BẤT HỌA LANG QUÂN/Chương 2C. 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Câu đầu tiên hắn mở miệng chính là chất vấn:

"Tại sao không có ta ."

Ta nhiễm phong hàn, đang nằm trên giường, đầu óc nặng trĩu. Bên cạnh là bát canh t.h.u.ố.c bốc lên mùi đắng chát.

Trong lòng chỉ thấy vừa bi thương vừa nực cười .

Kiếp trước , hắn vì bức chân dung nhỏ ấy mà oán ta cả đời.

Kiếp này ta làm đúng như ý hắn , hắn lại sốt ruột.

"Ta không hiểu ý tiểu hầu gia."

"Thẩm Chi Ý, đừng giả vờ nữa." - Hắn cười lạnh.

"Ta biết ngươi cũng đã trọng sinh."

"Đã biết rồi , vậy còn hỏi làm gì."

Trong mắt hắn tràn đầy khinh miệt.

"Ta chỉ chướng mắt cái dáng vẻ giở lại trò cũ của ngươi thôi. Lần này ngươi định gả cho ai nữa? Lục trạng nguyên hay Lý thế t.ử?"

"Sống lại một lần mà ngươi vẫn chẳng biết liêm sỉ."

Hắn đột nhiên đưa tay bóp cằm ta , ánh mắt tối đen đầy chán ghét.

Cằm ta bị hắn bóp đến tê dại, tim ta cũng đau âm ỉ.

Người nam nhân trước mắt vẫn tuấn tú như xưa.

Nhưng ta lại không nhớ nổi vì sao kiếp trước mình lại động lòng với hắn .

Có lẽ là vì hắn hay kể mấy câu đùa vụng về, khoa chân múa tay khiến ta bật cười .

Cũng có lẽ là món cua nhồi cam ngày nào cũng được đưa tới trước mặt ta .

Hoặc cũng có thể là năm ấy trên đường từ chùa ngoài thành trở về gặp cướp, hắn không chút do dự chắn cho ta một đao, để lại vết sẹo vĩnh viễn trên vai trái...

Ánh mắt ta dừng trên bờ vai hắn .

Rất lâu sau .

Ta bật cười nhẹ nhõm.

"Trì Tiện, yêu ngươi mệt quá rồi ."

"Ta không yêu ngươi nữa."

"Đời này , chúng ta buông tha cho nhau đi ."

Ta lấy bức chân dung nhỏ của Trì Tiện từ dưới gối ra .

Kiếp trước , ta dốc hết tình cảm để vẽ nên dáng vẻ của người mình yêu.

Còn bây giờ.

Ta muốn ngay trước mặt hắn , tự tay hủy nó đi .

Hắn lập tức giữ c.h.ặ.t cổ tay ta , trong mắt lóe lên vẻ hung lệ.

"Ngươi dám xé!?"

Nhưng ta vẫn xé bức tranh thành từng mảnh ngay trước mắt hắn , rồi giống như ném thứ bẩn thỉu, ta tiện tay vứt đống giấy vụn đi .

Có lẽ vì động tác của ta quá bình tĩnh.

Gương mặt Trì Tiện như xuất hiện vết rạn, như bị đ.â.m đau, hai mắt đỏ ngầu.

"Ngươi thật sự muốn cùng ta đường ai nấy đi , đời này không còn liên quan gì nữa sao ?"

"Chẳng phải đó chính là điều ngươi mong muốn à ?"

"Được... rất tốt ."

Lực trên cổ tay đột ngột buông lỏng.

Trì Tiện quay người rời đi .

Không hề ngoảnh đầu lại .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bat-hoa-lang-quan/chuong-2.html.]

Mẫu thân gõ cửa phòng ta .

Hôm nay đã là lần thứ ba.

Từ sau khi ta nhiễm phong hàn, Thẩm Thanh Việt liền tự nhốt mình trong phòng.

Nói là áy náy đến mức không ăn không uống, ngay cả đại hội tỷ võ mà tỷ ấy mong chờ đã lâu cũng không đi .

Mẫu thân muốn ta khuyên trưởng tỷ, muốn ta đích thân đi nói một câu: "Chuyện rơi xuống nước, ta không trách tỷ."

Khi ta đẩy cửa bước vào , bóng người vốn đang ngồi bệt dưới đất lập tức bật lên giường.

Đáng tiếc, ta vẫn thoáng nhìn thấy nửa cái đùi gà nướng giấu dưới gầm giường.

Tỷ ấy chột dạ lau vệt dầu bóng loáng nơi khóe miệng.

"Sao muội lại tới đây? Chẳng phải mẫu thân bảo muội tĩnh dưỡng sao ?"

Tình cảm của ta dành cho Thẩm Thanh Việt thật sự rất phức tạp.

Kiếp trước , tỷ ấy thấy ta sau khi thành thân sống không hạnh phúc, bất chấp cả nhà ngăn cản, dứt khoát ghi danh tòng quân, nói muốn chuộc lỗi cho mình .

Kết quả, tỷ ấy vĩnh viễn ngã xuống dưới lưỡi đao của quân địch.

Phụ thân và mẫu thân nghe tin, ngất đi mấy lần .

Khi đó ta đang mang thai, t.h.a.i tượng vốn đã không ổn , cuối cùng cũng không giữ được .

Là Trì Tiện đích thân đi đón tỷ ấy về nhà.

Ba chữ Thẩm Thanh Việt trên bia mộ là do hắn tự tay khắc từng nét.

Hắn ngồi trước mộ tỷ ấy ba ngày ba đêm, không uống một giọt nước.

Sau này , cả kinh thành đều chĩa vào ta mà mắng.

Nói giữa phu quân ta và trưởng tỷ ta có thứ tình cảm không thể để người ngoài biết .

Không thể ngăn Thẩm Thanh Việt tòng quân, là cái gai trong lòng Trì Tiện cả đời.

Nghĩ lại , chắc hẳn hắn đã có ký ức kiếp trước nên dù có liều mạng, hắn cũng sẽ ngăn bi kịch lặp lại .

"Ta tha thứ cho tỷ rồi ."

Giọng ta nhạt đến mức không có cảm xúc.

Tỷ ấy lập tức bật dậy khỏi giường, ôm chầm lấy ta .

"Mẫu thân còn lừa ta nói muội bệnh nặng lắm, đây chẳng phải vẫn khỏe mạnh sao ! Phụ thân mẫu thân đúng là thích chuyện bé xé ra to."

Bên tai là tiếng cười sảng khoái như cũ của tỷ ấy .

Ta rũ mắt xuống, không nói gì.

Đến trưa, Thẩm Thanh Việt hùng hùng hổ hổ ra khỏi cửa.

Chưa đầy một canh giờ, chuyện tỷ ấy tỏa sáng rực rỡ ở đại hội tỷ võ đã như mọc cánh truyền khắp kinh thành.

Lại thêm một canh giờ nữa, khi Thẩm Thanh Việt uy phong cưỡi ngựa dạo phố, con ngựa đột nhiên hoảng sợ, gây ra một vụ giẫm đạp nghiêm trọng giữa chợ.

Nghe nói , Trì Tiện vừa hay đi ngang qua, liền xông vào cứu tỷ ấy .

Hắn nóng ruột như lửa đốt, ôm Thẩm Thanh Việt bị gãy chân, một cước đá văng cửa y quán.

Cánh cửa gỗ kim ti nam chắc chắn ấy lập tức vỡ thành bốn năm mảnh.

Đầu đường cuối ngõ đều bàn tán xôn xao.

"Chẳng phải là tên hỗn thế ma vương kia thích nhị tiểu thư sao ? Sao mặt lại đỏ bừng ôm đại tiểu thư trong lòng thế kia ?"

Có người còn bắt chước giống như thật.

"Thẩm đại tiểu thư hét lên bảo Trì Tiện phi lễ, còn dọa sẽ đ.á.n.h gãy chân hắn . Trì tiểu hầu gia cười mắng: Thẩm què, tiểu gia chờ chân ngươi lành rồi lại quyết đấu với ngươi. Hai người ngươi một câu ta một câu, nhìn chẳng khác gì đang liếc mắt đưa tình."

"Lúc móng ngựa chỉ còn cách mắt Thẩm Thanh Việt một tấc, may mà Trì Tiện tới kịp. Ơn cứu mạng này , chẳng phải nên lấy thân báo đáp sao ?"

Khi những lời đồn thêm mắm dặm muối ấy truyền tới tai ta .

Nha hoàn vừa bưng t.h.u.ố.c đã sắc xong vào phòng.

Thuốc rất đắng.

Đắng đến mức ta phải nhét thêm hai viên kẹo mạch nha vào miệng.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...