Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hắn mặc đồ thị vệ, nhưng lại nhanh hơn tất cả mọi người , nhảy xuống hồ đỡ lấy ta .
Thấy ta nhận ra hắn .
Hắn cười , đưa tay làm động tác "suỵt".
"Đợi ta vài ngày, ta sẽ tới tìm nàng."
Sau này ta mới biết .
Chiến sự biên quan lại nổi lên, Tạ An Tuân vừa mới hồi kinh đã bị khẩn cấp triệu về tái bắc.
Trận chiến ấy kéo dài suốt bốn tháng.
Kiếp trước , hắn vội vã trở về kinh thành, vừa khéo đúng lúc ta xuất giá.
Hắn cưỡi ngựa, lặng lẽ đi theo cuối đoàn đưa dâu.
Nghe tiếng chiêng trống náo nhiệt rung trời.
Im lặng đi hết cả con đường.
Sau khi tận mắt nhìn kiệu hoa được khiêng vào Trì hầu phủ.
Ngay cả rượu mừng hắn cũng chưa uống một ngụm, tối hôm đó đã lập tức quay về biên quan.
Sau này .
Tạ tiểu tướng quân trở thành Tạ tướng quân.
Hoàng đế kiêng dè binh quyền trong tay hắn .
Ra lệnh cho hắn quanh năm đóng giữ biên cương, không có thánh chỉ không được vào kinh.
Tạ An Tuân còn đi trước ta .
Cả đời chưa từng cưới thê t.ử, chôn thân nơi mảnh đất hắn bảo vệ suốt một đời.
Ta hành lễ.
"Đa tạ tướng quân ngày đó đã cứu mạng."
Tạ An Tuân cười trêu ghẹo:
"Thẩm Chi Ý, mấy năm không gặp mà nàng lại khách sáo với ta như vậy ?"
…
Nhớ lại năm đó…
Theo lệ cũ của triều đình, quan viên từ tam phẩm trở lên đều phải luân phiên đưa nhi t.ử trong nhà vào Đông Cung, làm bạn đọc cho thái t.ử vài tháng.
Đến lượt nhà ta .
Trong phủ chỉ có hai nữ nhi.
Thánh thượng đặc cách cho phép ta nữ cải nam trang nhập cung.
Trưởng tỷ Thẩm Thanh Việt là người chuyên gây chuyện thị phi.
Thế nên gánh nặng ấy rơi lên vai ta .
Sau khi vào Đông Cung, ta nơi nơi cẩn thận dè dặt, chỉ sợ khiến thái t.ử không vui.
Sau này mới biết là ta lo thừa.
Những người được chọn vào cung đều là nhân tài xuất sắc của các gia tộc.
Ta người nhỏ nhất, văn học cưỡi ngựa b.ắ.n cung cũng chẳng nổi bật.
Căn bản không ai để ý.
Ngoại trừ Tạ An Tuân.
Là đích t.ử của Trấn Quốc công, đệ đệ ruột của hoàng hậu đương triều, cũng là cậu ruột của thái t.ử.
Thân phận hắn tôn quý, ngay cả thái t.ử cũng vui vẻ nghe lời hắn .
Không biết từ ngày nào.
Ta vô tình chạm phải ánh mắt hắn .
Có lẽ lòng tốt của hắn trỗi dậy, thấy ta luôn một mình nên đi đâu cũng dẫn theo ta .
Nhờ sự ưu ái đặc biệt ấy .
Mấy tháng đó, ta vậy mà thành đoàn sủng giữa đám người .
Nhưng ta chỉ muốn âm thầm vượt qua quãng thời gian làm bạn đọc , giấu kín thân phận nữ nhi của mình .
Đêm nào ta cũng trốn trong chăn len lén khóc .
Mắng người tốt bụng Tạ An Tuân hết lần này đến lần khác.
May mà cuối cùng cũng hữu kinh vô hiểm.
Ngày rời cung.
Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời vuông vức phía trên , chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bat-hoa-lang-quan/chuong-5.html.
]
Ai ngờ Tạ An Tuân lại đuổi theo ra ngoài, nhất quyết muốn tiễn ta một đoạn.
"Thẩm huynh , để ta tiễn huynh ."
Cuối cùng ta không nhịn nổi nữa, dậm chân hét lên với hắn :
"Ta là nữ t.ử ngươi có biết không ! Ngươi đừng lúc nào cũng lôi lôi kéo kéo ta nữa! Mẫu thân ta nói rồi , nam nữ thụ thụ bất thân , hôn rồi là phải thành thân !"
Thấy ta tức đến phát khóc , hắn ngẩn người , cuống quýt lấy khăn tay lau nước mắt cho ta .
"Là ta mắt vụng, vậy mà không nhìn ra nàng là nữ t.ử..."
"Vậy... vậy sau này lớn lên ta sẽ cưới nàng..."
Lời còn chưa dứt.
Mặt thiếu niên đã đỏ bừng.
Ta hung dữ trừng hắn một cái.
"Ngươi không biết xấu hổ!"
Mắng xong.
Ta quay đầu vừa khóc vừa chạy mất.
…
Nhớ lại chuyện cũ giữa ta và Tạ An Tuân, gò má ta lại nóng lên.
Thiệp mời hắn gửi cho ta rất thú vị.
Không nhắc phong hoa tuyết nguyệt.
Chỉ nói ta còn nợ hắn một bức họa, hôm nay tới để đòi tranh.
Bất kể nguyên do là gì.
Hắn có ơn cứu mạng với ta , ta đương nhiên sẽ đến đúng hẹn.
Bước lên du thuyền của hắn , bên trong khoang thuyền bài trí thanh nhã, mùi đàn hương nhàn nhạt quẩn quanh nơi ch.óp mũi.
Khi ta bước tới trước án họa, hắn đã mài sẵn mực, còn mình thì an nhiên ngồi đối diện.
Ta cầm b.út, chấm mực.
Cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại ngắm nhìn hắn .
Lúc này mới nhận ra .
Tạ An Tuân đã sớm rũ bỏ hết vẻ non nớt thiếu niên.
Đường nét lông mày sắc bén như lưỡi kiếm rời vỏ.
Chỉ là cuối đuôi mày có thêm một vết sẹo nhỏ.
Sau tai, nơi cổ cũng lờ mờ thấy được những vết thương cũ.
Trong lòng bàn tay còn có vết chai do năm tháng siết dây cương để lại .
Ta vẽ rất chậm.
Trong lòng dần dần không dễ chịu.
Trong khoang thuyền yên tĩnh vô cùng.
Chỉ còn tiếng sột soạt của giấy Tuyên Thành, tiếng hít thở nhè nhẹ của đôi bên, cùng tiếng sáo ca mơ hồ ngoài cửa sổ...
Cuối cùng ta dừng b.út, cẩn thận ngắm nhìn , lại luôn cảm thấy thiếu mất một phần thần thái.
"Nàng ngẩng đầu nhìn kỹ ta xem, xem còn thiếu gì."
Không biết từ lúc nào Tạ An Tuân đã đi tới phía sau ta .
Động tác cúi người nhìn tranh của hắn khiến ta bị bao phủ trong hơi thở của hắn .
Toàn thân ta lập tức dựng cả lông tơ, tim đập loạn nhịp.
Ngẩng đầu lên.
Ánh mắt lập tức rơi vào đôi mắt sâu thẳm của hắn .
Lúc này ta mới nhận ra .
Thì ra là thiếu nốt ruồi lệ cực nhạt nơi đuôi mắt hắn .
Hai người đồng thời ngẩn ra .
Tiếng hít thở đột nhiên nặng hơn, mập mờ quấn lấy nhau trong khoảng cách gang tấc.
Yết hầu Tạ An Tuân khẽ chuyển động, ánh mắt nóng rực.
"Chi Ý, bổng lộc của ta tám trăm thạch, trong kinh thành có phủ tướng quân do thánh thượng ban thưởng, ở Bắc Cương cũng có phủ đệ , còn có cả một thảo nguyên."
"Tất cả đều giao cho nàng."
Giọng hắn vô cùng nghiêm túc.
"Kinh thành là nơi phồn hoa gấm vóc, nhưng cũng là chiếc l.ồ.ng son."
"Bắc Cương bây giờ rất yên ổn . Đêm hè ngân hà phủ kín đồng hoang, mùa đông tuyết dày đến mức chẳng thấy dấu vó ngựa. Trên thảo nguyên, mùa xuân hoa nở cháy rực tận chân trời, mùa thu trời cao trong vắt như được gột rửa."
Chaporia
Bình Luận (0)