Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Ai mà chẳng biết Lý Hiền là huynh đệ tốt của Trì Tiện. Vậy mà muội lại qua lại thân thiết với hắn , thiệp mời mời muội cùng du ngoạn sông hộ thành còn gửi tới tận tay ta ! Hóa ra trong thời gian ta dưỡng thương, muội đã sớm âm thầm qua lại với hắn ."
Trước mặt người ngoài, Thẩm Thanh Việt luôn cực kỳ che chở ta .
Nhưng chỉ cần liên quan đến Trì Tiện.
Tỷ ấy như bị rót bùa mê, cán cân trong lòng không tự chủ được mà nghiêng về phía hắn .
Im lặng rất lâu.
"Trưởng tỷ thích Trì Tiện phải không ?"
Tỷ ấy bị hỏi đến nghẹn lời, phản ứng vô cùng dữ dội.
"Ta nhổ vào ! Mắt ta phải mù đến mức nào mới nhìn trúng hắn ?"
"Từ sau ngày muội rơi xuống nước, hắn trở nên trầm lặng, cũng không còn thích nói cười nữa."
Ánh mắt tỷ ấy dần trầm xuống.
"Mấy tháng ta bị gãy chân, mỗi lần hắn tới Thẩm phủ đều cố ý đi vòng qua ngoài viện của muội . Trước mặt ta , hắn lúc nào cũng thất thần, ánh mắt cứ liếc ra bên ngoài."
"Mỗi lần nghe tiếng bước chân của muội đi ngang qua hành lang, hắn sẽ lập tức đứng dậy. Mãi đến khi tiếng bước chân của muội xa rồi , hắn mới ngồi xuống lại ."
Tim ta như bị một bàn tay lớn bóp c.h.ặ.t.
Trưởng tỷ trước nay tính tình tùy tiện, phóng khoáng.
Nhưng từng cử động của Trì Tiện đều lọt vào mắt tỷ ấy .
Một chữ tình khó giải.
Cũng là kiếp nạn.
Tỷ ấy lấy từ trong tay áo ra một phong thiệp khác, cố gắng tỏ ra phóng khoáng.
"Đi với Trì Tiện đi , hắn đang chờ muội ."
…
Trời sao xa xăm, bóng trăng dưới nước, đèn đuốc khắp kinh thành sáng rực.
Trì Tiện đứng bên bờ sông hộ thành, nhìn hàng vạn hoa đăng trôi lững lờ trên mặt nước.
Mỗi một ngọn đèn, hắn đều tự tay viết lên vài câu tự trách.
Sau khi thành thân ở kiếp trước , hắn chưa từng làm cho Thẩm Chi Ý chuyện phong nhã lãng mạn thế này .
Đêm nay, đợi nàng được trưởng tỷ dỗ tới đây, nhìn thấy cảnh tượng rực rỡ như vậy , chắc chắn sẽ cảm động đến rơi nước mắt.
Nghĩ vậy , đáy mắt Trì Tiện dần hiện lên ý cười dịu dàng.
Con người hắn đại khái có chút bệnh.
Càng không có được , càng để tâm.
Năm đó, kiệu của Thẩm nhị tiểu thư đi ngang qua trường nhai.
Chỉ một thoáng ngoái nhìn kinh diễm.
Hắn đã không thể dời mắt thêm lần nào nữa.
Hắn là hỗn thế ma vương nổi danh kinh thành, các quý nữ khuê các quy củ nhìn thấy hắn đều tránh thật xa.
Để có thể tới gần Thẩm Chi Ý, hắn hao hết tâm tư, thậm chí còn kết giao với trưởng tỷ của nàng là Thẩm Thanh Việt.
Cho dù nhị tiểu thư chưa từng dành cho hắn một ánh nhìn .
Hắn vẫn cam tâm tình nguyện.
Cho đến xuân yến ngày ấy .
Hắn mới chợt hiểu ra .
Hóa ra tình ý của Thẩm Chi Ý được giấu trong những bức họa kín đáo kia .
Thế nhưng khoảnh khắc ấy , thứ dâng lên trong lòng hắn không phải vui mừng, mà là một cơn bực bội khó hiểu.
Bản tính hắn tùy ý phóng túng, ghét nhất bị trói buộc.
Một đạo thánh chỉ ban hôn, một hôn lễ.
Tựa như một bàn tay vô hình, đẩy hắn bước tiếp về phía trước .
Những lễ nghi rườm rà khiến
hắn
đau đầu.
Đặc biệt là khi phụ thân nói đã tìm sẵn quan chức cho hắn .
Sau khi thành thân , hắn phải gánh lấy trách nhiệm làm phu quân, làm thần t.ử.
Trong lòng hắn nghẹn một ngọn lửa vô danh.
Ngay cả khi nhìn Thẩm Chi Ý, hắn chỗ nào cũng thấy không vừa mắt.
Trước kia cảm thấy nàng dịu dàng uyển chuyển.
Giờ lại thấy nàng trầm lặng vô vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bat-hoa-lang-quan/chuong-4.html.]
Thậm chí còn không sinh động bằng trưởng tỷ Thẩm Thanh Việt của nàng.
Đã từng có lúc.
Trong mắt Thẩm Chi Ý cũng có ánh sáng.
Nhưng sau những đêm hắn không về nhà, những lời cay nghiệt, những lần chèn ép khinh miệt...
Ánh sáng ấy dần dần tắt đi .
Biến thành một vùng nước c.h.ế.t tĩnh lặng.
Thật ra hắn cũng không phải chưa từng đau lòng.
Những lúc nàng ngủ say, hắn cũng từng nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.
Hết lần này tới lần khác hôn lên tóc mai nàng, khẽ nói :
"Xin lỗi ."
Nhưng chút oán khí trong lòng kia vẫn mãi không tan.
Cho nên trước lúc chia ly.
Hắn mới nói ra những lời tổn thương đến vậy .
Ông trời thương xót.
Vậy mà lại cho bọn họ cơ hội làm lại từ đầu.
Nhưng nàng vẫn còn oán hắn .
Không chỉ vẽ nam nhân khác.
Còn xé cả chân dung nhỏ của hắn .
Oán cũng được .
Ít nhất vẫn còn chút tình cảm.
Huống hồ kiếp trước , bọn họ còn có một nữ nhi đáng yêu.
Hắn hơi may mắn nghĩ.
Thẩm Chi Ý yêu con như mạng, vì đứa bé, sớm muộn gì nàng cũng sẽ quay về bên hắn .
Bất kể là Lý thế t.ử hay Vương thế t.ử.
Không ai chen vào được .
Hắn đứng bên bờ sông, từ ban ngày chờ đến tận đêm.
Đèn đuốc khắp kinh thành lần lượt sáng lên, như dải ngân hà rơi xuống nhân gian.
Một bóng dáng quen thuộc cuối cùng cũng chậm rãi bước lên đầu cầu.
Hôm nay nàng rõ ràng đã đặc biệt ăn diện, xinh đẹp rực rỡ.
Hắn vô thức chỉnh lại y quan.
Trong lòng thậm chí còn lướt qua một tia căng thẳng đã lâu không có .
Xem đi .
Rốt cuộc nàng vẫn yêu hắn .
Nàng tới gặp hắn rồi .
Thế nhưng giây tiếp theo.
Nụ cười nắm chắc phần thắng trên mặt Trì Tiện lập tức cứng đờ.
Giữa ánh đèn mờ ảo, Thẩm Chi Ý bước chân nhẹ nhàng đi về phía một chiếc du thuyền đang neo bên bờ.
Bên cạnh thuyền là một bóng người cao lớn thẳng tắp.
Người nọ mặc cẩm bào màu đen huyền, mày kiếm mắt sao , toàn thân toát lên vẻ cao quý lạnh lùng.
Hắn quay người lại , mỉm cười với nàng.
"Nhị tiểu thư, đã lâu không gặp."
…
Nụ cười sáng sủa của Tạ An Tuân thẳng tắp lao vào mắt ta .
Tim ta vô cớ đập nhanh vài nhịp.
Năm năm trước , trận chiến Bắc Mạc.
Tạ An Tuân dù là đệ đệ ruột của hoàng hậu và chỉ mới mười lăm tuổi mà đã lĩnh quân xuất chinh, khí thế như chẻ tre.
Thiếu niên áo gấm cưỡi ngựa, ngày khải hoàn trở về, nụ cười của hắn khuấy động cả một hồ xuân thủy, khiến hơn phân nửa nữ t.ử trong kinh thành đem lòng si mê.
Tạ An Tuân.
Chính là ân nhân cứu mạng ta suốt hai kiếp.
Ngày xuân yến ta rơi xuống nước.
Chaporia
Bình Luận (0)