Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Ta, Tạ An Tuân, ở đây lập lời thề."
"Nhất định sẽ bảo vệ nàng năm này qua năm khác, được tự do vui vẻ."
"Nàng có nguyện ý... giao nửa đời còn lại cho ta không ?"
Khóe mắt ta dần dâng lên hơi nước.
Ta như nhìn thấy hồ nước đóng băng nơi tái bắc dưới ánh mặt trời ấm áp chậm rãi tan ra , sóng nước lấp lánh.
"Ta..."
"Rầm…"
Một tiếng động dữ dội vang lên.
Con thuyền đột ngột rung mạnh.
Tạ An Tuân lập tức kéo ta vào lòng bảo vệ, mãi đến khi sự rung lắc dần bình ổn .
Là có thuyền va vào .
…
Người đ.â.m thẳng vào thuyền không ai khác, chính là Trì Tiện.
Mặt sông rộng như vậy , du thuyền của hắn lại không lệch không nghiêng, cứ thế trực tiếp đ.â.m tới.
Trên thuyền vang lên tiếng đàn sáo mê ly, rèm châu lay động, lộ ra bóng dáng Trì Tiện.
Hắn cầm chén rượu trong tay, trong lòng còn ôm một mỹ nhân y phục mỏng manh, dáng vẻ phong lưu phóng túng.
Dường như lúc này mới phát hiện mình đã va phải thuyền.
Ánh mắt âm trầm của hắn đầu tiên rơi lên người ta , sau đó mới quét sang Tạ An Tuân.
Giọng nói mang ba phần men say, bảy phần ghen ghét.
"Thì ra là thuyền của Tạ tướng quân. Không biết tướng quân hồi kinh từ khi nào? Đêm Thất Tịch du ngoạn sông hộ thành, đúng là có nhã hứng."
Tạ An Tuân khẽ kéo ta ra phía sau .
Giọng nói mang theo áp lực lạnh lẽo:
"Mặt sông rộng như vậy , tiểu hầu gia lại cố tình đ.â.m thẳng tới. Không biết là người chèo thuyền say, hay tiểu hầu gia say?"
Trì Tiện buông mỹ nhân trong lòng ra .
Hắn tựa vào lan can cạnh thuyền, ánh mắt vượt qua vai Tạ An Tuân, lần nữa rơi lên mặt ta .
"Nhị tiểu thư vốn đoan trang giữ lễ như vậy , thế mà lại cùng nam t.ử khác ở riêng trên một chiếc thuyền, thật khiến ta bất ngờ. Lần này nàng bám được tới cả Tạ tướng quân... Có điều thủ đoạn của nàng trước giờ vốn cao tay, cũng chẳng có gì lạ."
Hắn cố tình nhấn mạnh từng chữ, vô cùng vô lễ, rõ ràng là đang mắng ta không biết liêm sỉ.
Trong lòng ta bốc hỏa, đầu ngón tay siết c.h.ặ.t đến mức hằn sâu vào lòng bàn tay.
Đúng lúc này .
Một bàn tay lớn nắm lấy tay ta .
Nhẹ nhàng tách những ngón tay đang siết c.h.ặ.t ra , bao trọn trong lòng bàn tay hắn .
Tạ An Tuân cúi đầu nhìn ta .
Ta biết hắn đang hỏi ý ta .
Một dòng ấm áp chậm rãi lướt qua đáy lòng.
Rất lâu sau .
Ta nghe thấy giọng mình khẽ vang lên.
"Tạ An Tuân, ta đồng ý."
Niềm vui cực lớn lập tức bừng lên nơi chân mày khóe mắt hắn .
Đôi tay từng kéo cường cung, b.ắ.n thiên lang, vững vàng như núi đá ấy ...
Lại đang khẽ run lên.
"... Được."
Giọng hắn khàn đặc, cuối cùng mới tìm lại được thanh âm của mình .
Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y ta , quay sang Trì Tiện, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:
"Ta mời vị hôn thê của mình du ngoạn ngắm cảnh, còn cần phải báo với ngươi sao ?"
Vị hôn thê...
Nghe thấy xưng hô ấy , nụ cười mỉa mai bên môi Trì Tiện hoàn toàn không giữ nổi nữa.
"Vị... hôn... thê?"
Gân xanh
sau
gáy
hắn
nổi lên,
nhìn
chằm chằm
vào
ta
.
Dường như đang cầu xin ta phủ nhận.
Nhưng hắn phải thất vọng rồi .
Ta thậm chí lười nhìn hắn thêm một lần .
Tạ An Tuân lạnh nhạt nói :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bat-hoa-lang-quan/chuong-6.html.]
"Chuyện hôm nay, nể mặt hầu gia, ta không so đo với ngươi. Nhưng nếu còn để ta nghe thấy nửa câu x.úc p.hạ.m Chi Ý..."
Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt trắng bệch của Trì Tiện.
"Ta không ngại dạy ngươi thế nào gọi là tôn trọng."
Tim Trì Tiện như bị một bàn tay lớn hung hăng bóp c.h.ặ.t.
Ngay cả hô hấp cũng đau đớn.
"Được... được lắm..."
"Thẩm Chi Ý, nàng thật độc ác."
"Tình nghĩa kiếp trước nàng không cần nữa, chẳng lẽ ngay cả U U nàng cũng không c.ầ.n s.ao?!"
Nghe thấy cái tên U U, tim ta hung hăng co rút.
"Với tư cách là mẫu thân của U U, điều duy nhất ta có lỗi với con bé..."
"Là mù mắt chọn cho nó một người phụ thân tệ hại như ngươi."
Cuối cùng hắn cũng không nhịn nổi nữa, một ngụm m.á.u tươi trào khỏi cổ họng.
Mỹ nhân bên cạnh vội vàng muốn đỡ hắn , lại bị hắn đẩy ngã xuống đất.
"Cút!"
Hắn mạnh mẽ phất tay áo xoay người , gầm lên với người chèo thuyền:
"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau chèo thuyền!"
Sóng nước nhấp nhô.
Phản chiếu bóng lưng âm trầm bất định của Trì Tiện trong khoang thuyền và bóng dáng cao lớn thẳng tắp như tùng của Tạ An Tuân…
…
Tạ An Tuân nhờ Khâm Thiên Giám chọn một ngày hoàng đạo, đích thân tới cửa cầu thân .
Ngày đó trong lúc tình thế cấp bách, ta đã nói chuyện của U U trước mặt hắn .
Sau này ta từng hỏi hắn , có điều gì muốn hỏi ta không .
Nếu hối hận, hôn ước vẫn có thể hủy bỏ.
Hắn nhẹ nhàng xoa đầu ta .
"Nàng muốn nói , ta sẽ nghe ."
"Không muốn nói cũng không sao ."
"Chỉ cần là nàng, thế nào cũng được ."
"Còn nữa."
"Nàng đã đồng ý làm thê t.ử của ta , cho dù núi sập đất nứt cũng không được đổi ý."
Hôn kỳ được định vào đầu thu ba tháng sau .
Tin tức nhanh ch.óng truyền khắp kinh thành.
Trì Tiện gần như là xông thẳng vào Thẩm phủ.
Khi ấy ta đang ngồi pha màu bên mấy nhành hoa mới cắt, chuẩn bị viết thư cho Tạ An Tuân.
Sắc mặt hắn trắng bệch, quầng mắt xanh đen, vạt áo đầy bùn đất.
Đâu còn nhìn ra dáng vẻ phong lưu ngày trước .
"Thẩm Chi Ý..."
Giọng hắn khàn đặc run rẩy.
"Nàng thật sự muốn gả cho hắn ?"
"Tiểu hầu gia xin tự trọng."
"Tự trọng?"
Hắn bật cười , hốc mắt đỏ hoe.
"Nàng bảo ta tự trọng?"
"Thẩm Chi Ý, chúng ta đã từng có cả một đời! Chúng ta từng có U U!"
"Nàng cứ thế... dễ dàng từ bỏ tất cả sao ?"
Ta nâng mắt nhìn hắn .
"Ngươi muốn ta thế nào? Tiếp tục oán trách nhau , dây dưa cả đời sao ?"
Hắn như bị rút sạch sức lực, lảo đảo lùi nửa bước, chống tay lên hòn giả sơn lạnh ngắt.
Hắn lẩm bẩm:
" Nhưng ta chưa từng nghĩ sẽ buông tay."
"Ta tưởng trọng sinh là ông trời ban ân, là để ta bù đắp cho nàng, để chúng ta bắt đầu lại từ đầu..."
"Ta đã thay đổi rồi ."
"Ta không còn đêm nào cũng say rượu."
Chaporia
Bình Luận (0)