửng muội ấy mà không cứu được .”

 

Hoàng hậu nương nương nhẹ giọng an ủi:

 

“Đây không phải lỗi của con.”

 

Ai nấy đều nói Chu Phần Nhi đã phát điên nên mới làm ra chuyện điên rồ như vậy .

 

Cũng có người khen ta gan dạ , dám nhảy từ lầu cao xuống chạy thoát thân , nhờ đó mới giữ được tính mạng.

 

Phụ thân và huynh trưởng đều khóc rất đau lòng.

 

Kế mẫu nghe tin thì bệnh càng nặng hơn, thần trí lúc tỉnh lúc mê.

 

Thái t.ử đích thân tới phủ họ Chu thăm ta .

 

Ta nói với hắn :

 

“Nếu điện hạ muốn hủy hôn, có thể vào cung bẩm với bệ hạ. Trong tay thần nữ đã dính một mạng người rồi .”

 

Đối với hắn , ta không muốn giấu giếm.

 

Che giấu là hạ sách.

 

Làm như vậy chỉ khiến ta đ.á.n.h mất sự tin tưởng của hắn .

 

Mà ta cần hắn .

 

Thái t.ử không màng lễ nghi, trực tiếp nắm lấy tay ta .

 

“G.i.ế.c người để cứu người thì có thể g.i.ế.c. Dùng chiến tranh để chấm dứt chiến tranh thì chiến tranh cũng là điều nên làm .”

 

“Thanh Nhi, cô không phải kẻ hồ đồ ngu muội .”

 

Hắn biết chuyện này không phải lỗi của ta .

 

Sự phản kích của ta chỉ là để tránh những tranh đấu và hãm hại không hồi kết từ Chu Phần Nhi.

 

Ta siết nhẹ tay hắn .

 

“Điện hạ, có thể gặp được người là may mắn lớn nhất đời này của thần nữ.”

 

 

Đêm hôm đó, người g.i.ế.c Chu Phần Nhi là nha hoàn Hải Đường của ta .

 

Hải Đường từng học võ, g.i.ế.c người rất gọn gàng.

 

Cả ngày hôm ấy , ta mặc chiếc áo choàng gấm lông vũ màu đỏ thêu chỉ vàng đi lại khắp nơi. Đến lúc hoàng hôn, Hải Đường mặc chiếc áo ấy thay ta tới dự tiệc.

 

Chiếc áo choàng đó màu sắc vô cùng nổi bật, cho dù trong đêm tối cũng rất dễ nhận ra , khiến người khác không thể làm ngơ.

 

Người trong phủ họ Chu đều nhìn thấy “ ta ” đi dự tiệc.

 

Chu Phần Nhi muốn g.i.ế.c ta , nên trong Thanh Vận lâu không hề bố trí người hầu hạ, ngoài cửa chỉ có hai bà t.ử canh giữ.

 

Ánh đèn mờ tối, Hải Đường kéo thấp mũ áo choàng xuống. Ngoài Chu Phần Nhi ra , không ai biết người tới không phải là ta .

 

Chu Phần Nhi vừa làm loạn đã nhanh ch.óng bị Hải Đường khống chế.

 

Ở trước mặt Hải Đường, nàng ta hoàn toàn không có sức chống trả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.

com/thanh-nhi/chuong-8.html.]

 

Hải Đường g.i.ế.c nàng ta , phóng hỏa đốt toà lâu rồi nhẹ nhàng nhảy từ cửa sổ xuống.

 

Còn ta nấp sau gốc cây, dùng sợi bạc cứa xước mặt và khuỷu tay mình , sau đó thay lại chiếc áo choàng đỏ thêu chỉ vàng.

 

Một màn qua mặt thiên hạ như vậy , chúng ta rất dễ dàng giải quyết được Chu Phần Nhi.

 

Chuyện Chu Phần Nhi mua t.h.u.ố.c độc cũng được ta âm thầm truyền ra ngoài.

 

Ai nấy đều cảm thán số ta quá tốt , vậy mà vẫn có thể thoát c.h.ế.t trong gang tấc.

 

“Con độc phụ Chu Phần Nhi ấy đúng là c.h.ế.t chưa hết tội.”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

..,

 

Tháng Mười Một, ta và Thái t.ử thành thân .

 

Thái t.ử là người nội liễm, ôn nhã, tâm tư sâu kín.

 

Hắn và Tấn Vương là huynh đệ cùng một mẹ sinh ra .

 

Thật ra không chỉ người ngoài, ngay cả ta cũng nhìn ra được Đế hậu yêu thương Tấn Vương hơn.

 

Tấn Vương phong lưu tuấn tú, tính tình hào sảng, miệng lưỡi ngọt ngào, khéo léo đối nhân xử thế.

 

Có phụ mẫu nào lại không thích một nhi t.ử như vậy ?

 

Điều may mắn của Thái t.ử là hắn là trưởng t.ử.

 

Điều bất hạnh của hắn là kiếp trước bị Tần Vương hại c.h.ế.t, để Tấn Vương ngồi không hưởng lợi.

 

Ta gả cho hắn .

 

Nhưng ta không muốn sớm trở thành quả phụ.

 

Ít nhất cũng phải chờ đến ngày hắn đăng cơ.

 

Hắn đối xử với ta rất tốt .

 

Ngày đầu tiên ta gả vào Đông cung, hắn đã giao chìa khóa tư khố cho ta .

 

Trong cung có món điểm tâm nào ngon, hắn sẽ mang về cho ta .

 

Có vật phẩm quý hiếm nào vừa được tiến cống, chỉ cần Hoàng hậu có một phần, hắn nhất định sẽ tìm cách lấy cho ta một phần.

 

Như vậy là đủ rồi .

 

Ta có được sự tôn trọng.

 

Mà đó mới là thứ ta muốn nhất.

 

Thế nhưng ta không mê đắm tình yêu của hắn .

 

Đông cung hiện có một vị Trắc phi và hai vị mỹ nhân.

 

Sau này sẽ còn nhiều người hơn nữa.

 

Dĩ nhiên ta cũng không từ chối tình cảm của hắn .

 

Sự yêu thích của hắn chỉ khiến con đường của ta thuận lợi hơn mà thôi.

 

Trong lòng ta vẫn là một vùng hoang vu, ta chỉ muốn vượt gai c.h.é.m bụi, bước lên vị trí cao nhất mà mình mong muốn , rồi tiếp tục sống những ngày tháng tốt đẹp của bản thân .

 

Sống lại thì sống lại .

 

Ta không sợ.

 

Ta đã sớm giải quyết tâm ma lớn nhất của mình .

 

Đó chính là Chu Phần Nhi.

 

Kiếp này ta sẽ sống tự do hơn, không cần lúc nào cũng bị Tấn Vương xem như thế thân của Chu Phần Nhi nữa.

 

Ta đã có được rất nhiều thứ.

 

Chỉ mong cuối cùng vẫn có thể mỉm cười đến hết đời.

 

 

Chẳng bao lâu sau , ta có thai.

 

Thái t.ử vui mừng khôn xiết.

 

Buổi tối, hắn thường ôm ta trong lòng, tưởng tượng đủ điều về đứa trẻ.

 

Hắn nói :

 

“Thanh Nhi, chúng ta chỉ sinh một nhi t.ử thôi, được không ?”

 

“Vì sao ?”

 

Ta hỏi.

 

“Lúc phụ hoàng còn là Thái t.ử, chúng ta sống trong nơm nớp lo sợ vì những cuộc tranh đấu giữa các Hoàng t.ử. Khi ấy phụ hoàng và mẫu hậu hận Tần Vương đến tận xương tủy, bởi ông ta được sủng ái hơn.”

 

“ Nhưng sau khi phụ hoàng đăng cơ, người và mẫu hậu dường như quên hết những khổ sở năm xưa, vẫn yêu thương đệ đệ nhiều hơn.”

 

“Rõ ràng yêu thương như vậy , lại không dám phế trưởng lập thứ.”

 

“Con người trừ khi không có được , còn nếu đã có rồi thì vĩnh viễn không rút ra được bài học.”

 

“Bọn họ sẽ luôn để con cháu mình lặp lại bi kịch của chính mình , đời này qua đời khác.”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...