Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dương Tri Húc đáp: "Làm gì có chuyện vài ngày, mới chỉ tới giờ Thân mà thôi."
Đàn Hoa vẫn đăm đắm nhìn y, "…… Tại sao y phục của ngài trông lại hoàn toàn khác biệt so với khi nãy vậy ?"
Dương Tri Húc bấy giờ đã thay một bộ sam bằng gấm satin, đang lúc mang bệnh sợ thấu gió, y không thắt mấy dải dây mảnh như ngày thường, mà dùng một tấm vải thô màu chay rộng chừng hai lòng bàn tay quấn c.h.ặ.t ngang hông. Mái tóc của y cũng đã được tỉ mẩn chải chuốt lại , b.úi gọn gàng thành một b.úi nhỏ chỉnh tề, phần tóc dài còn sót lại xõa tung trên bả vai, thoạt nhìn qua phi thường thanh hòa, trang trọng. Ngoại trừ sắc mặt vẫn còn ẩn ẩn chút bệnh khí tích tụ chưa tan, thì bấy giờ đã hoàn toàn không cách nào tìm thấy dáng vẻ lếch thếch, chật vật của đêm ngày hôm qua nữa rồi .
Dương Tri Húc hai ngón tay khẽ vê vê cây ngân châm rồi xoay nhẹ một cái, vừa làm vừa thản nhiên bảo: "Tranh thủ lúc nàng đang mải mê trong giấc mộng mà thay đấy."
Đàn Hoa vừa mới tỉnh giấc, đầu óc vẫn còn có phần mơ màng, choáng váng, thành ra y thốt ra lời gì nàng liền vô thức phụ họa theo lời ấy .
"Hóa ra là vậy sao ……"
Dương Tri Húc bỗng chốc khựng lại một lát, ngước mắt lên nhìn nàng: "Ngủ đến ngốc luôn rồi ."
Đàn Hoa tự bản thân cũng cảm thấy đúng là như vậy thật, nàng định bụng chống người ngồi dậy, thế nhưng Dương Tri Húc lại vươn tay khẽ chạm nhẹ vào cánh tay nàng, trầm giọng bảo: "Đã nói là chân kim vẫn đang lưu lại trên huyệt đạo cơ mà."
Đàn Hoa cúi đầu nhìn mấy cây kim châm nhỏ bé ngự trị trên cánh tay mình , đang nương theo vị trí các huyệt vị mà khẽ run rẩy từng hồi, nàng thử âm thầm vận chuyển công phu, mấy cây ngân châm bấy giờ liền run rẩy dữ dội hơn hẳn.
Dương Tri Húc bấy giờ đang tập trung quan sát vị trí các huyệt đạo nơi bả vai nàng, cúi gục hàng mi nhìn xuống, liền khẽ "tặc" lên một tiếng: "Lại còn tự bày trò chơi đùa được nữa à ?" Giọng điệu y thoạt nghe qua phân minh có vài phần nghiêm khắc, Đàn Hoa vội vàng đưa khí trầm xuống đan điền, thu hồi công phu dứt khoát nằm im bất động.
Thần trí càng lúc càng trở nên tỉnh táo, minh mẫn hơn, cũng chẳng rõ là do hiệu quả của giấc ngủ sâu vừa rồi hay là do tác dụng của những đường châm cứu này mang lại , Đàn Hoa bấy giờ cảm thấy tinh thần sảng khoái, phấn chấn vô cùng, ẩn ẩn có chút kích động muốn lao vọt ra ngoài sân viện để điên cuồng đi vài quyền cho thỏa thích.
"Rút kim ra đi thôi." Đàn Hoa cất tiếng bảo.
"Tuyệt đối không được phép ngắt quãng giữa chừng." Dương Tri Húc thong thả rút cây kim châm ngự trị nơi huyệt Đầu Duy ra , rồi chuẩn xác chuyển qua vị trí huyệt Tiền Đỉnh, "Gấp gáp cái gì cơ chứ? Ngày hôm nay nàng có đại sự gì cần phải đi lo liệu hay sao ?"
Thanh âm của y cất lên nương theo tiết trời mưa phùn rả rích này , thoạt nghe qua vô cùng nhỏ nhẹ, thư hoãn, Đàn Hoa nghe đến mức có chút nhập thần, lơ đãng. Nàng lại đưa mắt nhìn chăm chú vào bàn tay y, mười đầu ngón tay thon dài, linh hoạt vô cùng, động tác đ.â.m kim rồi rút kim nhanh như chớp giật chỉ trong một cái chớp mắt, giữa các kẽ ngón tay bấy giờ còn đang kẹp c.h.ặ.t mấy cây ngân châm sắc lạnh, thoạt nhìn qua phi thường giống với loại ám khí đang ngoan ngoãn súc thế chờ phát động vậy .
Y thong thả đem mấy cây ngân châm vừa mới rút ra đặt gọn vào trong một chiếc khay nhỏ, rồi lại bâng quơ gặng hỏi một câu: "Chẳng lẽ là đang vội vàng muốn quay trở về tiêu cục sao ?"
Đàn Hoa nghe xong liền thẳng thắn đáp: "Ta tuyệt nhiên không có ý định muốn quay trở về tiêu cục nữa."
Dương Tri Húc hoàn toàn không ngước mắt lên nhìn nàng, mười đầu ngón tay vẫn thủy chung tiếp tục lo liệu đại sự như cũ, "Đêm ngày hôm qua nàng cùng Từ Khánh Viễn mải mê uống rượu vui vẻ nhường ấy , hợp tình hợp lý dẫu sao chắc chắn phải có phi thường nhiều sự tình cần phân trần, bàn bạc cùng nhau chứ, thảy đều đã nói xong xuôi hết cả rồi sao ?"
"…… Bàn bạc sao ?" Đàn Hoa nghiêng đầu suy ngẫm một lát, rồi bảo: "Cũng chẳng có chuyện gì to tát cần phải bàn bạc cả, ta chẳng qua là chỉ ủy thác cậy nhờ huynh ấy trợ giúp lo liệu một vài chuyện mà thôi."
Dương Tri Húc khẽ mỉm cười bảo: "Từ huynh vốn dĩ sở hữu tính cách nhân nghĩa, hiệp cốt nhu tràng, có bất kỳ sự tình gì giao phó cậy nhờ huynh ấy lo liệu dĩ nhiên thảy đều là phương sách thỏa đáng, vững chãi nhất rồi ."
Lời thốt ra phân minh là đang mỉm cười , thế nhưng Đàn Hoa tai nghe lọt vào , lại thủy chung cứ cảm thấy thế nào cũng không thấy đúng vị cho cam.
Phía ngoài cửa sổ mưa nhỏ vẫn rơi rả rích không dứt, Dương Tri Húc khẽ cúi gục đầu xuống, đem thảy mọi bộ châm cụ vừa mới sử dụng xong xuôi bao bọc, cất giấu cẩn thận vào trong túi vải, đến tận khi y ngẩng đầu lên một lần nữa, thì nụ cười nhạt nhòa ngự trị trên gương mặt y bấy giờ cũng đã gần như tiêu tán sạch sành sanh rồi .
Đàn Hoa cất tiếng gặng hỏi: "Ngài sinh lòng hiếu kỳ muốn biết đó là chuyện gì sao ?"
Dương Tri Húc hờ hững bảo: "Phi lễ vật thị, phi lễ vật thính, nàng nếu như phân minh đã không có ý định muốn chủ động mở miệng phân trần cùng ta , thì bản thân ta hà cớ gì phải tự rước lấy sự hiếu kỳ làm gì cho mệt thân ."
Đàn Hoa liền bảo: "Bức mật thư ta đặc biệt lưu lại cho ngài bận trước , Trương Tam Nương rốt cuộc đã tự tay giao lại cho ngài chưa ? Chuyện ta ủy thác cậy nhờ Từ Khánh Viễn trợ giúp lo liệu, chính xác thảy đều là những sự tình được tỉ mẩn chép rõ bên trong bức thư ấy cả."
Dương Tri Húc bỗng chốc khựng người lại một lát, ngước mắt lên chăm chú nhìn nàng, y cho đến tận thời điểm hiện tại thực chất vẫn chưa từng có bận mở bức thư ấy ra xem, trong thâm tâm vốn dĩ thủy chung vẫn luôn đinh ninh cho rằng bên trong無 phi vô bổ cũng chỉ độc nhất toàn là mấy lời lẽ khách sáo, từ biệt thông thường mà thôi. Hiện tại chợt nghe thấy Đàn Hoa mở miệng phân trần như vậy , y bấy giờ liền khẽ nở một nụ cười nhẹ: "Ồ? Nếu đã như vậy , thì bản thân ta đích thực bỗng chốc có vài phần sinh lòng hiếu kỳ rồi đấy, ta liền đi xem thử xem sao ."
Đàn Hoa chăm chú dõi mắt nhìn theo bóng dáng y thong thả rảo bước tiến lại gần phía mép bàn, vươn tay nhặt bức thư bấy giờ đã có phần nhăn nhúm, cũ nát đang nằm lọt thỏm giữa một đống d.ư.ợ.c bao lớn nhỏ lên, y vừa làm động tác bóc mở phong thư, vừa chuẩn vũ tư thế chuẩn bị ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Thế nhưng nào có ngờ tới việc mảnh giấy da bên trong vừa mới được rút ra ngoài, y chỉ độc nhất thô thiển lướt nhanh tầm mắt qua xem một lượt, thảy cơ thể liền lập tức hóa đá đứng trơ ra tại chỗ, phảng phất như hoàn toàn quên bẵng mất việc chỉ cần tiến thêm nửa bước chân về phía trước nữa là liền có thể chạm tới chiếc ghế ngồi , cứ như vậy đứng ngốc lăng ra đó, đem bức thư lặp đi lặp lại đọc hết bận này đến bận khác một cách vô cùng chăm chú.
"Chuyện này ……" Đôi chân mày y khẽ nhíu c.h.ặ.t lại , "Cái này rốt cuộc là……"
Đàn Hoa thong thả giải thích: "Ở Ô Đồ có tồn tại một giống cây gọi là Cốc Huyết Thụ, loại cây này hoàn toàn có khả năng tự thích ứng được với điều kiện khí hậu của Đại Thịnh. Thân cây Cốc Huyết Thụ vốn dĩ vô cùng thô ráp, to lớn, chỉ cần khoét rỗng một khoảng trống ở ngay chính giữa thân cây, rồi đem gieo hạt giống Mê Đà Đinh vào sâu bên trong thớ thịt của nó, tuyệt đối quyết không được phép tưới nước, chỉ cần dốc lòng chăm bón, nuôi dưỡng duy nhất cây Cốc Huyết Thụ kia mà thôi, là Mê Đà Đinh liền có thể thuận lợi sinh trưởng và sống sót. Giống cây này ở trong các ngôi chùa chiền miếu mạo thi thoảng thường xuyên có thể bắt gặp, bận trước ta cùng Uy Đức tiêu cục lặn lội tìm kiếm thu hồi Mê Đà Đinh trở về, bản thân đã ngấm ngầm giữ lại riêng cho mình một gốc cây. Từ Khánh Viễn có bận nói với ta rằng ở phía ngọn núi phía Đông có ngự trị một ngôi Kim Hoa Miếu, nơi chốn ấy phân minh có trồng giống cây Cốc Huyết Thụ này , thành ra hai chúng ta mới quyết định dắt nhau lên đó để thử nghiệm một phen. Trong lòng ta lo sợ vạn nhất đại sự không thành, lại vô cớ khiến cho ngài phải chuốc lấy thất vọng, thành ra mới quyết định giữ kín bí mật không báo trước cho ngài hay , thế nhưng cách đây vài ngày, gốc Mê Đà Đinh kia phân minh đã chính thức đơm hoa kết trái rồi ."
Xuân Hạnh Đường trước đây tuyệt nhiên không phải là chưa từng nhen nhóm ý định muốn tìm phương cách để thuần hóa, gieo trồng giống cây Mê Đà Đinh này , kịch độc Khổ Lao ngự trị trên cơ thể y cho đến tận thời điểm hiện tại thủy chung vẫn hoàn toàn chưa cách nào tìm kiếm ra được phương t.h.u.ố.c chân chính cứu chữa tận gốc, thế nhưng nếu như có thể thuận lợi nuôi sống được giống cây Mê Đà Đinh, thì ít nhất dẫu sao cũng có thể giúp cho Dương Tri Húc giảm thiểu đi được phi thường nhiều sự dày vò, thống khổ của bận dẫn độc ra ngoài, bằng không nếu cứ một mực rập khuôn nương theo phương pháp Kim Châm Bạt Độc tàn nhẫn kia mà hành sự, cũng may là bởi vì hiện tại Dương Tri Húc đang độ tuổi tráng niên sung sức, căn cơ cơ thể vốn dĩ vô cùng tốt , bằng không nếu đổi lại là người khác thì thảy cơ thể sớm đã bị tàn phá đến mức phế bỏ hoàn toàn từ lâu rồi .
Xuân Hạnh Đường vốn dĩ sở hữu không biết bao nhiêu là bậc cao thủ tinh thông thuật gieo trồng, chăm bón thảo d.ư.ợ.c, bọn họ trước đây đã từng có bận áp dụng qua trăm phương ngàn kế, thế nhưng thủy chung vẫn hoàn toàn bất lực không cách nào giữ lại được giống linh d.ư.ợ.c ngự trị nơi sa mạc hoang vu này sinh trưởng trên mảnh đất Cảnh Thuận cả.
"Phương, phương pháp này ……" Tâm thần Dương Tri Húc bấy giờ không tự chủ được mà kịch liệt chao đảo, d.a.o động mạnh mẽ, y vội vàng xoay đầu lại định bụng muốn mở miệng gặng hỏi Đàn Hoa rốt cuộc làm thế nào mà có thể nghĩ ra được một diệu kế xảo diệu nhường này , thế nhưng vừa mới trông thấy dáng vẻ Đàn Hoa đang chuẩn bị chống người ngồi dậy, y liền lập tức nuốt lời vào trong, vội vã đổi giọng: "…… Chân kim, chân kim! Tuyệt đối không được phép ngồi dậy!" Y nhanh như cắt rảo bước tiến lại gần, dùng cả hai tay chộp c.h.ặ.t lấy bả vai Đàn Hoa, cưỡng ép ấn nàng nằm ngược trở lại trên mặt giường.
Bầu trời đất bấy giờ phảng phất như đột ngột rơi vào một mảng tĩnh lặng trong một cái chớp mắt.
Y dùng cả hai tay giữ c.h.ặ.t lấy bả vai nàng, những lọn tóc dài bấy giờ buông lơi rủ xuống ngay trước l.ồ.ng n.g.ự.c nàng, uốn lượn xếp chồng lên nhau thành từng nếp, y cứ như vậy duy trì tư thế ngự trị từ trên cao đăm đắm cúi đầu nhìn xuống nàng.
Mái tóc của nàng bấy giờ cũng
đã
hoàn
toàn
xõa tung
ra
, trải dài
trên
mặt gối,
có
một lọn tóc nhỏ vô tình quấn quýt quấn c.h.ặ.t lấy đầu ngón tay y. Thần sắc
trên
gương mặt nàng bấy giờ vô cùng bình thản, tĩnh lặng, nàng thủy chung lúc nào cũng luôn giữ
được
vẻ bình thản như
vậy
, thi thoảng thậm chí còn khiến cho
người
ta
có
cảm giác
có
phần thâm trầm, khó lường, thế nhưng một khi
đã
chân chính trở nên quen thuộc,
thân
thiết
rồi
, thì liền
có
thể lập tức thấu hiểu rõ ràng rằng, nàng truy cứu cho cùng thực chất chỉ độc nhất là một nữ t.ử vô cùng đơn giản, thuần khiết mà thôi.
Nàng thủy chung thảy đều nương theo tiếng gọi của chính cõi lòng mình mà dốc sức hành sự, thế nhưng bất luận bản thân có bận bỏ ra biết bao nhiêu công sức, tâm huyết đi chăng nữa, thì gương mặt nàng lúc nào cũng vẫn giữ vẹn nguyên vẻ bình thản như cũ, phảng phất như sợi dây duyên nợ gắn kết giữa nàng và thảy mọi vạn vật ngự trị trên thế gian này , thảy đều hệt như làn sương mưa mỏng manh đang giăng lối phía ngoài cửa sổ kia vậy , chỉ cần chờ cho tới khi ánh mặt trời rực rỡ ló rạng, nương theo hơi ấm hong khô một chút là liền lập tức tiêu tán sạch sành sanh không để lại bất kỳ một dấu vết nào.
Đàn Hoa cảm nhận được bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy bả vai mình bấy giờ bỗng chốc ẩn ẩn tăng thêm vài phần lực đạo, nàng khẽ cất tiếng bảo: "Đã ngủ quá mức lâu rồi , nếu như cứ tiếp tục nằm lỳ ở đây như vậy thì thảy mọi công phu co như sắp sửa tiêu tán sạch sành sanh mất thôi."
Y thấp giọng lẩm bẩm: "Quyết không cho phép ngồi dậy……"
Khoảng cách giữa hai người bọn họ bấy giờ bỗng chốc trở nên vô cùng gần gũi, sát sao , không chỉ có những lọn tóc dài của y đang buông lơi rủ xuống trên khắp cơ thể nàng, mà ngay cả luồng khí tức ấm áp nương theo từng lời thốt ra từ miệng y bấy giờ cũng thảy đều nhẹ nhàng rơi rụng trên khắp khuôn mặt nàng, nàng bắt đầu cảm thấy vùng cổ của mình đã ẩn ẩn rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, ngay cả phía sau lưng cũng có cảm giác tương tự.
Nàng đăm đắm ngước mắt nhìn ngắm khuôn mặt y, đôi mắt đẹp đẽ tựa hệt như một bức họa thủy mặc vẽ nên, bấy giờ đang mang theo vài phần ướt át nồng nàn, thậm chí có phần nóng bỏng, hàng lông mi đen nhánh như mực, thế nhưng thảy đều không còn bộc lộ ra vẻ sắc bén, lăng lệ của ngày thường nữa, mà phân minh đã bị màn mưa phùn khói sương ngoài kia nhuộm đẫm thành một mảng朦 mịt, mơ màng, phảng phất như sâu trong ánh mắt ấy đang cất giấu, chôn vùi biết bao nhiêu là tình ý dịu dàng, tư mật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trong-vien/chuong-20.html.]
Ipar tỷ tỷ năm xưa vốn dĩ hoàn toàn không thấu hiểu, mưa phân minh là mưa, hoa phân minh là hoa, tại sao lại có thể gọi là "mưa sương hoa hạnh" được cơ chứ?
Đàn Hoa thuở trước thực chất tự bản thân cũng hoàn toàn không thấu hiểu thâm ý ấy , thế nhưng giờ đây chân chính được diện kiến cảnh tượng trước mắt, nàng bấy giờ liền lập tức thấu hiểu rõ ràng rồi .
Y cứ như vậy duy trì tư thế chống đỡ giữ c.h.ặ.t lấy nàng suốt một hồi lâu, Đàn Hoa trong thâm tâm thầm nghĩ, y phảng phất như đang có lời gì đó vô cùng quan trọng muốn mở miệng thốt ra .
Nàng liền lặng yên tịnh tâm chờ đợi.
Trôi qua một lát sau , Dương Tri Húc mới thấp giọng cất tiếng gặng hỏi: "Khoảng sân viện này ... liệu có tính là đủ rộng lớn hay không ?"
Thư Sách
Sân viện sao ?
Đàn Hoa thản nhiên đáp: "Đủ rộng lớn để lo liệu chuyện gì cơ?"
Dương Tri Húc bảo: "Để cho nàng cư ngụ."
Đàn Hoa bấy giờ liền lập tức thấu hiểu được thâm ý ẩn giấu bên trong câu nói của y, nàng khẽ bảo: "Ta bận trước dứt khoát dời đi dẫu sao thảy đều là vì lo sợ ngài không còn muốn diện kiến ta nữa mà thôi, nếu như sự tình phân minh vốn dĩ không phải như vậy , thì bản thân ta dĩ nhiên hoàn toàn không cần thiết phải dời đi làm gì nữa."
"Ta không muốn diện kiến nàng……" Y lẩm bẩm lập lại câu nói ấy , "…… Không muốn diện kiến nàng, tại sao bản thân ta lại có thể không muốn diện kiến nàng cơ chứ?"
Biết bao nhiêu là khung cảnh, ký ức ngổn ngang bỗng chốc ồ ạt tràn về ngự trị bên trong tâm trí, tầm mắt nàng bấy giờ không tự chủ được mà khẽ đảo qua hướng khác, né tránh không dám đối diện với y nữa.
Dương Tri Húc dĩ nhiên phi thường thấu hiểu nàng bấy giờ là đang liên tưởng tới sự tình gì.
Có lẽ thời điểm hiện tại hoàn toàn không phải là một thời cơ thích hợp, thế nhưng sâu trong cõi lòng y bấy giờ dẫu sao dứt khoát không cách nào kìm nén nổi nữa, đành phải thấp giọng gặng hỏi: "Đêm hôm ấy , đêm hôm ấy nàng, bản thân nàng có từng cảm thấy…… kỳ quái, cổ quái hay không ?"
Thanh âm y thốt ra bấy giờ thậm chí còn nhỏ yếu hơn cả tiếng mưa rơi rả rích phía ngoài cửa sổ kia nữa.
Kỳ quái sao ?
Đàn Hoa tỉ mẩn suy ngẫm lại một lượt từ đầu đến cuối, rồi thẳng thắn bảo: "Đích thực là có vài phần cổ quái."
Bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy bả vai nàng bấy giờ bỗng chốc khẽ run rẩy lên một cái, phảng phất như đang định buông lỏng ra , thế nhưng ngay lập tức sau đó lại càng thêm phần dùng lực bấu c.h.ặ.t lấy.
"Tình hình đêm ngày hôm ấy vô cùng đặc thù," Y nhíu c.h.ặ.t đôi chân mày, vội vàng mở miệng phân trần giải thích, "Ngày thường, ngày thường ta , ta thực chất là……"
Đàn Hoa suy tính một lát rồi bảo: "Theo lý mà nói , mấy thứ đồ vật kích tình, thúc tình ngự trị nơi chốn phong hoa tuyết nguyệt, lầu xanh ngõ liễu kia , phần nhiều dẫu sao thảy đều là chuẩn bị để cho thực khách trợ hứng mà thôi, tuyệt đối quyết không nên có phản ứng kịch liệt, nghiêm trọng đến nhường ấy được . Có lẽ là do bên trong món Hồng Vi Dẫn kia phân minh có chứa đựng một vài thành phần d.ư.ợ.c tính nào đó vô tình xung đột, tương khắc với kịch độc Khổ Lao đang ngự trị trên cơ thể ngài, ngài nhất định phải tìm phương cách tra cứu cho thật rõ ràng, tường tận, từ nay về sau cần phải đặc biệt lưu tâm né tránh xa thứ đó ra mới được ."
Dương Tri Húc nghe xong liền lập tức ngẩn cả người ra tại chỗ.
Đàn Hoa tiếp lời: "Ta hoàn toàn có thể trợ giúp ngài đi tra xét sự tình này , có cần dùng tới ta hay không ?"
Dương Tri Húc đăm đắm nhìn chằm chằm vào nàng suốt một hồi lâu, tiếp sau đó bấy giờ liền hệt như một kẻ vừa mới bị tiêu tán thảy mọi chút sức lực vậy , bất lực gục đầu xuống, "…… Nàng trợ giúp ta tra xét, cái thứ đồ vật ấy thế mà bản thân ta còn cần phải cậy nhờ tới nàng trợ giúp tra xét sao ……"
Đúng vậy thật, Đàn Hoa trong lòng thầm nghĩ, y vốn dĩ chính là bậc đại phu sở hữu y thuật cao cường bậc nhất thiên hạ, sự tình này chắc chắn bản thân y sớm đã thấu hiểu rõ mười mươi từ lâu rồi mới phải .
Dương Tri Húc lặng lẽ buông lỏng bàn tay đang giữ c.h.ặ.t lấy bả vai nàng ra , thẫn thờ ngồi xuống bên cạnh mép giường, khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt, sau đó đứng dậy rảo bước tiến lại gần phía mép bàn bưng chén trà lên nhấp một ngụm.
Đàn Hoa nhìn ngắm dáng vẻ y, khẽ cất tiếng hỏi: "Hiện tại đã có thể rút ngân châm ra được chưa vậy ?"
Dương Tri Húc khẽ phất tay một cái, "Tự mình rút đi ."
Đến cả một ánh mắt y cũng tuyệt nhiên quyết không thèm ngoảnh lại nhìn nàng lấy một bận.
*Rốt cuộc lại xảy ra chuyện gì nữa rồi đây……*
Đàn Hoa tự mình vươn tay rút thảy mọi cây ngân châm trên cơ thể ra ngoài, chống người ngồi dậy bắt đầu vận chuyển công phu, sau khi kết thúc một vòng tuần hoàn Tiểu Chu Thiên, thảy mọi kinh lạc khắp cơ thể bấy giờ liền hoàn toàn được khai thông, l thông suốt, khí huyết tràn trề, thịnh vượng vô cùng, ngay cả vết thương cũ từ năm xưa ngự trị ở khu vực gần huyệt Thiên Tông nơi xương bả vai vốn dĩ quanh năm suốt tháng luôn rơi vào trạng thái trì trệ, đau nhức bấy giờ thế mà cũng đã được thuyên giảm, dịu bớt đi phi thường nhiều.
Nàng xỏ giày bước xuống đất, rảo bước tiến lại gần đứng chắn ngay trước mặt Dương Tri Húc, chân thành bảo: "Dương công t.ử quả thực sở hữu thủ pháp châm cứu vô cùng lợi hại."
Dương Tri Húc hờ hững đáp: "Đa tạ khen ngợi." Lời vừa mới dứt, y liền lạnh lùng gặng hỏi tiếp: "Thế còn chẩn kim đâu ?"
Đàn Hoa đăm đắm nhìn ngắm thần sắc vô cùng thản nhiên, đường hoàng hiển hiện trên khuôn mặt y.
Dương Tri Húc từ trước đến nay thi thoảng thường xuyên đột ngột bày ra những hành vi vô cùng kỳ quái, cổ quái, thốt ra những lời lẽ vô cùng khó hiểu, Đàn Hoa nương theo khoảng thời gian dài tiếp xúc bấy giờ dẫu sao cũng đã dần dần thích nghi được với thói quen ấy của y rồi , bản thân dẫu có không thấu hiểu thâm ý trong đó thì cũng chẳng sao cả, thảy mọi chuyện này phi thường giống như làn sương mưa mỏng manh ngoài cửa sổ kia vậy , đến thì dồn dập, nhanh ch.óng, thế nhưng tiêu tán đi thì cũng phi thường mau lẹ.
Nàng sải bước tiến lại gần phía cửa phòng, vươn tay đẩy mạnh hai cánh cửa ra ngoài.
Trận mưa rào rả rích bấy giờ phân minh đã hoàn toàn tạnh hẳn rồi , thời điểm lúc này thảy đã vào buổi hoàng hôn, bóng chiều tà nhuộm đẫm thảy khoảng không trung bao la phía trước thành một mảng đỏ rực hệt như một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội, trải dài vô bờ vô bến tận chân trời xa xăm.
Khắp khoảng sân viện bấy giờ đang không ngừng tỏa ra luồng khí tức thanh khiết, u nhã của bùn đất sau cơn mưa rào.
Đàn Hoa khẽ ngoảnh đầu lại , đăm đắm nhìn Dương Tri Húc rồi cất giọng ôn nhu hỏi: "Thân thể ngài hiện tại cảm thấy thế nào rồi ? Có muốn cùng ta đi diện kiến gốc Mê Đà Đinh một bận hay không , ta liền mạo muội tự tay hái tặng ngài một đóa hoa của nó để làm chẩn kim có được không hả? Ngài trước đây đã từng có bận được tận mắt diện kiến cảnh tượng nó đơm hoa kết trái chưa ?"
Bóng hình của nàng bấy giờ đang ngự trị ngược hướng với ánh nắng chiều tà của buổi hoàng hôn, hắt vào bên trong phòng tạo thành một vệt bóng dài, in đậm sâu sắc vào tận tâm can người nhìn .
Lực lượng trên cơ thể Dương Tri Húc bấy giờ dẫu sao vẫn còn có phần vô cùng suy kiệt, yếu ớt, thế nhưng cõi lòng y bấy giờ thế mà lại giống hệt như khoảng không trung bao la vừa mới được gột rửa sạch sành sanh sau cơn mưa rào ngoài kia vậy , vô cùng khoáng đạt, nhẹ nhàng. Y thong thả nhặt chiếc quạt xếp đang đặt trên mặt bàn lên, nương theo các đầu ngón tay khẽ xoay tròn hai vòng điệu nghệ, rồi một tay nắm c.h.ặ.t lấy chuôi quạt, khẽ nở một nụ cười rạng rỡ, cất giọng bảo: "Vậy thì tiên quyết phải xem thử xem đóa hoa kia liệu có đủ phần siêu phàm, có đủ phần thoát tục," Y một tay chắp ra sau lưng, thong thả rảo bước tiến lại gần đứng chắn ngay trước mặt Đàn Hoa, dùng đầu quạt xếp khẽ gõ nhẹ vào bả vai nàng một cái, "Và có đủ bản lĩnh để lọt vào được trong mắt xanh của ta hay không đã ."
Đàn Hoa ngoan ngoãn gật đầu: "Được thôi, ngài hãy đứng đây chờ ta một lát." Nàng quay trở lại bên cạnh mép giường, vươn tay nhặt chiếc áo bào khoác ngoài bấy giờ đang bị bỏ quên nơi cuối giường lên. "Ban đêm khí trời trên núi vô cùng lạnh giá, ngài nhất định phải chú ý mặc thêm y phục cho thật dày mới được ." Nàng chu đáo đem chiếc áo bào khoác ngoài choàng tạm lên trên bả vai Dương Tri Húc, thế nhưng sau đó lại hoàn toàn không thấy y có thêm bất kỳ một động tác cử động tiếp theo nào cả, y chỉ độc nhất khẽ rủ hàng mi xuống, đăm đắm đưa mắt nhìn chăm chú vào nàng.
Đàn Hoa trong thâm tâm dẫu sao chỉ độc nhất nghĩ rằng y là bậc công t.ử cao quý từ nhỏ đã quen với việc được người hầu kẻ hạ cung kính hầu cận, hầu hạ sẵn rồi , thành ra liền chu đáo ra tay trợ giúp y chỉnh đốn, mặc cho thật hoàn chỉnh bộ y phục, hai tay kéo c.h.ặ.t hai bên vạt áo hướng thẳng vào chính giữa để khép lại cho ngay ngắn.
Đầu ngón tay nàng trong quá trình chuyển động vô tình lướt nhẹ qua vùng bụng của y, Dương Tri Húc ngang hông bấy giờ đang quấn c.h.ặ.t tấm vải thô màu hạnh chay, so với thứ gấm vóc lụa là mềm mại, quý báu mà y vẫn thường xuyên vận trên người ngày thường thì hoàn toàn khác biệt, tấm vải thô này phân minh đã được ngâm qua nước t.h.u.ố.c bốc lên luồng hương thơm đặc trưng, chất vải có phần hơi thô cứng, được quấn vô cùng vòng c.h.ặ.t chẽ quanh người , mục đích dẫu sao không chỉ độc nhất là để cản gió lạnh xâm nhập, mà quan trọng hơn cả chính là để trợ giúp y mượn lực cố định sống lưng.
Chaporia
Bình Luận (0)