BẤT HỌA LANG QUÂN/Chương 1C. 1
20px

Văn án:

Xuân yến năm ấy .

Trưởng tỷ cùng Trì Tiện đùa giỡn, vô tình đẩy ta rơi xuống nước.

Trong lúc hoảng loạn, từ trong tay áo ta rơi ra một bức chân dung nhỏ của Trì Tiện.

Hoàng hậu lập tức ban hôn ngay tại chỗ.

Trì Tiện căm ghét tâm cơ của ta , dây dưa cùng ta cả một đời. Đến tận lúc lâm chung, hắn vẫn oán ta đã hủy hoại hạnh phúc của hắn .

Mở mắt lần nữa.

Ta lại quay về ngày được ban hôn ấy .

Lần này , trời còn chưa sáng hẳn, ta đã bò dậy vẽ chân dung nhỏ.

Nào là Lý thế t.ử, tiểu hầu gia, trạng nguyên lang…

Phàm là bằng hữu của Trì Tiện, ta đều vẽ không thiếu một ai.

Trước khi bị xô xuống hồ.

Một xấp chân dung nhỏ dày cộp tung bay khắp trời.

Đám quý nữ hoảng hốt lập tức xúm lại , tranh nhau nhìn những gương mặt đủ kiểu trên tranh.

Nhận ra được một lúc, các nàng che môi khe khẽ bàn tán.

"Bức này hình như là tân khoa trạng nguyên lang, nốt ruồi nhỏ trên sống mũi vẽ giống thật."

"Bức này chẳng lẽ là Lý thế t.ử?"

"Mau nhìn bức này đi , vẽ còn tuấn tú hơn cả Vệ công t.ử ngoài đời."

"..."

Mấy chục bức chân dung nhỏ, gần như gom đủ toàn bộ công t.ử chưa thành thân có mặt trong yến tiệc.

Cảnh tượng này , hệt như mới hôm qua.

Chỉ khác là lần đó, thứ rơi khỏi người ta chỉ có duy nhất chân dung nhỏ của Trì Tiện.

Đó là xuân yến của kiếp trước .

Trưởng tỷ tính tình phóng khoáng vì một nhành hải đường mà xảy ra tranh chấp với Trì Tiện.

Tỷ ấy giật lấy cành hoa, tiện tay ném thẳng xuống hồ, tỏ ra cực kỳ bao che cho ta .

"Trì Tiện, rõ ràng ngươi biết muội muội ta thích hoa hạnh, mắt mũi có vấn đề rồi à ?"

Trì Tiện tựa vào cột đình, khóe mắt ánh lên nét đào hoa, nhưng lời nói lại đầy vẻ khinh bạc.

"Thẩm đại tiểu thư ngày thường chỉ thích múa đao múa thương, hôm nay sao môi lại còn thoa son thế này ? Theo ta thấy, đúng là Đông Thi bắt chước Tây Thi, chẳng bằng nổi một phần dịu dàng của muội muội nàng."

"Trì Tiện, ngươi muốn ăn đòn phải không !"

Trưởng tỷ giả vờ nổi giận, đứng dậy đuổi theo hắn .

Hai người một trước một sau , giẫm lên cánh hoa, đuổi theo gió xuân.

Trong lúc xô đẩy, chẳng biết ai lỡ tay.

Chân ta trượt một cái, cả người ngã thẳng xuống hồ.

Ngay đúng lúc ấy , từ trong người ta rơi ra một bức chân dung nhỏ của Trì Tiện.

Trong dân gian từ lâu đã có lời đồn.

Tiểu hầu gia Trì Tiện vốn là hỗn thế ma vương nổi tiếng kinh thành lại vì muốn đổi lấy một nụ cười của Thẩm nhị tiểu thư, mà bao trọn cả Túy Xuân Lâu chỉ để mời đầu bếp Giang Nam tới làm món cua nhồi cam mà nhị tiểu thư yêu thích.

Sau chuyện chân dung nhỏ, hoàng hậu nương nương lập tức ban hôn ngay tại chỗ.

Ai ai cũng nói đây là mối lương duyên trời định.

Chỉ có Trì Tiện từ đó lạnh mặt với ta .

Đêm tân hôn, ta cô độc trong phòng cưới.

Đến lúc trời gần sáng, hắn mới mang theo mùi rượu đẩy cửa bước vào .

Khăn hỉ bị hắn tiện tay vén lên, lễ hợp cẩn hoàn toàn không có .

"Không ngờ ngươi vì ép cưới mà dùng thủ đoạn hèn hạ đến vậy ."

"Trưởng tỷ ngươi vì chuyện ngươi rơi xuống nước mà áy náy uống rượu mạnh suốt một đêm, bắt ta dùng m.á.u lập lời thề, đời này tuyệt không nạp thiếp , chỉ đối tốt với một mình ngươi."

Vết thương mới cắt trên cổ tay hắn rỉ ra từng giọt m.á.u.

Hòa cùng nước mắt ta suốt cả đêm, thấm vào chăn cưới đỏ thẫm.

Mấy chục năm sau đó.

Chúng ta nhìn nhau chẳng nói lời nào, càng nhìn càng chán ghét.

Cho đến lúc hắn bệnh nặng hấp hối, lời nói ra vẫn là:

"Nếu năm đó ngươi không giấu bức chân dung nhỏ ấy thì tốt rồi ."

"Có lẽ trưởng tỷ ngươi sẽ không vì áy náy mà dứt khoát tòng quân, cuối cùng c.h.ế.t trận nơi sa trường."

Mở mắt lần nữa.

Ta lại quay về ngày bước ngoặt vận mệnh ấy .

Kiếp này .

Ta sẽ như ý hắn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bat-hoa-lang-quan/chuong-1.html.]

Lúc nãy khi ngắm hoa, đám quý nữ đều giữ vẻ đoan trang, không dám nhìn kỹ các công t.ử trong tiệc.

Bây giờ nhờ những bức chân dung nhỏ sống động như thật này , các nàng tranh thủ nhìn thêm vài lần .

Rất nhanh, đã có người nhận ra điều bất thường.

Trong đống tranh ấy , duy chỉ thiếu một người .

Ai mà chẳng biết , Trì Tiện có tình ý với ta .

Lúc ngắm hoa, để lấy lòng ta , hắn còn đặc biệt dựng thang cao trèo lên tận ngọn, tự tay hái nhành hải đường nở đẹp nhất đem tới trước mặt ta .

Dù rằng nhành hoa ấy ngay sau đó đã bị trưởng tỷ lấy cớ ta không thích mà ném xuống hồ.

Tiếng xì xào dần nổi lên.

"Thiếu mất chân dung của Trì tiểu hầu gia..."

Không xa đó, trưởng tỷ đang xắn tay áo, đòi nhảy xuống hồ cứu người .

Trì Tiện lập tức kéo cổ tay tỷ ấy lại , hiếm khi nổi giận.

"Nàng là con vịt cạn thì thể hiện cái gì? Người ta được cứu lên từ lâu rồi ."

Ta vừa được cứu lên đã nhìn thấy cảnh này .

Toàn thân ta ướt sũng, lạnh buốt tận xương, nhưng tim vẫn bị kéo đau một cái.

Việc tưởng tỷ không biết bơi hắn nhớ rất kỹ.

Nhưng hắn lại quên mất.

Thuở nhỏ ta từng c.h.ế.t đuối hụt, còn sợ nước hơn cả trưởng tỷ.

Gió xuân lạnh buốt.

Giữa lúc hỗn loạn dưới đáy hồ ban nãy.

Có một đôi tay vững vàng đỡ lấy ta .

Người ấy đã cứu ta hai đời.

Như một cơn gió lướt qua hành lang, không kinh động bất kỳ ai.

Ngay cả Trì Tiện cũng tưởng ta là do thị vệ cứu lên.

Tiếng bàn tán quanh đó càng lúc càng lớn.

Lần này .

Trì Tiện đã nghe rõ.

Trên người Thẩm nhị tiểu thư giấu cả một xấp chân dung nhỏ.

Từ tân khoa trạng nguyên đến thế t.ử tiểu hầu gia, tất cả đều là bằng hữu thường ngày của hắn .

Chỉ duy nhất không có hắn .

Hắn đứng sững tại chỗ, sắc mặt đầu tiên trắng bệch, sau đó lập tức nổi giận.

Nha hoàn đang định dìu ta đi thay y phục.

Trưởng tỷ đã kéo Trì Tiện chạy tới, dáng vẻ hệt như tới đòi công đạo.

"Sao có thể không có Trì Tiện được chứ!?"

Mọi ánh mắt đều dồn lên người ta .

Trì Tiện lặng lẽ nhìn ta , nhiệt độ trong mắt từng chút một lạnh xuống.

Giữa chúng ta cách nhau một biển người ồn ào náo động.

Ta bỗng thấy vận mệnh thật nực cười .

Thì ra .

Trì Tiện cũng đã trọng sinh.

Gió lạnh thổi qua.

Sắc mặt ta trắng bệch, dù đã siết c.h.ặ.t áo choàng vẫn không ngừng run rẩy, trông vừa chật vật vừa yếu ớt.

Cuối cùng cũng có người không nhìn nổi nữa.

"Thẩm Thanh Việt, rốt cuộc ngươi đứng về phe nào vậy ? Người không biết còn tưởng ngươi thích Trì Tiện đấy."

Thẩm Thanh Việt như nghe được chuyện cười , siết tay đ.ấ.m thẳng lên vai Trì Tiện.

"Loại nam nhân yếu đuối này , dù thiên hạ c.h.ế.t sạch nam nhân ta cũng chẳng thèm nhìn thêm một cái. Đương nhiên ta chỉ đứng về phía muội muội ta ."

Khi tỷ ấy nói câu đó, Trì Tiện vẫn luôn nhìn ta .

"Mau đưa nhị tiểu thư đi thay y phục trước ."

Hắn khoác tay qua cổ Thẩm Thanh Việt, kéo tỷ ấy đi như xách một con ch.ó con.

Trong mắt người ngoài, lại thành một khung cảnh thân mật khác.

"Họ Trì kia , buông ta ra ! Ta còn phải đi với muội muội ta …"

Tiếng cãi vã quen thuộc dần xa.

Tim ta theo bản năng co thắt, đau âm ỉ từng cơn.

Đêm khuya.

Trì Tiện lẻn vào Thẩm phủ, quen đường quen lối trèo thẳng vào phòng ta .

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...