BẤT HỌA LANG QUÂN/Chương 7C. 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

"Ta không còn nói những lời khốn kiếp với nàng."

"Ta nhớ nàng không thích hải đường mà thích hoa hạnh, nhớ nàng sợ nước..."

Ta cắt ngang hắn .

Ta đã lười nghe tiếp.

"Muộn rồi , Trì Tiện."

"Vị trí của ngươi trong lòng ta từ lâu đã không còn lại chút nào."

Hắn nhìn chằm chằm ta , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, liên tiếp nói hai tiếng " được ".

"Nàng đã chọn thành thân với hắn ."

"Vậy ta cũng cưới."

"Thẩm Chi Ý, ta sẽ cho nàng thấy."

"Không có nàng, ta vẫn có thể cưới thê t.ử sinh con, sống mỹ mãn cả đời!"

Ta rũ mắt xuống, tiếp tục pha màu.

"Vậy ta chúc tiểu hầu gia sớm gặp được lương duyên."

Tin Trì Tiện đại hôn cùng lúc truyền khắp kinh thành với hôn kỳ của ta .

Người hắn muốn cưới là thứ nữ của Lễ bộ Thị lang.

Nghe nói dung mạo có ba phần giống ta .

Cả kinh thành chấn động, lời bàn tán nổi lên khắp nơi.

Chủ đề lúc thì kéo sang Thẩm Thanh Việt, lúc lại quay về ta .

Khi Thẩm Thanh Việt nghe được tin này , tỷ ấy đã đ.á.n.h quyền suốt cả đêm trong võ trường.

Đến khi phía đông lộ ra ánh sáng trắng bạc.

Tỷ ấy nhảy vào phòng ta , ngồi lên bệ cửa sổ, nhìn bầu trời xám mờ.

"Chi Ý, kinh thành này ta ở cũng thấy ngột ngạt."

"Đợi muội thành thân xong, ta muốn đi khắp nơi nhìn thử."

"Giang Nam, tái bắc... nghe nói phong cảnh đất Thục cũng rất đẹp ."

"Ta vốn là người không ngồi yên được , cứ mãi bị nhốt ở một chỗ thật chẳng có ý nghĩa gì."

Kiếp này .

Tỷ ấy không còn chọn tòng quân nữa.

Ta lặng lẽ tựa lên vai tỷ ấy .

Tựa như mọi chuyện kiếp trước đều đã tan thành mây khói.

Chỉ còn nhớ cảm giác đau đớn khi nghe tin tỷ ấy c.h.ế.t trận năm đó.

"Được."

"A tỷ đi đâu nhớ viết thư cho ta ."

Ngày đại hôn.

Trời còn chưa sáng, ta đã được đỡ dậy trang điểm.

Mũ phượng trâm ngọc nặng trĩu.

Trên giá y dùng chỉ vàng thêu hoa sen song sinh và chim uyên ương.

Đó là Tạ An Tuân mời tú nương giỏi nhất Giang Nam, gấp rút thêu suốt ba tháng mới hoàn thành.

Mẫu thân vừa b.úi tóc cho ta vừa lén lau nước mắt.

Bên tiền viện bỗng náo nhiệt hẳn lên.

Đoàn nghênh thân đã tới.

Qua lớp khăn voan đỏ, ta chỉ nhìn thấy một mảng đỏ mờ ảo và một bàn tay đang đưa về phía mình .

Lòng bàn tay rộng lớn vững vàng đỡ lấy ta .

"Ta tới đón nàng rồi ."

Hắn ghé bên tai ta khẽ nói , giọng mang theo ý cười .

Kiệu hoa bắt đầu khởi hành.

Tiếng kèn tiếng trống vang động khắp trời.

Ta lén vén một góc rèm kiệu.

Là Tạ An Tuân đang cưỡi trên con tuấn mã đen tuyền, dáng người thẳng tắp.

Hỉ phục đỏ càng khiến hắn thêm \ tuấn tú.

Nụ cười nơi khóe môi hoàn toàn không giấu được .

Tim ta cũng theo nhịp xóc nảy của kiệu mà rung lên từng hồi.

Đoàn nghênh thân của Trì Tiện gặp chúng ta ở một ngã phố khác.

Dường như hắn cố tình muốn đấu khí với ta .

Quy mô còn lớn hơn cả kiếp trước lúc cưới ta , đội ngũ sính lễ kéo dài hơn nửa con phố.

Hắn cũng cưỡi ngựa.

Một thân hỉ phục đỏ thẫm, nhưng sắc mặt lại trắng đến đáng sợ, chăm chăm nhìn về phía kiệu hoa của ta .

Hai tiếng nhạc cưới hòa lẫn vào nhau , ồn ào đến mức khó phân biệt.

Tạ An Tuân thúc ngựa, không để lại dấu vết chắn giữa kiệu của ta và Trì Tiện.

Hai đoàn người .

Một hướng đông, một hướng tây.

Từ đó đi về hai con đường hoàn toàn khác biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bat-hoa-lang-quan/chuong-7.html.]

Bái đường, hành lễ, đưa vào động phòng.

Trong tân phòng, nến đỏ cháy rực.

Hắn cầm cán cân, nhẹ nhàng vén khăn voan.

Ánh nến lay động trong mắt hắn .

Hắn nhìn ta rất lâu.

"Chi Ý, nàng thật đẹp ."

Rượu hợp cẩn có chút cay.

Kiếp trước ta chưa từng được uống.

Ta không nhịn được ho khẽ một tiếng.

Hắn dùng ngón tay lau đi giọt rượu nơi khóe môi ta .

"Mệt không ?"

Hắn dịu giọng hỏi.

Ta lắc đầu.

Hắn nắm lấy tay ta , áp lên l.ồ.ng n.g.ự.c mình .

Nhịp tim trầm ổn , từng nhịp từng nhịp truyền qua lòng bàn tay.

Làm vành tai ta đỏ bừng.

"Nếu nàng hối hận, ta sẽ đối xử tốt với nàng đến mức nàng không còn hối hận nữa."

"Nếu nàng muốn tới Bắc Cương, ngày mai chúng ta có thể lên đường."

"Nếu nàng muốn ở lại kinh thành, ta cũng có cách."

"Chúng ta còn cả một đời, cứ từ từ mà sống."

Tiếng ồn ào ngoài cửa sổ dường như đã xa đi .

Ta nghiêng người , nhẹ nhàng ôm lấy hắn .

Cơ thể hắn cứng đờ.

Sau đó lập tức siết c.h.ặ.t ta vào lòng.

"Tạ An Tuân."

"Hửm?"

"Ta muốn đi xem dải ngân hà đêm hè mà chàng nói ."

"Xem tuyết mùa đông phủ kín đến không thấy dấu vó ngựa."

Ba ngày sau , về nhà mẹ đẻ.

Hành lý của Thẩm Thanh Việt đã thu dọn xong xuôi.

Một cỗ xe ngựa dừng ở cửa hông Thẩm phủ.

Tỷ ấy mặc bộ kỵ trang gọn gàng, mái tóc dài buộc cao.

"Phụ thân , mẫu thân , muội muội , con đi đây."

Tỷ ấy cười thoải mái, ôm từng người chúng ta .

"Con mang đủ ngân lượng, cũng biết võ công. Đi đủ rồi tự nhiên sẽ quay về."

Mẫu thân lau nước mắt.

Phụ thân quay mặt đi , chỉ phất phất tay.

Tỷ ấy xoay người lên ngựa, cuối cùng nhìn tấm biển lớn của Thẩm phủ, rồi lại nhìn ta .

"Chi Ý, xin lỗi ."

"Ta chúc muội hạnh phúc."

Tiếng vó ngựa lộc cộc.

Mang theo bóng dáng tỷ ấy biến mất nơi cuối chân trời.

Lần này .

Tỷ ấy đi về phía non sông rộng lớn vô tận.

Nửa tháng sau .

Xe ngựa của ta và Tạ An Tuân rời khỏi cửa bắc kinh thành.

Hành lý rất đơn giản.

Trong đó có cả bức họa ta vẽ hắn mà hắn nhất quyết đòi mang theo.

Hắn cứ khăng khăng nói đó là tín vật định tình của chúng ta .

Trên tường thành.

Dường như có một bóng người cô độc đứng giữa gió lớn nhìn về phía này .

Ta không quay đầu lại .

Xe ngựa xóc nảy.

Ta vén rèm xe, nhìn thành trì nguy nga phía sau dần thu nhỏ lại .

Hoàng hôn nhuộm cả bầu trời thành sắc vàng ấm áp.

Những nhành cây hai bên vươn về phía bầu trời cao rộng.

Ta quay đầu lại .

Mười ngón tay đan c.h.ặ.t cùng Tạ An Tuân.

Phía trước .

Là cánh đồng hoang dẫn về phương bắc.

Con đường dài quanh co kéo mãi về phía trước .

Chìm vào tận chân trời mênh mang.

Toàn văn hoàn .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...