Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hắn nói .
Ta khẽ ôm lấy hắn , vuốt mái tóc hắn .
Vì sao hắn có thể chấp nhận việc ta g.i.ế.c Chu Phần Nhi?
Bởi vì hắn hiểu nỗi khổ của ta .
Trong vùng đất hoang vu nơi đáy lòng ta , bỗng nở ra một đóa hoa rất nhỏ, rất nhỏ.
“Thiếp nghe theo người .”
Ta đáp như vậy .
Nhưng trong lòng lại nghĩ, chính Thái t.ử cũng vừa nói rồi .
Con người sẽ không bao giờ rút ra được bài học.
Phụ mẫu mãi mãi cho rằng nhi t.ử của mình khác với đệ đệ của họ.
Bọn chúng sẽ không vì được sủng ái mà trở nên kiêu ngạo.
Hiện giờ Thái t.ử đang phải chịu nỗi khổ vì phụ mẫu thiên vị Tấn Vương.
Đợi đến ngày hắn làm Hoàng đế, có lẽ hắn vẫn sẽ mong muốn có thêm nhiều nhi t.ử.
Nhưng không sao .
Ta chỉ cần một người kế thừa là đủ.
Ta chưa bao giờ tự làm khổ mình vì chuyện được mất. Điều ta cần làm chỉ là dùng tốt những quân cờ trong tay.
Mà quân cờ hiện giờ của ta là: Thái t.ử yêu ta , Hoàng hậu thương ta , Tấn Vương có lỗi với ta .
…
Khi ta sinh trưởng t.ử, lập tức bắt đầu đối phó phủ Tần Vương.
Ta biết rõ mọi chứng cứ phạm tội của Tần Vương ở kiếp trước , liền chỉ điểm cho Thái t.ử âm thầm thu thập.
Tiện thể kéo cả phụ thân ta vào .
Những năm qua, Tần Vương ngang ngược vô độ, cả phủ làm đủ điều ác.
Hoàng đế lại luôn ghi hận ông ta .
Nợ cũ hận mới cộng lại , cuối cùng vẫn là hơn ba trăm nhân khẩu phủ Tần Vương bị xử trảm.
Phụ thân ta cũng bị bãi quan.
Ban đầu ông không hề hoảng hốt.
Dù sao ông vẫn là nhạc phụ của Thái t.ử.
Sớm muộn gì cũng sẽ được trọng dụng trở lại .
Nhưng dần dần, ông phát hiện môn sinh của mình lần lượt bị chèn ép, loại bỏ.
Lúc ấy ông mới hiểu ra , ta đang c.h.ặ.t đứt từng chiếc rễ của ông.
Ông tìm đến gặp ta , khi đó nhi t.ử ta đã hai tuổi.
Ta đang dạy nó tập nói .
“Con đã từng nghĩ chưa ?”
“Nếu nhà mẹ đẻ sụp đổ, con và tiểu Hoàng tôn sẽ dựa vào ai?”
Ông hỏi.
Kiếp trước ta làm Tấn Vương phi, nhà mẹ đẻ chưa từng giúp ta điều gì.
Thậm chí còn kéo chân ta .
Ta hoàn toàn dựa vào chính mình để từng bước đi lên.
Kiếp này khởi đầu của ta thuận lợi hơn, cũng cẩn thận hơn.
Sao còn cần đến ông?
“Thứ mà mẫu t.ử chúng ta dựa vào là Thái t.ử.”
Ta đáp.
Phụ thân rất muốn mắng ta ngu xuẩn nhưng lại không dám.
“Dù thế nào cũng phải để lại cho nhà họ Chu một con đường lui.”
“Ta và đại ca con gặp chuyện thì con được lợi ích gì?”
“Sao lại không ?”
Ta bật cười .
“Con vui mà.”
Phụ thân kinh ngạc nhìn ta .
Ông vẫn luôn chờ xem ngày ta gặp họa.
Kết quả người gặp họa trước lại là ông.
Sau khi bị bãi quan, phụ thân vẫn luôn tìm cách phục chức.
Thế nhưng ông cầu cứu khắp nơi mà không được .
Lại vì ưu tư quá độ nên ngã bệnh.
Không bao lâu sau đã qua đời.
Trước lúc lâm chung, ông còn nói :
“Ta chỉ cần cố gắng chống đỡ thêm một thời gian nữa. Nữ nhi của ta sắp làm Hoàng hậu rồi .”
Đáng tiếc.
Ông không có mạng để chờ đến ngày ấy .
…
Huynh trưởng ta đi khắp nơi khoe khoang:
“Muội muội ta là Thái t.ử phi.”
Nhưng ai ai cũng biết .
Thái t.ử phi từ nhỏ đã bị huynh trưởng bắt nạt.
Tình cảm huynh muội chẳng hề thân thiết.
Tẩu tẩu cuối cùng cũng hòa ly với hắn .
Sau khi giữ được phần gia sản trong tay, huynh trưởng ngày ngày chìm đắm trong đám thiếp thất.
Chẳng bao lâu sau lại nghiện c.ờ b.ạ.c, tài sản nhanh ch.óng bị thua sạch.
Thậm chí hắn còn nói với người ngoài:
“Muội muội ta là Thái t.ử phi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-nhi/chuong-9.html.]
“Các ngươi cứ yên tâm cho ta nợ.”
Cuối cùng, Thái t.ử phái
người
đ.
á.n.h c.h.ế.t
hắn
trong một con hẻm nhỏ
vào
đêm khuya.
Chỉ để hắn không tiếp tục làm hỏng thanh danh của ta .
Khi cần đến ta , ta là nữ nhi nhà họ Chu, là muội muội của hắn .
Khi không cần đến nữa, hắn có thể giẫm giày lên mặt ta , tùy tiện vứt bỏ ta .
Ta không cần một nhà mẹ đẻ như vậy .
Ta giống như loài chim không chân.
Trời sinh đã không có nơi để dừng lại .
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
…
Ta âm thầm loại bỏ hai vị quan viên đắc lực nhất bên cạnh Tấn Vương.
Từ đó về sau , hắn hoàn toàn không còn cơ hội bước lên ngôi vị Hoàng đế.
Ta cũng nhắc nhở Hoàng hậu nương nương.
Đừng để Thái t.ử và Tấn Vương đi vào vết xe đổ của bệ hạ và Tần Vương năm xưa.
Hơn ba trăm mạng người của phủ Tần Vương.
Máu của họ còn vừa nhuộm đỏ pháp trường.
Hoàng hậu nương nương ôm n.g.ự.c.
Rất lâu không nói một lời.
Vài ngày sau , Tấn Vương bị Hoàng đế và Hoàng hậu đưa tới đất phong.
Không có thánh chỉ, vĩnh viễn không được vào kinh.
Từ đó, Tấn Vương hoàn toàn bị loại khỏi cuộc tranh đoạt.
Trước khi rời đi , hắn muốn gặp ta một lần .
Nhưng chuyện như vậy chẳng có ý nghĩa gì, ngược lại chỉ khiến phu quân ta nghi ngờ. Ta sẽ không làm , cho nên ta từ chối gặp hắn .
Ta và hắn , kiếp trước không có duyên, kiếp này cũng không có phận.
Bất kể là ân tình hay tình cảm đều đã tan biến.
Chỉ còn lại hận ý.
Nếu có thể, ta vĩnh viễn không muốn gặp lại hắn .
Hắn có hối tiếc hay không .
Không liên quan gì đến ta .
…
Năm nhi t.ử ta mười tuổi.
Thái t.ử đăng cơ.
Ta được sắc phong Hoàng hậu.
Ta và hắn chỉ có duy nhất một hài t.ử.
Hắn say mê chính sự.
Đối với mỹ sắc lại vô cùng thờ ơ.
Những lúc rảnh rỗi, hắn luôn gọi ta và nhi t.ử cùng dùng bữa.
Còn bắt nhi t.ử gọi hắn là: “Phụ thân ” chứ không phải “Phụ hoàng.”
Những người cũ trong Đông cung năm xưa, hai vị mỹ nhân và một vị Trắc phi, một người bệnh c.h.ế.t, một người xuất gia.
Người còn lại được phong làm Thục phi.
Nàng ấy vẫn luôn giúp ta quản lý hậu cung.
Nàng không có con cái.
Đối với ta lại trung thành tận tâm.
Từ đó về sau , trong cung cũng không tuyển thêm người mới.
Hoàng đế rất phản cảm với chuyện này .
Mỗi lần có đại thần dâng tấu xin tuyển tú, hắn đều nổi giận.
Những đời Hoàng đế trước , mỗi khi muốn lôi kéo đại thần nào đó, thường sẽ cho nữ nhi nhà người đó nhập cung làm phi.
Còn hắn thì khác.
Hắn sẽ hỏi ta nên đối phó với vị đại thần ấy thế nào.
Ta có kinh nghiệm của hai kiếp người .
Mỗi chủ ý đưa ra đều vô cùng hiệu quả.
Thậm chí có lúc Hoàng đế còn lén đưa tấu chương cho ta xem giúp để hắn được nghỉ ngơi một lát.
“Làm Hoàng đế rất khó.”
Có lần hắn nói với ta như vậy .
“ Nhưng làm trượng phu, làm phụ thân lại chẳng khó chút nào.”
“Phụ hoàng ta luôn nói người cũng có nỗi khổ riêng.”
“Thật ra chỉ là không muốn làm mà thôi.”
“Ta muốn làm một người trượng phu tốt , cũng muốn làm một người phụ thân tốt .”
Ta lặng lẽ nhìn hắn .
Trong khoảnh khắc ấy .
Lòng ta bình yên chưa từng có .
“Chàng là một vị trượng phu tốt , một người phụ thân tốt .”
“Cũng là một vị Hoàng đế rất tốt .”
Ta cúi đầu.
Khẽ hôn lên môi hắn .
Đến lúc này ta mới hiểu.
Hóa ra ta trọng sinh không phải để một lần nữa bước lên vị trí cao nhất, mà là để gặp lại hắn .
Kiếp trước , ta đã bỏ lỡ hắn .
Một bức 《Bách Điểu Triều Phượng》 khiến hắn kinh diễm.
Cũng khiến hắn nhớ mãi suốt cả một đời.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)