Trong Viện/Chương 30: "C. 30: "
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

 

Khoảng sân yên tĩnh, thỉnh thoảng điểm xuyết tiếng chim hót báo hiệu thời gian.

Đàn Hoa đăm đắm nhìn lên trần nhà, nhìn lâu đến mức nàng cảm giác như mình chẳng còn là mình nữa.

Quá đỗi xa lạ, hơi thở xa lạ, tư thế xa lạ, trạng thái xa lạ, cả ký ức cũng xa lạ.

Tất cả những điều này đã xảy ra như thế nào?

Khởi nguồn dĩ nhiên là vì Dương Tri Húc muốn .

Đến nước này , về tâm tư của Dương Tri Húc, Đàn Hoa mơ mơ hồ hồ cũng đã cảm nhận được ít nhiều. Nhưng nàng vẫn không hiểu vì sao y lại nảy sinh ý nghĩ như vậy với mình .

Dương Tri Húc từ đầu đến cuối vẫn là một ẩn số , y hệt như chú chim đậu trên cành cây ngoài cửa sổ, hoàn toàn không thể đoán trước được bước tiếp theo nó sẽ nhảy đi đâu .

Đàn Hoa cảm thấy y ôn văn nhã nhặn, tựa gió xuân ấm áp, nhưng không ít người lại bảo y kỳ thực khá đáng sợ. Bệnh nhân trong y quán ai cũng mong Dương đại phu tới trị bệnh, nhưng cũng sợ y trị bệnh, bảo rằng Dương đại phu lúc nào cũng trưng ra gương mặt tươi cười hòa nhã mà thực hiện những thủ đoạn đáng sợ nhất. Có người từng tận mắt thấy y đục xương rút tên, châm lửa bài nùng (tháo mủ), thịt người trước mắt y như sắp bị luộc chín mà y vẫn mặt không đổi sắc.

Y quán thi thoảng có học trò của Dương Tri Húc đến học việc, đứng trước mặt y chẳng dám thở mạnh, bị y kiểm tra kiến thức thì lắp ba lắp bắp, mồ hôi vã đầy trán.

Đàn Hoa có chút khó hiểu, điều này rất khó để liên hệ với người đang nép sát bên mình lúc này .

Hơi thở nhẹ nhàng, mềm mại phả bên tai, cánh tay y vắt ngang bụng nàng, hơi nặng. Trước khi ngủ y túm tóc cuộn thành một b.úi trên đỉnh đầu, giờ đã xõa ra phân nửa, những sợi tóc kẹt giữa má hai người , bị ủ nóng lên.

Đàn Hoa suy đi tính lại , cảm thấy Dương Tri Húc đại khái là một cuốn từ điển dày cộp, nội dung cực kỳ phong phú, chỉ là vài trang mà nàng đang lật xem lúc này lại tình cờ không viết về những thứ đứng đắn gì cho cam.

Nghĩ đến đây, trong lòng Đàn Hoa dâng lên một cảm giác kỳ lạ, đây là trải nghiệm mà từ lúc sinh ra đến giờ nàng gần như chưa từng có , nàng cảm thấy việc này đại khái là……

Muốn cười .

Thư Sách

Đàn Hoa chậm rãi thở ra một hơi , nhắm mắt lại , muốn tịnh tâm an thần, điều hòa tâm mạch.

Nhưng bị làn hương ấm áp trong phòng xông cho, thật khó lòng tập trung.

Chẳng biết từ lúc nào, màn sương khói đầy say đắm đêm qua lại hiện về trước mắt.

Nhiều chi tiết đã mờ nhạt, nhưng cái cảm giác hưng phấn nhè nhẹ đó Đàn Hoa nhớ rất rõ, làm nàng nhớ đến kinh nghiệm thuần ngựa của mình . Đôi khi phải thuận theo nó, nhưng phần lớn thời gian vẫn là phải mài giũa, việc này cần một chút trực giác và kỹ xảo. Dương Tri Húc trông còn ôn thuận hơn ngựa rất nhiều, nhưng sự hưng phấn y mang lại cho nàng lại vượt xa gấp trăm lần .

…… Không thể nghĩ tiếp nữa.

Lúc này , Dương Tri Húc khẽ cử động, cánh tay nới lỏng ra đôi chút.

Đàn Hoa chớp lấy cơ hội, tranh thủ xuống giường.

Nàng ra sân múc hai thùng nước giếng mát lạnh dội lên người .

Những sợi liễu rủ xuống vẫn còn đọng sương sớm, góc đá xanh dưới chân mọc đầy rêu trơn trượt, nàng lặng lẽ rửa mặt bên giếng nước, trên đỉnh đầu là ánh sáng ban mai lờ mờ đang tràn qua tường trắng ngói đen.

Thời gian trôi không nhanh không chậm, tiếng nước rả rích này cũng đ.á.n.h thức Dương Tri Húc trong phòng.

Vừa mở mắt, thần trí vẫn còn chưa tỉnh hẳn, mi mắt khẽ run, y theo bản năng nhìn sang bên cạnh, đã trống không .

Người vừa tỉnh lại , sự cứng đờ của cơ thể cũng kéo đến theo. Y nhất thời không ngồi dậy nổi, cũng không phát ra tiếng được .

Mỗi buổi sáng sau khi bị thương hầu như đều như vậy . Nếu gọi gia nhân, dùng y phục xông t.h.u.ố.c bao bọc lấy y sẽ dễ chịu hơn, nhưng phần lớn thời gian y không thích gọi người , đều nằm đợi tự mình hồi phục.

Thông thường vào những lúc này , y đều thản nhiên mà tê dại, nhưng hôm nay lại có đôi chút khác biệt.

Tiếng động ngoài cửa sổ làm y phân tâm.

Y đoán chừng những động tác của người ngoài sân thông qua những âm thanh ấy , là đang múc nước, vò khăn, hay giũ quần áo.

Đang mải suy nghĩ thì cửa mở.

Dương Tri Húc ngoảnh đầu nhìn lại , Đàn Hoa đang mặc nội y màu xám trắng của y quán, một tay xách áo ngoài, mái tóc chưa khô xõa hai bên, dây lưng buộc lỏng lẻo. Vạt áo nàng hơi mở, lộ ra mảng eo bụng săn chắc và khuôn n.g.ự.c vững chãi. Nàng vừa lau mình xong, làn da ánh lên sắc trắng lạnh, mày mắt như sương, tóc ướt như mực, rủ xuống dưới chiếc cổ thon dài.

Dương Tri Húc nhìn đến mức tâm viên ý mã, theo bản năng muốn tiến lại gần thân mật với nàng, kết quả vừa dùng lực, xương bả vai đột nhiên co rút, đau điếng làm y rên khẽ, chân mày nhíu c.h.ặ.t.

Đàn Hoa tới bên giường, tay đặt lên vùng cổ vai đang co rút, nơi đó đã cứng lại thành một cục.

"Thả lỏng." Nàng thấp giọng, ngồi xuống bên mép giường, giúp y xoa bóp.

Dương Tri Húc nghiêng cổ, vã một thân mồ hôi lạnh.

Lẽ ra phải là một buổi sáng dịu dàng, âu yếm, vậy mà lại bị y làm cho có phần lếch thếch. Dẫu Dương Tri Húc có tùy tính phóng khoáng đến đâu , cũng không khỏi có chút mất hứng, y bảo Đàn Hoa: "Làm phiền nàng rồi ."

Đàn Hoa im lặng.

Dương Tri Húc lan man nghĩ, người đời thường nói "bệnh lâu ngày không có con hiếu", thân cốt nhục còn như vậy , huống chi là người khác.

Y cố gắng thả lỏng giọng điệu, bảo với Đàn Hoa: "Hôm nay tình hình đặc thù, ngày thường không đến mức nghiêm trọng thế này đâu ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trong-vien/chuong-30.html.]

Đàn Hoa nói : "Ta biết ."

"…… Nàng biết ?"

Ánh mắt Đàn Hoa từ vai y dời xuống đôi mắt, nói : "Huynh vốn thể hư, cộng thêm đêm qua lao lực quá độ, thân thể có chút khó chịu cũng là bình thường, đừng lo."

"À……" Dương Tri Húc nhìn nàng, một lát sau chậm rãi đáp: "Nghe thần y nói vậy , tại hạ cũng yên tâm rồi ."

Đàn Hoa: "Sau này không được như vậy nữa."

Dương Tri Húc khựng lại , hỏi ngay: "Cái gì không được như vậy nữa?"

Đàn Hoa: "Chuyện hao tinh tổn huyết, huynh không được làm nữa."

Dương Tri Húc chớp chớp mắt, nghiêm túc nói với nàng: "Thần y không biết đấy thôi, cô âm bất sinh, độc dương bất trưởng, âm dương giao hòa mới khiến khí huyết lưu thông, tâm tình thoải mái. Chặn không bằng khơi, cứ một mực kìm nén thì ắt sẽ sinh chuyện."

Đàn Hoa liếc y một cái không đáp, phần cơ bắp cứng đờ kia đã được nàng dần xoa mềm, nàng vòng tay qua sau cổ y, chậm rãi đỡ y ngồi dậy.

Dương Tri Húc không để nàng đứng lên, kéo tay nàng lại , cũng không dùng lực, chỉ nhìn nàng.

Y biết Đàn Hoa sẽ hiểu, quả nhiên, nhìn một lúc, Đàn Hoa liền ngồi xuống bên cạnh theo ý y.

Dương Tri Húc rướn người , khẽ hỏi: "Nghỉ ngơi tốt không ?" Nàng "ừm" một tiếng, ch.óp mũi y cọ cọ má nàng, rồi đặt một nụ hôn chuồn chuồn đạp nước lên môi nàng, tay khẽ vuốt ve trên vai nàng, dần dần chìm đắm.

"Đàn Nương……"

Đàn Hoa luôn thấy giọng Dương Tri Húc rất dễ nghe , bình thường ấm áp thanh cao, lúc dịu dàng lại càng thêm đeo bám, vĩ âm mang theo chút ý cười , làm xương cốt người ta phát tê, nếu lại kết hợp với đôi mắt tình tứ kia thì đúng là gió trăng vô tận.

Bờ môi đầy đặn của y lướt dọc theo má nàng, sống mũi cao thẳng cọ qua cằm nàng, đôi môi dần di chuyển đến bên cổ nàng, hơi thở ấm nóng phả vào vai gáy.

Mất bao công sức mới lau sạch mình , giờ lại vã thêm lớp mồ hôi nữa.

Chim ch.óc ngoài cửa sổ líu lo.

Đàn Hoa cảm thấy hơi thở mình nặng nề hẳn lên.

Nàng bỗng nghĩ, đêm qua là như thế nào nhỉ? Hơi thở của nàng cũng nặng nề như vậy sao ? Hay là còn hơn thế nữa?

Bờ môi Dương Tri Húc chạm vào xương quai xanh, Đàn Hoa khẽ run mi mắt, giữ c.h.ặ.t vai y, kéo ra .

"Dương công t.ử."

Dương Tri Húc nghe gọi, đuôi mày khẽ rung, vẻ mặt có chút cổ quái: "…… Được rồi , không nhận ra nữa à ," y nhìn nàng như muốn chất vấn, "Vừa ngủ dậy, ta lại trở thành Dương công t.ử rồi ."

Đàn Hoa bảo y: "Huynh nghỉ ngơi tiếp đi , ta đi chuẩn bị điểm tâm."

Nàng đứng dậy cầm lấy chiếc áo ngoài bên cạnh. Dương Tri Húc chống tay lên giường, ở phía sau y nhàn nhạt lên tiếng: "Chuyện đêm qua, đều vứt hết ra sau đầu rồi sao ?"

Nàng dường như đứng khựng lại , dừng rất lâu, rồi mới quay người lại , gương mặt vẫn bình thản, nhưng lời nói lại mang hàm ý sâu xa: "Cũng không vứt được đâu nhỉ."

Dương Tri Húc hơi khựng lại , thấy nàng cầm chiếc áo choàng, trên bộ đồ màu sẫm là một vệt t.i.n.h d.ị.c.h khô cứng lộ liễu phơi bày, sắc mặt Dương Tri Húc nóng bừng, ánh mắt tức thì lảng tránh.

Đàn Hoa cầm áo nhìn xem, nãy lúc lau mình ở trong sân không để ý, không ngờ lại vệt lớn đến thế. Nàng dùng ngón tay cái nghiền nhẹ, nó đã khô cứng như đóng vảy, đưa lên mũi ngửi thử, có mùi giấy cực nhạt, lại như bụi bặm, cũng chẳng khó ngửi.

Dương Tri Húc thấy hành động tự nhiên ấy của nàng, da đầu tê rần.

Con người đôi khi kỳ lạ thật, Đàn Hoa ngày thường cử chỉ đoan chính, y luôn thích trêu chọc, nhưng khi nàng thực sự có hành động phóng túng, vẻ nho nhã thủ cựu trong xương tủy của Dương Tri Húc lại trỗi dậy.

"…… Thể thống gì nữa, mau buông xuống." Y nói .

Đàn Hoa hơi muốn hỏi một câu, đêm qua lúc b.ắ.n ra thì chẳng thấy nói thể thống gì cả, sao vừa hừng đông đã có yêu cầu rồi .

Dương Tri Húc bị nàng nhìn đến đỏ mặt, gương mặt nghiêm nghị vừa giận vừa ngượng, y che n.g.ự.c: "Nàng…… Khụ, khụ khụ!" Đàn Hoa thấy y ho khan, liền nuốt lại lời muốn nói , buông áo xuống, tới giúp y vuốt lưng.

Đến khi y bình ổn lại , Đàn Hoa bảo: "Được rồi , ta không nói nữa, ta đi chuẩn bị điểm tâm, lát nữa về, huynh nghỉ đi ."

Người đi , cửa đóng.

Dương Tri Húc nghe tiếng nàng đi xa, khẽ thở phào, ngồi thẳng dậy, chỉnh lại y phục, khóe miệng khẽ nhếch.

Khi không biết làm sao , cứ ho vài tiếng là xong.

Đàn Hoa xuống bếp chuẩn bị cháo trắng thức ăn kèm, lại pha một ấm trà mới. Lúc nàng quay lại , Dương Tri Húc đã mặc y phục chỉnh tề, đang đi dạo trong sân ngắm hoa, lại là bộ dạng công t.ử翩翩 (phong thái lịch lãm) đó.

Hai người cùng dùng bữa, Dương Tri Húc xưa nay ăn ít, hôm nay ăn xem như là nhiều.

Trời dần cao, nóng dần lên.

Sau bữa ăn uống trà tiêu thực, Dương Tri Húc vừa quạt vừa nói với Đàn Hoa lịch trình hôm nay, "…… Nếu thuận lợi thì giờ Thân sẽ về, nhưng có thể sẽ có chút thay đổi, không cần đợi ta dùng bữa." Nói xong, y gõ quạt lên bàn, nói thêm: " Nhưng ta về, nàng phải ở đây."

Nàng đang thu dọn quần áo bên kia , hình như đáp một tiếng.

Sắp sửa phải đi rồi , Dương Tri Húc nắm lấy kẽ hở của ánh mặt trời này , lại kể chuyện khác.

Nhẹ nhàng, tĩnh lặng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...