Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đàn Hoa bảo: "Uống xong rồi ." Nàng tiến lại gần cầm lấy bát t.h.u.ố.c của y, "Mấy vị t.h.u.ố.c này của ngài đều là loại đắt đỏ, bát này ngài không cần thì cũng đưa cho ta luôn đi ."
Dương Tri Húc vốn dĩ đã khí hư, bấy giờ bị nàng khích tướng một câu, vội vàng muốn mở miệng nói chuyện, vừa mới mở miệng liền dồn dập ho khan lên. Đàn Hoa tiến lại gần khẽ vuốt vuốt tấm lưng cho y xuôi khí, rồi lại bưng bát t.h.u.ố.c đặt sát bên bờ môi y. Dương Tri Húc cúi gục đầu, thở dốc phập phồng, cuối cùng đành phải nửa đẩy nửa chịu để nàng đổ hết bát t.h.u.ố.c vào miệng.
Đêm khuya tĩnh mịch, Đàn Hoa thu dọn tươm tất bát không và siêu t.h.u.ố.c xong xuôi, Dương Tri Húc bấy giờ sắc mặt nhợt nhạt, mệt mỏi tựa người vào thành giường.
Đàn Hoa cất tiếng: "Dương công t.ử, ngài cần phải nghỉ ngơi rồi ."
Y giữ im lặng không đáp.
Đàn Hoa bảo: "Ta ở ngay bên ngoài túc trực, ngài có chuyện gì cứ lớn tiếng gọi ta ."
Y đăm đắm nhìn vào một vệt ánh trăng mờ ảo nương theo khe cửa sổ rọi chiếu xuống bên mép giường, thủy chung vẫn một mực giữ im lặng.
Đàn Hoa sải bước tiến lại gần phía cửa phòng, khẽ ngoảnh đầu nhìn lại .
Dáng vẻ của y lúc này trông có phần lếch thếch, mái tóc đã rối bời, y phục cũng chẳng còn được chỉnh tề, ngăn nắp hệt như ngày thường, cộng thêm gương mặt tràn ngập bệnh dung, thảy cơ thể phi thường giống như một đóa sen tàn tạ, úa tàn, ngay cả sống lưng cũng không cách nào ưỡn thẳng nổi nữa, hoàn toàn không còn sót lại chút phong thái phóng khoáng, tùy tính của ngày xưa.
Trông thấy dáng vẻ ấy của y, trong một cái chớp mắt, cõi lòng Đàn Hoa dâng lên một nỗi xót xa, đau đớn tột cùng, bước chân định hướng ra phía ngoài cửa phòng nói thế nào cũng quyết không cách nào nhấc lên nổi.
Hai hàm răng nghiến c.h.ặ.t vào nhau , nàng dứt khoát bước hai bước quay trở lại bên cạnh mép giường, đăm đắm nhìn chăm chú vào Dương Tri Húc, trầm giọng bảo: "Dương công t.ử, ngài trong lòng có điều gì oán hận, bất bình, thảy đều có thể nói thẳng ra , hà cớ gì lại tự đày đọa, hành hạ bản thân mình đến nông nỗi này ?"
Y thủy chung vẫn bất động không mảy my nhúc nhích như cũ, đôi mắt Đàn Hoa khẽ nheo lại , dứt khoát quay người bước đi . Chỉ một lát sau , nàng đã quay trở lại , thẳng tay chộp lấy cổ tay của Dương Tri Húc lật ngửa ra , rồi đem một con d.a.o nhỏ mà ngày thường nàng vẫn hay dùng để cắt thái thảo d.ư.ợ.c đặt gọn vào trong lòng bàn tay y.
"Ngàn sai vạn sai thảy đều là lỗi của ta , ngày hôm ấy phân minh là do ta đã sỉ nhục ngài. Cái mạng này truy cứu cho cùng dẫu sao cũng là do một tay ngài cứu vớt về, nếu như ngài cảm thấy năm xưa mình đã cứu lầm người thì hiện tại bất cứ lúc nào cũng có thể tự tay lấy nó đi ." Nàng trông thấy y khẽ rủ hàng mi xuống, phảng phất như đang nhìn vào bàn tay của chính mình , bèn bảo: "Cầm không nổi sao ? Để ta giúp ngài, nghĩ lại thì Dương công t.ử năm xưa chắc chắn cũng là một bậc cao thủ tinh thông binh khí, xin hãy cho ta một kết cục thống khoái đi ."
Nàng đưa tay bao bọc lấy bàn tay y, cưỡng ép y phải nắm c.h.ặ.t lấy chuôi d.a.o, đôi chân mày y lập tức nhíu c.h.ặ.t lại , ra sức muốn né tránh, thế nhưng cơ thể bấy giờ đang mang trọng bệnh hoàn toàn không còn chút lực lượng nào, nói thế nào cũng không cách nào tranh giành nổi với Đàn Hoa, đành phải đưa bàn tay còn lại lên đẩy nàng ra .
"…… Buông ta ra ." Chút lực lượng yếu ớt ấy dĩ nhiên không cách nào làm cho Đàn Hoa chịu lui bước, cũng chẳng rõ là do đau đớn hay do tức giận, thân hình Dương Tri Húc lại bắt đầu run rẩy một cách kịch violent. Y ra sức giãy giụa suốt một hồi lâu, đột ngột dùng sức đẩy mạnh nàng ra một cái, giận dữ quát lớn: "Ta bảo nàng mau buông ta ra !"
Nương theo cú giãy giụa kịch liệt ấy của y, bỗng chốc có một món đồ từ bên trong l.ồ.ng n.g.ự.c y rơi rớt ra ngoài, lăn lóc ngay bên cạnh mép giường. Ánh trăng mờ ảo rọi chiếu xuống, thứ đó thế mà lại chính là con ngựa gỗ nhỏ do chính tay Đàn Hoa từng tỉ mẩn điêu khắc năm xưa.
Đàn Hoa chuẩn xác nhận diện ra món đồ này , bấy giờ liền ngẩn cả người ra tại chỗ.
"Buông ra ……"
Nàng lặng lẽ buông lỏng bàn tay.
Con d.a.o nhỏ lập tức rơi rụng xuống nền đất, phát ra một tiếng "xoảng" vô cùng thanh thúy, sắc lạnh.
Dương Tri Húc vội vàng vươn tay nhặt con ngựa gỗ nhỏ quay trở lại , cẩn thận cất giấu sâu vào bên trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Trải qua một trận giằng co giãy giụa vừa rồi , khắp cơ thể y hoàn toàn không còn sót lại lấy một chút sức lực nào nữa, chỉ có thể nương theo hai bên bả vai khẽ phập phồng mà ra sức hít thở dồn dập. "…… Nàng bắt ta phải lấy mạng của nàng," Thanh âm y cất lên vô cùng khàn đặc, đứt quãng thốt ra từng câu nửa vời, "Nàng... rốt cuộc có còn lòng dạ nào không hả?"
Có chứ.
Đàn Hoa phi thường muốn mở miệng trả lời y như vậy , bằng không thì nỗi niềm ngổn ngang, trăm mối tơ vò đang không ngừng cuộn trào bên trong l.ồ.ng n.g.ự.c nàng bấy giờ, truy cứu cho cùng lại là cái thứ gì cơ chứ?
Hoàn toàn bất lực, vô kế khả thi, thống khổ khôn nguôi.
Nàng thẫn thờ lẩm bẩm: "Ngài rốt cuộc muốn ta phải làm như thế nào mới vừa lòng đây?"
Nàng phảng phất như nghe thấy y khẽ "hừ" nhẹ lên một tiếng đầy châm biếm, "…… Lời ta nói thảy đều không có tác dụng."
Đàn Hoa ngập ngừng: "Dương công t.ử, ta ……"
Nàng phảng phất như đang muốn nói điều gì đó, hoặc giả là muốn gặng hỏi điều gì, thế nhưng thủy chung lại không biết phải bắt đầu mở lời từ đâu .
Không gian bỗng chốc rơi vào một mảng tĩnh lặng, tĩnh mịch suốt một hồi lâu.
Dương Tri Húc thong thả quay đầu sang nhìn nàng, nhìn ngắm dáng vẻ băn khoăn, mờ mịt cùng những cử chỉ có phần lúng túng, luống cuống của nàng, sâu trong cõi lòng y bấy giờ thế mà lại ngấm ngầm nhen nhóm dâng lên từng sợi tơ an ủi dịu nhẹ. Thế nhưng thứ cảm giác an ủi ấy đồng thời cũng khiến y tự sinh ra vài phần hổ thẹn, tàm quý.
Khoảnh khắc vừa mới hay tin Đàn Hoa dứt khoát bỏ đi khi nãy, trong lòng y đích thực có dâng lên một ngọn lửa giận dữ, thế nhưng kể từ thời điểm diện kiến nàng cho tới tận bây giờ, chứng kiến thảy mọi lời nói cùng hành vi của nàng, y đại khái cũng đã có thể thấu hiểu được thâm ý trong suy nghĩ của nàng rồi .
Tuổi đời của Đàn Hoa vốn dĩ nhỏ hơn y, tính tính lại thẳng thắn, bộc trực, từ trước đến nay chắc chắn chưa từng có bận phải đối mặt với những chuyện khuất tất, vòng vo tam quốc ở đời. Nàng sinh lòng hiểu lầm, rồi đưa ra quyết định dứt khoát dời đi như vậy , trong thâm tâm chắc chắn cũng chẳng hề dễ chịu gì cho cam, thế mà hiện tại còn phải vô cớ chịu đựng những lời lẽ dày vò, hờn giận này của y.
Dương Tri Húc thầm buông một tiếng thở dài thườn thượt trong lòng.
Tình cảnh này thoạt nhìn qua, phi thường giống như chính y đang cậy thế bắt nạt nàng vậy .
"Dìu ta một chút." Y thấp giọng bảo.
Đàn Hoa nghe xong liền vội vàng tiến lại gần đỡ lấy cánh tay y, cẩn thận trợ giúp y nằm ngay ngắn xuống giường. Tấm lưng vừa mới tiếp xúc với mặt giường, Dương Tri Húc lập tức tiêu tán thảy mọi chút lực lượng cuối cùng, đầu óc cũng bỗng chốc trở nên nặng trĩu, mê muội .
"…… Nàng không lời từ biệt mà dứt khoát dời đi , có phải là vì nghĩ rằng ta không còn muốn diện kiến nàng nữa đúng không ?"
Đàn Hoa đáp: " Đúng vậy ." Nàng trông thấy trạng thái của Dương Tri Húc bấy giờ thực sự đã vô cùng mệt mỏi, hôn trầm, liền bước tới gần bảo: "Dương công t.ử, ngài tiên quyết cứ tịnh tâm nghỉ ngơi trước đi , thảy mọi chuyện chờ tới lúc ngài tỉnh giấc rồi chúng ta hãy bàn tiếp."
Dương Tri Húc vẫn gắng gượng mở to đôi mắt, một mực hạ quyết tâm nhất định phải đem thảy mọi sự tình phân trần, giải thích cho rõ ràng với nàng.
"Dạo gần đây triều đình…… triều đình sắp sửa sai người tới đây, mục đích là để trưng thu tiền bạc phục vụ cho việc binh đao đ.á.n.h trận, mấy ngày vừa qua ta thảy đều phải vì chuyện này mà bận rộn đôn đáo chạy vạy ngược xuôi."
Đàn Hoa bỗng chốc khựng người lại một lát, khẽ bảo: "Được rồi , ta biết rồi , ngài mau nghỉ ngơi đi ."
Dương Tri Húc tiếp lời: "Ta tuyệt nhiên không phải cố tình né tránh không muốn diện kiến nàng, lại càng chưa từng có ý nghĩ cho rằng nàng…… nàng đã sỉ nhục ta , nàng quyết đừng suy nghĩ nhiều làm gì, ta chẳng qua là chỉ……"
Y thốt ra những lời lẽ ấy một cách vô cùng khó khăn, hơi thở dồn dập đứt quãng, Đàn Hoa khẽ cất giọng nhỏ nhẹ bảo: "Đừng nói nữa, tiên quyết cứ ngủ một giấc đi ."
"Ta chẳng qua là chỉ……" Đôi chân mày y khẽ nhíu c.h.ặ.t lại , dường như vẫn muốn cố gượng giải thích thêm điều gì đó nữa.
Đàn Hoa thực sự không đành lòng chứng kiến y tiếp tục làm tổn hao thêm nguyên khí của cơ thể nữa, thế nhưng bấy giờ lại không dám mạo hiểm tùy tiện xuống tay điểm huyệt y, thành ra nàng dứt khoát vươn bàn tay mình ra , trực tiếp che kín lấy khuôn miệng y.
"Đừng nói nữa, Dương công t.ử, mau ngủ đi ."
Luồng hương thơm vô cùng quen thuộc ngự trị nơi lòng bàn tay nàng, có pha trộn thêm một chút dư vị đắng chát thoang thoảng còn sót lại từ bận sắc t.h.u.ố.c khi nãy, đột ngột xộc thẳng vào bên trong khoang mũi, khiến Dương Tri Húc trong phút chốc thảy đều quên sạch mọi lời muốn thốt ra . Y cứ như vậy nương theo luồng dị hương ấm áp ấy mà từ từ chìm sâu vào trong giấc ngủ say.
Đêm đã về khuya, Đàn Hoa sải bước ra ngoài đem dắt trả cỗ xe ngựa lại cho tiêu cục. Trên con đường quay trở về y quán, nàng vô tình bắt gặp Lý Văn bấy giờ đang cưỡi trên lưng ngựa với khuôn mặt mếu máo hệt như sắp khóc đến nơi, hắn vốn dĩ đã điên cuồng thúc ngựa chạy vòng quanh khắp cả tòa thành suốt hai vòng liền thảy đều không tìm thấy tung tích của Dương Tri Húc đâu . Vừa trông thấy bóng dáng Đàn Hoa xuất hiện, hắn lập tức lộ rõ vẻ mặt đau khổ cùng cực.
"Sao cô nương lại ở nơi này hả! Công t.ử mất tích rồi ! Công t.ử không thấy đâu nữa rồi ! Oa oa oa oa……"
"Đừng có la lối om sòm." Đàn Hoa quát khẽ, "Dương công t.ử đang ở y quán."
"Cái gì cơ?!"
"Cấm phát ra thanh âm." Đàn Hoa dắt Lý Văn quay trở lại diện kiến Dương Tri Húc, thế nhưng quyết không cho phép hắn bước chân vào trong phòng, chỉ đứng ở phía ngoài cửa cho hắn ngó đầu vào nhìn một cái để yên tâm. Lý Văn định bụng ra sức chen chúc muốn lách người vào bên trong, Đàn Hoa liền nhanh như cắt triển khai một chiêu cầm nã thủ xảo diệu, trực tiếp bẻ quặt cánh tay hắn ra sau lưng, nhanh ch.óng khép c.h.ặ.t cửa phòng lại rồi thẳng tay lôi tuột hắn ra khỏi khu vực hậu viện.
"Ngươi——!"
"Cấm la lối." Đàn Hoa buông lời cảnh cáo cuối cùng.
Lý Văn ra sức đè nén thanh âm xuống thấp nhất có thể, l.ồ.ng n.g.ự.c tức giận đến mức như muốn nổ tung, hắn đưa ngón tay chỉ thẳng vào mặt nàng, cứ thốt ra một câu là lại hằn học đ.â.m chiêu một cái: "Cô nương thế mà còn có mặt mũi đứng đây ra lệnh cho ta sao ? Công t.ử nhà ta lặn lội chạy tới cái chốn này , chẳng phải thảy đều là vì muốn đi tìm cô nương hay sao ? Thế còn bản thân cô nương lúc ấy đang ở cái xó xỉnh nào?! Công t.ử mạo hiểm phi ngựa ra ngoài chẳng phải dẫu sao cũng là vì muốn đi tìm cô nương hay sao ? Thân thể tàn tạ ấy của công t.ử nhà ta , rốt cuộc có thể chịu đựng được việc cưỡi trên lưng một con tuấn mã phi nhanh như điên vậy không hả? Cô nương xem xem cô nương đã ——"
Đàn Hoa lập tức xuất thủ nhanh như chớp, chuẩn xác phong tỏa liên tiếp mấy đại huyệt đạo Đản Trung, Thiên Đột, Uyên Dịch trên cơ thể hắn . Lý Văn bấy giờ liền bị giữ nguyên tư thế đứng bất động giơ ngón tay chỉ người hệt như một bức tượng, hoàn toàn không cách nào nhúc nhích được nữa.
Đàn Hoa đạo: "Y khó khăn lắm mới có thể chìm vào giấc ngủ được , quyết đừng làm kinh động đ.á.n.h thức y giấc. Ngươi tiên quyết cứ mau ch.óng quay trở về Dương phủ thông báo một tiếng đi , tránh để cho những người trong phủ phải lo lắng, bấtan, thảy mọi chuyện khác cứ để sau này hãy bàn tính tiếp."
Lý Văn gầm gừ: "Ưm, ực——"
Đàn Hoa tiếp lời: "Nếu như ngươi đồng ý với sắp xếp này , thì hãy chớp chớp mắt một cái đi ."
Thân hình Lý Văn cứng đờ ra tại chỗ suốt một hồi lâu, cuối cùng truy cứu cho cùng đành phải ngoan ngoãn chớp chớp đôi mắt.
Đàn Hoa vươn tay giải khai huyệt đạo cho hắn , Lý Văn lập tức há miệng hít vào một ngụm khí lớn, đăm đắm đối diện với đôi mắt sâu thẳm khôn lường của Đàn Hoa, hắn mấp máy bờ môi, cuối cùng đành phải hậm hực buông lại đúng một câu: "Cô nương tốt nhất là hãy dốc lòng chăm sóc cho thật tốt công t.ử nhà ta đấy!" Nói rồi liền giận dữ quay người dứt khoát dời đi .
Chờ cho bóng dáng hắn khuất hẳn, Đàn Hoa khẽ cúi đầu xuống nhìn đăm đắm vào bàn tay của chính mình , im lặng đứng lặng người suốt một hồi lâu, cuối cùng khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt.
**Động tác điểm huyệt vừa rồi , ngẫm lại thoạt nhìn có vài phần giống như bản thân đang chột dạ , có tật giật mình vậy .**
Đàn Hoa quay trở lại bên trong phòng để túc trực gác đêm cho Dương Tri Húc, nàng khẽ tựa người vào bên cạnh mép bàn rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay .
Suốt khoảng thời gian bốn năm ngày vừa qua, tính gộp thảy mọi bận cộng lại nàng ngủ chưa đầy sáu canh giờ, đêm hôm nay sau khi tận tai nghe thấy câu phân trần "tuyệt nhiên không phải cố tình né tránh" thốt ra từ miệng Dương Tri Húc, tấm lòng nàng phảng phất như vừa mới được trút bỏ một gánh nặng ngàn cân, cơn buồn ngủ bấy giờ liền ồ ạt kéo đến khiến nàng không cách nào chống cự nổi nữa.
Thế nhưng giấc ngủ này của nàng dẫu sao cũng chẳng hề được an ổn , yên giấc cho cam. Dương Tri Húc trong suốt cả đêm hôm ấy đã liên tiếp nôn mửa tới hai lần , lượng thức ăn tích tụ trong cơ thể y vốn dĩ vô cùng ít ỏi, thành ra nôn mửa đến cuối cùng chỉ còn trơ trọi lại những tiếng nôn khan từng trận dồn dập, thần trí cũng rơi vào mảng mơ hồ, không tỉnh táo.
Chờ cho tới khi y ổn định nằm xuống giường một lần nữa, bầu không khí bấy giờ mới miễn cưỡng có được vài phần yên ả, bình lặng.
Đến cuối giờ Thìn, Dương Tri Húc khẽ cựa mình tỉnh giấc.
Từ phía sau lưng lập tức truyền đến một cảm giác co cứng, tê dại vô cùng quen thuộc, thảy mọi cơ thịt khắp cơ thể phảng phất như đang bị người ta dùng đinh đóng c.h.ặ.t cứng ngắc trên một tấm ván gỗ vậy . Y thử khẽ cử động thân hình một chút, các thớ cơ nơi vùng lưng lập tức bị co kéo, truyền đến từng trận đau nhức âm ỉ, buốt nhói.
Y chỉ vừa mới vô tình phát ra một thanh âm rên rỉ vô cùng nhỏ nhẹ, Đàn Hoa bấy giờ đang tựa người bên mép bàn đã lập tức giật mình tỉnh giấc, nàng vội vã đứng dậy rảo bước tiến lại gần bên mép giường. Trông thấy Dương Tri Húc nét mặt lộ rõ vẻ vô cùng thống khổ, phần cổ đang ra sức vận lực phảng phất như muốn cố gượng ngồi dậy, nàng liền khom người xuống, luồn lòng bàn tay phải của mình qua phía dưới gáy y để đỡ nâng. Phần sau gáy của y bấy giờ đã co quắp, cứng đờ hệt như một khối đá vậy , nàng đưa đầu ngón tay ấn nhẹ xuống, thớ thịt bên dưới hoàn toàn không có lấy một chút đàn hồi nào cả.
Nàng đặt bàn tay trái của mình lên trên l.ồ.ng n.g.ự.c y, khẽ ra hiệu dặn y quyết đừng cố sức làm bừa, đồng thời âm thầm vận chuyển chân khí tích tụ vào nơi lòng bàn tay phải , bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve xoa bóp từ phía sau gáy dọc dần xuống tới tận chân cổ, động tác lặp đi lặp lại một bận rồi lại một bận vô cùng kiên trì.
Vùng sau gáy của y quả nhiên nhanh ch.óng trở nên ấm nóng trở lại , Dương Tri Húc khẽ thở dốc vài bận, bấy giờ mới từng bước thả lỏng cơ thể. Các thớ cơ ngự trị dưới lòng bàn tay nàng cũng dần trở nên mềm mại hơn, chờ cho đến khi y đã có thể khẽ cử động được một chút, Đàn Hoa mới vươn tay đỡ lấy bả vai y, trợ giúp cho tấm lưng vốn dĩ đang cứng đờ hệt như một khúc gỗ của y chậm rãi ngồi thẳng dậy. Cánh tay trái của nàng giữ c.h.ặ.t lấy cơ thể y để làm điểm tựa cố định, còn bàn tay phải thì vẫn thủy chung duy trì động tác hệt như khi nãy, nhẹ nhàng xoa bóp tấm lưng đang lạnh ngắt, co quắp của y.
Dương Tri Húc khẽ tựa nghiêng người tựa sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c nàng, khẽ cúi gục đầu xuống, dùng trán nhẹ nhàng tì vào người Đàn Hoa.
"…… Ta làm kinh động đ.á.n.h thức nàng dậy rồi ." Y thấp giọng bảo.
Đàn Hoa đáp: "Không có ."
Tiết trời ngày hôm nay có phần âm u, mây mù giăng lối, phảng phất như thể sắp sửa có một trận mưa rào đổ xuống vậy . Phía ngoài cửa sổ trồng vài gốc cây đại thụ đang vào độ sum suê, tươi tốt của những ngày chính hạ, thi thoảng nương theo ngọn gió khẽ lay động hắt vào bên trong phòng những bóng râm chập chờn, loang lổ.
Đàn Hoa kiên trì xoa bóp thêm một lát nữa, tấm lưng của Dương Tri Húc bấy giờ cũng đã dần dần ấm nóng trở lại . Luồng kinh mạch bên trong cơ thể y do bận động võ ngày hôm qua đã phải gánh chịu tổn thương vô cùng nghiêm trọng, dĩ nhiên quyết không cách nào dễ dàng khôi phục lại trạng thái bình thường ngay lập tức được , thế nhưng ít nhất thì tính đến thời điểm hiện tại, y dẫu sao cũng đã tự tích lũy được vài phần sức lực để tự lo liệu cho bản thân mình .
Y khẽ xoay đầu sang nhìn ngắm Đàn Hoa, trông thấy sắc mặt nàng có phần sưng phù, ẩn ẩn hiện lên một màu xanh xao, trên khuôn mặt hoàn toàn thiếu thốn đi huyết sắc hồng hào vốn có , chỉ cần liếc mắt nhìn qua một cái là liền có thể biết ngay nàng đang rơi vào trạng thái thiếu ngủ trầm trọng.
Bản thân y lúc này trên người chỉ độc mặc mỗi bộ trung y mỏng manh, chiếc áo bào khoác ngoài sớm đã được người ta cẩn thiện cởi bỏ ra , bấy giờ đang được gấp lại một cách vô cùng vuông vắn, chỉnh tề đặt ngay ngắn ở bên cạnh gối nằm . Đôi giày dưới chân cũng đã được tháo ra tự bao giờ, đặt gọn gàng ở phía dưới gầm giường. Trong tiềm thức y vẫn còn ẩn ẩn nhớ mang máng về chuyện đêm ngày hôm qua bản thân vì bao t.ử bị co thắt, khí huyết chạy ngược lên trên dẫn đến việc liên tiếp nôn mửa tới vài bận kịch liệt, thế nhưng bấy giờ đưa mắt nhìn quanh khắp căn phòng lại hoàn toàn không cách nào tìm thấy được bất kỳ một dấu vết bẩn thỉu nào còn sót lại cả.
Cảm giác tiếp xúc truyền đến từ phía sau lưng ngày càng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Bàn tay của nàng vốn dĩ cũng chẳng tính là quá mức to lớn, thế nhưng nương theo từng chuyển động nhịp nhàng luân chuyển trên tấm lưng đang lạnh ngắt, co cứng của y, lực đạo đưa ra lại phi thường vừa vặn, thích hợp.
"Nghỉ ngơi một lát đi ," Y thấp giọng bảo, "Ta không sao nữa rồi ……"
Đàn Hoa cất tiếng gặng hỏi: "Ngài đã cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa ?"
Lời nàng vừa mới dứt, cánh tay bỗng chốc đã được một bàn tay nhẹ nhàng vươn ra níu c.h.ặ.t lấy. Dương Tri Húc cố gượng nhích thân hình ngồi thẳng dậy thêm một chút, đăm đắm nhìn nàng rồi cất giọng ôn nhu bảo: "Sắc mặt của nàng trông vô cùng kém, mau tranh thủ chợp mắt nghỉ ngơi một chút đi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trong-vien/chuong-1819.html.]
Chương 19
Đàn Hoa bảo: "Không cần."
Dương Tri Húc nhìn ngắm khuôn mặt có phần hốc hác, sạm đi vì mệt mỏi của nàng, một luồng ấm áp lẫn lộn vị chua xót từ tấm lưng lan tỏa đi khắp bốn chi, thấm vào tận tâm can, rồi truyền đến cả đầu ngón tay. Y khẽ giơ tay lên, đặt hờ bên má nàng, bất giác nở một nụ cười khổ: "Cũng chẳng rõ hai chúng ta lúc này nhìn xem ai mới là kẻ t.h.ả.m hại hơn ai đây..."
Ngón tay thon dài của y ngự trị bên má nàng ở
khoảng
cách mấp mé, tựa như chạm
vào
lại
tựa như
không
, khiến Đàn Hoa cảm thấy lớp lông tơ mịn màng
trên
gò má bỗng chốc ngứa ngáy lạ kỳ, kéo theo cả một vùng cổ bên
ấy
cùng vành tai nhanh ch.
óng leo lên một luồng nhiệt lực tê dại, nóng bừng.
Thư Sách
Dương Tri Húc thấp giọng thúc giục nàng: "Nào, nàng mau nằm xuống đi ."
Đàn Hoa vẫn thủy chung im lặng không đáp.
Dương Tri Húc lại bảo: "Đã ở trong y quán thì nhất định phải nghe theo lời của đại phu."
Đàn Hoa bấy giờ bỗng chốc có chút xúc động muốn giơ tay lên gãi gãi cổ cho bớt ngứa.
Đầu ngón tay y khẽ lướt nhẹ qua má nàng một cái, rồi nói tiếp: "Ta đang nói chuyện với nàng đấy? Đã nghe thấy chưa hả?"
Đàn Hoa lý nhí: "Vâng."
Dương Tri Húc cố gượng tích lũy chút lực lượng, chống người ngồi dậy, đem chiếc áo bào khoác ngoài choàng tạm lên vai. Thấy Đàn Hoa vẫn đứng trơ ra đó, y khẽ đẩy nhẹ vào cánh tay nàng, bảo: "Ta ra ngoài một lát, sẽ sớm quay trở về ngay thôi, nàng nhân cơ hội này ngủ bù một giấc cho thật tốt đi ."
Đàn Hoa định bụng muốn thốt thêm điều gì đó, thế nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Dương Tri Húc thì liền phải nuốt ngược lời vào trong.
Ánh mắt của y thủy chung vẫn giữ nguyên vẹn vẻ ôn hòa hệt như ngày thường, thế nhưng nếu như chăm chú nhìn kỹ suốt một hồi lâu, thì luồng uy nghiêm, nghiêm khắc không cho phép bất kỳ ai được quyền nghi ngờ của một bậc danh y lừng lẫy bấy giờ lại ẩn ẩn bộc lộ ra ngoài.
Nàng nương theo tầm mắt chăm chú dõi theo của Dương Tri Húc mà ngoan ngoãn nằm xuống giường.
Mặt giường bấy giờ vẫn còn lưu giữ vẹn nguyên hơi ấm nồng nàn, luồng hương t.h.u.ố.c thanh khổ, dịu nhẹ còn sót lại nơi bên mép gối nhanh ch.óng bủa vây, bao bọc lấy thảy cơ thể nàng vào giữa.
Dương Tri Húc lo sợ nàng không chịu yên giấc, thành ra vẫn tiếp tục ngồi im lặng bên mép giường thêm một lát, mãi cho tới khi mí mắt nàng thực sự không cách nào mướn lên nổi nữa, nhịp thở cũng dần trở nên trầm ổn , kéo dài, hoàn toàn chìm sâu vào giấc ngủ say rồi y mới yên tâm đứng dậy bước chân ra khỏi phòng.
Lý Văn bấy giờ sớm đã cung kính túc trực ở phía ngoài khoảng sân viện, vừa trông thấy bóng dáng Dương Tri Húc bước ra , hắn lập tức bước một sải chân dài lao vọt tới gần.
"Công t.ử! Ngài——"
Dương Tri Húc khẽ giơ tay lên ra hiệu ngăn lại .
Lý Văn đi theo hầu hạ bên cạnh Dương Tri Húc đã nhiều năm, dĩ nhiên phi thường thấu hiểu cái phất tay này của y đồng nghĩa với việc y bấy giờ không muốn mở miệng nói năng nhiều lời, thành ra hắn cũng lập tức thức thời ngậm c.h.ặ.t miệng lại .
"Ta muốn tắm gội, ngươi mau đi chuẩn bị đi , sau đó tranh thủ quay trở về phủ lấy một vài món đồ mang qua đây."
Lý Văn lập tức nhận lệnh đi lo liệu đại sự, hắn còn chu đáo dẫn theo hai tên hạ nhân từ trong phủ qua đây để hầu cận, sai bảo.
Sau khi đã tắm gội sạch sẽ tươm tất xong xuôi, Dương Tri Húc mới thong thả rảo bước quay trở lại căn phòng nhỏ.
Y cẩn thận khép c.h.ặ.t cửa phòng lại , đem mấy món đồ vừa mang tới nhẹ nhàng đặt gọn gàng lên trên mặt bàn, thảy gồm có t.h.u.ố.c thang, trà nước, cùng với một phần hương An Thần.
Thuốc thang cùng trà nước vốn dĩ là món đồ chuẩn bị để cho chính bản thân y sử dụng, còn phần hương An Thần kia dĩ nhiên là món quà y đặc biệt dành riêng cho Đàn Hoa.
Nàng thực sự đã quá mức mệt mỏi rồi , thế nhưng thần trí ngày thường lại phi thường nhạy bén, cảnh giác, y chỉ độc nhất hy vọng nàng có thể chân chính có được một bận nghỉ ngơi cho thật trọn vẹn, an ổn mà thôi.
Y đứng bên cạnh mép bàn tự tay châm lửa đốt lò hương, sau đó cẩn thận bưng lại gần đặt gọn vào trong một góc khuất nơi đầu giường, vừa làm vừa khẽ nở một nụ cười nhẹ, thấp giọng tự lẩm bẩm: "Ta dẫu sao tuy rằng không sở hữu những thủ đoạn điểm huyệt phong tỏa kinh mạch xảo diệu nhường ấy của nàng, thế nhưng tự thân ta cũng có trăm phương ngàn kế để giúp cho nàng có thể thuận lợi chìm sâu vào trong giấc ngủ yên bình..."
Luồng hương thơm thanh khiết, u nhã bắt đầu từ từ len lỏi thoát ra khỏi lò hương, hóa thành từng làn khói mỏng manh, lượn lờ bay bổng khắp không gian. Phương t.h.u.ố.c chế luyện loại hương này vốn dĩ là do một tay Dương Tri Húc cùng vị chưởng quầy già của Xuân Hạnh Đường phối hợp tỉ mẩn điều chế ra năm xưa, trải qua bận tiêu tốn, thử nghiệm hỏng mất không biết bao nhiêu là sản vật quý hiếm, rốt cuộc mới có thể tìm ra được một tỷ lệ phối hợp chuẩn xác nhường này , mục đích ban đầu dẫu sao thảy đều là để giúp cho một kẻ quanh năm suốt tháng phải gánh chịu sự dày vò, hành hạ của trọng bệnh kịch độc như y có được những giây phút tĩnh tâm, an thần ngắn ngủi.
Nhịp thở của Đàn Hoa nương theo luồng hương thơm dịu nhẹ ấy càng lúc càng trở nên trầm ổn , sâu lắng hơn.
Dương Tri Húc định bụng muốn trợ giúp nàng đắp lại tấm chăn cho ngay ngắn, y vươn tay ra định kéo chăn, thế nhưng nào có ngờ tới việc bản thân vừa mới vận chút lực lượng, l.ồ.ng n.g.ự.c đã lập tức truyền đến một cảm giác ngột ngạt, bức bối vô cùng khó chịu, ẩn ẩn dâng lên một cơn ho khan. Y lo sợ sẽ làm kinh động đ.á.n.h thức giấc ngủ của Đàn Hoa, thành ra đành phải c.ắ.n răng chịu đựng, cố gượng bước chân đi ra phía bên cạnh, kết quả là một trận ngột ngạt dữ dội hơn bỗng chốc ập tới, y vội vàng xoay người đi , dùng cánh tay che c.h.ặ.t lấy miệng, kịch liệt ho khan lên một trận dồn dập.
Sau khi dứt cơn ho, thảy cơ thể y lại không tự chủ được mà khẽ run rẩy lên từng hồi.
Dương Tri Húc phải vịn một tay vào thân tường để mượn lực, há miệng tham lam hít thở từng ngụm khí lớn, mất một hồi lâu sau mới có thể miễn cưỡng ổn định lại trạng thái.
Tiết trời âm u mây mù giăng lối khiến cho bầu không khí bấy giờ ẩn ẩn mang theo vài phần dính dấp, đặc quánh vô cùng bức bối.
Đầu ngón tay y bấy giờ đang tì vào tường cũng dần dần co quắp lại .
Khoảng thời gian hai năm đầu tiên vừa mới dính phải kịch độc vào người , thi thoảng trong thâm tâm y dẫu sao vẫn không tự chủ được mà sinh lòng hoài niệm về những ngày tháng tươi đẹp , huy hoàng trước kia , thế nhưng y vốn dĩ là một kẻ sở hữu tính cách vô cùng kiên cường, cứng cỏi, thành ra cứ mỗi bận có ý nghĩ ấy nhen nhóm dâng lên, y đều tự cưỡng ép bản thân tuyệt đối không được phép sa đà vào việc tự thương tự hại, cứ như vậy trôi qua, lâu dần rồi cũng thành quen với trạng thái tàn tạ của hiện tại.
Thế nhưng dạo gần đây, phảng phất như y lại bắt đầu không tự chủ được mà lặp đi lặp lại những suy nghĩ hoài niệm ấy một lần nữa.
Đàn Hoa đã có được một giấc ngủ vô cùng sâu, vô cùng dài.
Nàng đã mơ thấy một giấc mơ.
Trong giấc mộng ấy , khắp nơi thảy đều là một mảng tuyết trắng xóa, phủ đầy trời đất.
Bản thân nàng lúc còn thơ ấu vóc dáng vô cùng gầy gò, hốc hác, đang lầm lũi một mình cầm chổi quét tuyết ở giữa sân viện. Chợt nghe thấy tiếng thét lớn của đám thị vệ bái kiến Lương Vương, nàng liền biết ngay vị chủ t.ử cao quý của mình đã tới, vội vàng cùng thảy mọi người đồng loạt quỳ rạp xuống nền đất lạnh giá.
Ngày hôm ấy tuyết rơi vô cùng lớn, Lương Vương bấy giờ bỗng chốc sinh ra vài phần phong nhã, hứng thú muốn thưởng ngoạn cảnh tuyết rơi, tên thị vệ trưởng liền rỉ tai bảo nàng quyết đừng quét tuyết tiếp làm gì nữa. Nàng đang chuẩn bị cung kính lui ra phía sau thì đột ngột bị Lương Vương cất tiếng gọi giật ngược lại , bảo nàng bước tới trước mặt y, y trầm giọng phán: *Ngẩng đầu lên xem nào.* Nàng vội vàng ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, Lương Vương chăm chú nhìn ngắm một hồi rồi khẽ cười bảo: *Nốt ruồi son đỏ thắm ngự trị ngay giữa tâm mày này của ngươi, nếu như đem phối hợp cùng với cảnh sắc tuyết phủ đầy viên lâm thế này , thoạt nhìn qua phân minh có vài phần giống với con tuấn mã quý báu mà ta vừa mới thu nhận được , từ nay về sau ngươi hãy chuyển qua phụ trách việc chăm nom cho nó đi .*
Lương Vương vốn dĩ có niềm đam mê mãnh liệt đối với tuấn mã, trong phủ nuôi dưỡng không biết bao nhiêu là giống ngựa quý hiếm, y luôn có thói quen sắp xếp một người hầu độc nhất chuyên trách việc chăm sóc cho một con ngựa cụ thể nào đó mà thôi. Ngày hôm ấy sau khi Lương Vương thong thả dời đi , tên thị vệ trưởng liền rảo bước tới bên cạnh nàng, khẽ vỗ vai bảo: *Vận khí của ngươi quả thực phi thường tốt đấy, từ nay về sau ngươi đã chính thức có được một cái tên cho riêng mình rồi .*
Lương Vương tuy rằng vô cùng yêu chuộng ngựa quý, y có thể tỉ mẩn tự tay đặt tên cho từng con ngựa một, thế nhưng y tuyệt nhiên quyết không bao giờ bố thí tên tuổi cho đám trẻ mồ côi tội nghiệp do chiến tranh loạn lạc được nhặt nhạnh mang về nuôi dưỡng như bọn họ cả. Y nuôi nấng bọn họ, ban cho bọn họ miếng cơm manh áo để duy trì mạng sống, lại sai người truyền dạy võ nghệ, huấn luyện nghiêm ngặt, đứa trẻ nào đầu óc linh hoạt, thân thủ nhanh nhẹn có thể làm nên trò trống thì sau khi trưởng thành sẽ dứt khoát bị ném vào trong Thân Quân Ty của hoàng cung để làm mật thám, mật tra, còn những kẻ không thể thành tài thì hoặc là đã bỏ mạng giữa chừng trong quá trình huấn luyện khắc nghiệt, hoặc là sau khi thành niên sẽ được ban cho một khoản tiền ngân lượng rồi thả ra khỏi phủ để tự mình bươn chải, mưu sinh. Xét trên một phương diện nào đó mà nói , Lương Vương dẫu sao cũng có thể được xem là một vị nhân chủ.
Còn đối với những kẻ sở hữu vận khí tốt lành được giao phó trọng trách chăm sóc cho các con chiến mã quý báu của chủ t.ử, bọn họ kể từ thời khắc ấy trở đi thảy đều sẽ được dùng chung một cái tên với chính con ngựa mà mình nuôi dưỡng. Bọn họ sẽ được hưởng chế độ huấn luyện chuyên biệt, phòng ốc và khẩu phần ăn uống thảy đều được biệt đãi hơn người , và quan trọng hơn cả chính là có thêm được nhiều cơ hội để diện kiến Lương Vương.
Con ngựa quý báu được giao vào tay nàng chăm sóc bấy giờ là một con bạch mã nhỏ vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành, khắp cơ thể phủ một màu lông trắng muốt hệt như tuyết, duy chỉ có ngay giữa đỉnh trán là có ngự trị một chùm bờm màu đỏ thắm. Khoảnh khắc vừa mới chạm mặt nàng bận đầu tiên, nó đã hậm hực khịt khịt mũi phun ra từng luồng khí mạnh mẽ, phảng phất như đang có vài phần không phục vậy .
Kể từ ngày hôm ấy trở đi , nàng chính thức sở hữu một cái tên cho riêng mình , gọi là **Xích Tuyết**.
Tiếp sau đó, cảnh tượng trong giấc mộng bỗng chốc thay đổi.
Mảng tuyết trắng xóa, phủ đầy trời đất bấy giờ bỗng chốc biến ảo thành một vùng sa mạc hoang vu, cát vàng ngập trời.
Khác biệt hoàn toàn với cảnh sắc tuyết rơi tĩnh lặng đến mức tịch mịch trước kia , không gian nơi sa mạc hoang vu này bấy giờ lại vô cùng náo nhiệt, rộn rã tiếng cười nói , bên cạnh đống lửa trại bập bùng, mọi người đang cùng nhau ca hát, nhảy múa vô cùng vui vẻ.
Nàng lặng lẽ đứng khép nép trong một góc khuất, tầm mắt bỗng chốc tối sầm lại , một nam t.ử với trang phục gọn gàng, nhanh nhẹn bấy giờ đã hiên ngang đứng chắn ngay trước mặt nàng, bên hông đeo một thanh loan đao sắc lẹm, trên trán có đeo món trang sức bằng vàng rực rỡ, đôi mắt sáng rực hệt như ngọn lửa đang bùng cháy vậy . Bên cạnh hắn bấy giờ còn có một nữ t.ử đứng túc trực, diện mạo của hai người bọn họ phi thường giống nhau , đến cả cách thức ăn mặc, trang điểm cũng gần như đúc cùng một khuôn, thoạt nhìn qua đích thị là một cặp tỷ đệ song sinh.
Nam t.ử kia khoanh hai tay trước n.g.ự.c, đăm đắm đưa mắt đ.á.n.h giá nàng một lượt từ trên xuống dưới , rồi cười lớn bảo: *A tỷ, tỷ mau nhìn xem, đây đích thị là tên thân vệ do tên vương gia Đại Thịnh kia mang theo bên người đấy à , thoạt nhìn qua phân minh hệt như một kẻ quanh năm suốt tháng không được ăn no cơm vậy , người Trung Nguyên các ngươi vóc dáng gầy gò, yếu ớt nhường này , liệu có thể chịu đựng được việc đ.á.n.h nhau hay không đây? Ha ha ha!*
Đây chính là khung cảnh bận đầu tiên nàng tình cờ chạm mặt cặp tỷ đệ Ipar của hoàng thất Ô Đồ năm xưa.
Cặp tỷ đệ Ipar vốn dĩ sở hữu tính cách thuộc kiểu chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn, thành ra ngày ngày thảy đều tìm đủ mọi cách để gây phiền hà, rắc rối cho nàng, một mực ép buộc nàng phải ra tay luận võ cùng bọn họ. Thuở ấy do triều đình Đại Thịnh vô cùng kiêng dè, e ngại thế lực ngày một lớn mạnh của Lương Vương, lão hoàng đế trước lúc lâm chung đã dốc hết toàn lực nhằm tước đoạt binh quyền trong tay Lương Vương, sau đó dứt khoát tống khứ y sang Ô Đồ làm con tin để đổi lấy hòa ước minh ước giữa hai nước. Bọn họ dẫu sao vốn dĩ đang phải sống trong cảnh ăn nhờ ở đậu, gửi gắm thân xác dưới mái nhà của người khác, thành ra nào có gan dám làm càn, phô trương thanh thế, chính vì lẽ đó nên cứ mỗi bận bị lôi kéo vào các trận luận võ, nàng thủy chung thảy đều giả vờ chịu thua, thế nhưng lại không được phép để lộ sơ hở nhường nhịn quá mức lộ liễu, thành ra phải vắt óc suy tính đủ mọi phương cách, trong lòng phi thường chán ghét, phiền muộn khôn nguôi.
Thế nhưng nương theo những trận đ.á.n.h nhau qua lại như vậy , mối quan hệ giữa bọn họ thế mà lại dần dần trở nên thân thiết, quen thuộc hơn từ bao giờ không hay . Nàng đồng hành cùng bọn họ học tập, tháp tùng bọn họ ngao du sơn thủy, thi thoảng còn thường xuyên bị lôi kéo tham gia vào các bận tiễu trừ đám cát tặc hoành hành khắp các nẻo đường sa mạc.
Bọn họ lúc nào cũng tìm cách ép buộc nàng phải mở miệng nói chuyện thật nhiều, liên tục gặng hỏi nàng kể về những sự tình ngự trị nơi đất nước Đại Thịnh xa xôi.
Ipar tỷ tỷ cất giọng hỏi: *Ta từng nghe đám thương nhân có bận qua lại kể rằng, cứ vào tầm tháng sáu tháng bảy hằng năm, ở một số vùng đất thuộc Đại Thịnh sẽ có một loại hiện tượng gì đó gọi là "mưa sương hoa hạnh"? Mưa thì phân minh là mưa, hoa thì phân minh là hoa, tại sao lại có thể gọi là "mưa sương hoa hạnh" được cơ chứ?*
Nàng khẽ đáp: *Ta không biết .*
Ipar đệ đệ liền gắt lên: *Ngươi chẳng phải là người Đại Thịnh hay sao ?*
Nàng bảo: *Phải, thế nhưng ta thực sự không biết .*
Ipar đệ đệ tức giận chống hai tay vào hông, quay ngoắt người một vòng rồi hậm hực bảo: *Hừ, chờ cho tới khi tương lai có cơ hội, chúng ta nhất định sẽ xua quân đ.á.n.h thẳng tới cái chốn ấy ! Đến lúc đó tự nhiên sẽ biết rõ ràng thôi!*
Nàng chỉ lặng lẽ cúi gục đầu sưởi ấm bên đống lửa trại, tuyệt nhiên giữ im lặng không đáp lời.
Hắn lại tò mò gặng hỏi tiếp: *Thế còn cái tên "Xích Tuyết" này của ngươi rốt cuộc mang thâm ý gì cơ chứ? Chẳng lẽ ở Đại Thịnh lại có thể đổ xuống những trận tuyết có màu đỏ thắm hay sao ?*
Nàng khẽ đáp: *Không phải , Xích Tuyết vốn dĩ là cái tên của một con ngựa quý, ta phụ trách việc nuôi dưỡng nó, thành ra đó cũng chính là cái tên của ta luôn.*
Ipar đệ đệ nghe xong lập tức nhíu c.h.ặ.t đôi chân mày, quay sang nhìn ngắm người tỷ tỷ cũng đang mang vẻ mặt nhíu mày tương tự của mình , rồi lại ngoảnh đầu nhìn chằm chằm vào nàng, gặng hỏi: *Ngươi vừa mới nói cái gì cơ?*
Biến cố của bận trò chuyện ngày hôm ấy trôi qua chưa được bao lâu, bọn họ lại tiếp tục cùng nhau lên đường đi tiễu trừ cát tặc, đêm hôm ấy sau khi đại sự đã thành công tốt đẹp , mọi người cùng nhau dựng lều trại để nghỉ ngơi, Ipar tỷ tỷ bỗng chốc rảo bước lại gần bên cạnh nàng, khẽ cất tiếng bảo: * Đúng rồi , phụ hoàng cách đây vài ngày có bận thỉnh mời một vị cao tăng đắc đạo tới thuyết pháp giảng kinh, vị ấy giảng chính là bộ "Kinh Pháp Hoa".*
Nàng vốn dĩ hoàn toàn không thấu hiểu gì về cao tăng, lại càng không có chút kiến thức nào về kinh phật cả, thành ra chỉ biết gật đầu phụ họa một tiếng " vâng " khe khẽ.
Ipar tỷ tỷ nói tiếp: *Nghe cái thứ ấy khiến ta buồn ngủ đến mức ríu cả mắt vào ! Thế nhưng trong kinh văn bấy giờ lại có xuất hiện một câu nói , phân minh khiến ta lập tức liên tưởng ngay tới ngươi đấy!* Nàng tò mò gặng hỏi nàng, *Ngươi rốt cuộc có tự biết rằng, trên khắp cơ thể của chính mình vốn dĩ có ngự trị một luồng dị hương vô vô cùng đặc biệt hay không hả?*
Nàng tự biết chứ.
Luồng hương thơm ấy vốn dĩ là thứ từ lúc sinh ra nàng đã may mắn sở hữu rồi .
Ipar tỷ tỷ hào hứng bảo: *Trong "Kinh Pháp Hoa" có chép rằng, nơi bờ bên kia của biển cả có tồn tại một loại hương Chiên Đàn, chỉ cần sáu thù thảy đều có thể mang giá trị ngang ngửa với cả cõi Sa Bà này . Ta vừa mới nghe xong câu ấy , trong đầu bỗng chốc lập tức nghĩ ngay tới ngươi, ngươi thử nói xem luồng "hương Chiên Đàn" quý báu này , liệu có phải chính là thứ mùi hương thoang thoảng đang ngự trị trên cơ thể ngươi hay không ?*
Ipar tỷ tỷ sở hữu một đôi mắt vô cùng xinh đẹp , rực rỡ hệt như vầng trăng sáng ngự trị nơi hoang mạc đại ngàn, tràn ngập vẻ ngây thơ, thuần khiết.
Nàng thủy chung vẫn giữ im lặng không đáp lời.
Ipar tỷ tỷ vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay nàng, chân thành bảo: *Từ nay về sau ngươi quyết đừng dùng chung một cái tên với con ngựa kia nữa làm gì, ngươi hãy tự gọi mình là "Đàn Hoa" đi .*
Ipar tỷ tỷ phi thường hài lòng với cái tên do chính tay mình vừa mới nghĩ ra này , nàng còn hào hứng chạy tới tận nơi để khoe khoang, bộc bạch với Lương Vương. Lương Vương bấy giờ đang mải mê uống rượu cùng với quốc vương Ô Đồ, ánh mắt đã ẩn ẩn mang theo vài phần say khướt, mờ mịt, y đăm đắm nhìn nàng rồi khẽ cười bảo: *Tốt lắm, Đàn Hoa, đích thực là một cái tên phi thường hay .*
Cảnh tượng trong giấc mộng bỗng chốc lại một bận biến ảo.
Nàng bấy giờ đang đứng trơ trọi giữa đại điện trang nghiêm, trên tay cầm c.h.ặ.t hai bức thư, một bức là mật thư do cặp tỷ đệ Ipar gửi tới, bức còn lại là thư của sư huynh Lưu Thụy Nghĩa.
Từng bức thư nối tiếp nhau gửi đến, một bức lại một bức dồn dập thúc giục, thảy mọi lời lẽ ngự trị bên trong thảy đều đang điên cuồng ép buộc nàng phải nhanh ch.óng ra tay hành sự.
Phía bên ngoài đại điện ngọn gió gào thét liên hồi, điên cuồng co kéo, xé rách về khắp thảy mọi phương hướng, tiếng gió càng rít gào kịch liệt, ngọn lửa hung bạo, lệ khí ngự trị sâu trong cõi lòng nàng lại càng có xu hướng bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
Nỗi thống khổ, bức bối bấy giờ đã chạm tới ngưỡng đỉnh điểm.
Đúng vào thời khắc sinh t.ử ấy , sâu trong tâm trí nàng bỗng chốc thong thả lan tỏa ra một quầng ấm áp dịu nhẹ, một luồng khí tức vô danh nào đó, tựa hệt như một chiếc khăn lụa mỏng vừa mới được ngâm qua làn nước ấm áp, đang nhẹ nhàng, ân cần đắp lên trên vầng trán của nàng.
Nơi bên mép giường, Dương Tri Húc nét mặt vô cùng bình thản, tĩnh lặng, y đang tập trung toàn bộ tinh thần để tỉ mẩn châm kim thi châm, chăm chú quan sát sắc mặt của Đàn Hoa đang từng bước khôi phục lại trạng thái bình thường.
Y khẽ vươn tay ra , dùng đầu ngón tay giữa ấn nhẹ lên vị trí huyệt Thái Dương của nàng, nhẹ nhàng xoa bóp luân phiên.
"Đàn nương, nàng đã vất vả rồi ……"
Phía ngoài cửa sổ bấy giờ, một trận mưa rào rả rích,朦 mịt sương khói đã bắt đầu lặng lẽ đổ xuống nhân gian.
### Chương 16
Phía sau của giấc mộng dài, là một mảng mưa phùn rả rích, miên man không dứt.
Đàn Hoa chậm rãi mở to đôi mắt, trong phút chốc vẫn hoàn toàn không cách nào phân định rõ ràng được bản thân lúc này là vừa mới tỉnh giấc sau một giấc mộng dài, hay là đang tiếp tục dấn thân vào một đoạn mộng cảnh đan xen trong mộng nữa.
Nàng bắt đầu ngửi thấy luồng khí tức ẩm ướt nồng nàn của đất trời, tai cũng đã nghe thấy rõ mồi tiếng mưa rơi lộp bộp, rộn rã đ.á.n.h vào những tán lá cây phía ngoài cửa sổ. Thần trí nàng dần dần tỉnh táo trở lại , vừa định bụng khẽ cử động thân hình một chút thì đã nghe thấy có tiếng người ôn nhu vang lên bên tai: "Cử động chậm một chút, kim châm trên người vẫn chưa được rút ra hết đâu ."
Nàng bỗng chốc thẫn thờ mất một lúc, hóa ra Dương Tri Húc bấy giờ vẫn luôn thủy chung ngồi lặng yên ở bên cạnh mép giường từ bao giờ, một bên tay áo của y được vén lên gọn gàng, y đang tỉ mẩn kiểm tra lại từng cây ngân châm đang ngự trị trên cánh tay nàng.
Đàn Hoa đăm đắm nhìn y, khẽ cất tiếng hỏi: "…… Ta đã ngủ bao nhiêu ngày rồi ?"
Chaporia
Bình Luận (0)