Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trước đó Dương gia mưu tính tiền bạc cho Lương Vương, đều thông qua những con đường thương mại thông thường, tuy an toàn nhưng kém xa so với nhu cầu của nghiệp lớn. Cảnh Thuận chú trọng thương nghiệp, xưa nay vẫn luôn đi trước các nơi khác của Đại Thịnh một bước. Hiện tại thương hội đang có tàu buôn đi thử nghiệm, qua lại các thương cảng của các nước phiên bang ở hải ngoại, vận chuyển những vật dụng quý hiếm lạ mắt, lương thực và thảo d.ư.ợ.c. Nếu tuyến đường thủy này thông suốt, đây sẽ là một con đường đem lại lợi nhuận khổng lồ. Hiện tại trong thành Cảnh Thuận, ngoại trừ mấy gia tộc lớn đứng đầu như bọn họ, và Thái thú Quách Song ra , thì không ai khác biết chuyện này .
Lương Vương hiện tại cần một lượng bạc khổng lồ. Có lẽ hắn có thể lợi dụng tin tức này , lấy cớ bảo vệ đường dây thương mại ngầm, để đổi lấy việc Đàn Hoa ở lại Cảnh Thuận.
Đang nghĩ xem nên mở lời thế nào, Lưu Thụy Nghĩa ở phía sau vẫn còn đang ba hoa bốc phét về Tả Hữu Doanh Vệ của Thân Quân Ty.
"... Hai người bọn họ ngoài việc ít nói ra , thì quả thực không thể chê vào đâu được . À, Dạ Kiêu trước đây còn có chút khuyết điểm nhỏ là khờ khạo thiếu quyết đoán, nhưng giờ đã sửa rồi . Xích Tuyết thì thực sự là hoàn mỹ không tì vết! Ấy, đúng rồi , bí mật cho huynh biết chuyện này , huynh còn nhớ cái đề nghị mà huynh từng đưa ra trước đây không ?"
Dương Tri Húc vẫn đang mải suy nghĩ, nghe thấy hắn nói vậy , thuận miệng đáp: "Đề nghị gì?"
Lưu Thụy Nghĩa nói : "Trước đây huynh đã nhiều lần đến Thiên Kinh, cùng ta bàn bạc kế sách rước Lương Vương điện hạ hồi hương, khi đó trở ngại lớn nhất ở Ô Đồ chính là Đạt Ngô, nhưng hắn ta lại bất hòa với Tam vương t.ử Y Phách Nhĩ. Lúc đó huynh đã kiến nghị, nghĩ cách để bọn chúng tự tương tàn lẫn nhau . Một mặt có thể phân tán sự chú ý của chúng, nhân cơ hội chạy trốn, hai là cũng có thể làm suy yếu lực lượng của bọn chúng."
Dương Tri Húc đáp: " Đúng là có chuyện đó."
Lưu Thụy Nghĩa cười nói : "Huynh đoán xem chuyện này là do ai làm thành?"
"Ai?"
"Là Xích Tuyết đó."
Dương Tri Húc khựng lại , nói : "Thế à ."
Lưu Thụy Nghĩa nói : "Tỷ đệ Y Phách Nhĩ có danh tiếng rất cao ở Ô Đồ. Bọn họ trạc tuổi Xích Tuyết, thường xuyên lôi kéo muội ấy đi tiễu trừ sa phỉ khắp nơi, Xích Tuyết cực kỳ quen thuộc với bọn họ, nhờ thế mới tìm được cơ hội. Chuyện này nếu mà để Dạ Kiêu làm , tám phần mười là sẽ lộ sơ hở!" Nói đến đây, hắn chậc chậc hai tiếng, giơ tay đ.á.n.h giá, "Chỉ có Xích Tuyết, hạ quyết tâm mới đủ dứt khoát!"
Dương Tri Húc lại lặp lại : "Thế à ..."
Lưu Thụy Nghĩa khoe khoang sư muội của mình xong, lại tiếp tục uống trà .
Dương Tri Húc vốn định bàn với hắn chuyện đường dây thương mại, nhưng chợt nhận ra bản thân thế nào cũng không mở miệng nổi.
Có những chuyện, dường như đang được xâu chuỗi lại trong đầu hắn .
Hắn nhớ lại loại thảo d.ư.ợ.c đến từ sa mạc kia , nhớ lại cách Đàn Hoa nuôi trồng nó.
—— "Cách này không phải do ta nghĩ ra , là một người ta quen trước đây dạy ta ."
—— "Là bằng hữu của nàng?"
—— "Ta không biết bọn họ có được tính là bằng hữu của ta không . Trước đây ta không có tên, là họ đặt cho ta cái tên này , họ bảo trên người ta có một mùi dị hương."
—— "Đã có duyên phận như vậy , các người chắc chắn được coi là bằng hữu rồi ."
—— " Nhưng ta đã g.i.ế.c bọn họ."
—— "Tại sao ?"
Thư Sách
—— "Bọn họ bắt buộc phải c.h.ế.t, nếu không thì chuyện không thành."
Dương Tri Húc vẫn còn nhớ, ngày đầu tiên cùng Lưu Thụy Nghĩa bàn bạc chuyện này .
Đó là ở Thiên Kinh. Dinh thự của Lưu Thụy Nghĩa nhỏ hơn Dương phủ rất nhiều. Thư phòng nhỏ hẹp và mộc mạc, nhưng trà thì cực kỳ hảo hạng, quanh năm suốt tháng Lưu Thụy Nghĩa đều có cách mang trà tiến vua từ trong cung ra .
Hai người vừa thưởng trà , vừa thảo luận. Hắn nói với Lưu Thụy Nghĩa, cách này thực sự rất mạo hiểm, nhưng nếu thành công, cục diện sẽ hoàn toàn thay đổi. Lưu Thụy Nghĩa đáp: Huynh cứ yên tâm, chỗ ta có người làm được chuyện này .
Dương Tri Húc đã không hỏi người đó là ai.
Công việc làm ăn của Dương gia lớn đến mức như vậy , không thể tránh khỏi việc qua lại với giới quan lại . Nhưng với tính cách của Dương Tri Húc, thực ra hắn không thích qua lại với quan chức, hắn thích dạo chơi ngắm núi sông hơn, thích đi khắp các hang cùng ngõ hẻm, giao thiệp, trêu đùa với những kẻ thảo khấu lục lâm, những người dân thường nơi xó chợ, điều đó giúp hắn cảm nhận được chân tâm chốn hồng trần rõ nét hơn. Nếu không phải vì cái triều đình hoang đường này đã hủy hoại thân thể hắn , suýt chút nữa khiến Dương gia chịu cảnh diệt môn, thì hắn đã không bị cuốn vào những sóng gió chốn quan trường. Dương gia trước nay không mưu cầu công danh từ rồng, cũng chẳng buông lời to tát rằng hy vọng thiên hạ thái bình, chỉ là muốn đòi lại cho mình một sự công bằng, góp chút sức mọn, ít nhất cũng để một người bình thường lên làm hoàng đế.
Sau khi khởi sự, hắn lại đi tới Thiên Kinh, cùng với Lưu Thụy Nghĩa đang nóng lòng như lửa đốt an ủi lẫn nhau , chờ đợi tin tức.
Khi có tin đại sự đã thành, hắn liền lên đường trở về Cảnh Thuận.
Trên đường về nhà, hắn đã nhặt được một cô nương.
Cô nương này mặc trang phục của bọn sa phỉ, toàn thân bê bết m.á.u. Hắn vừa đặt tay lên bắt mạch đã biết , nàng chẳng mấy thiết tha sống nữa rồi .
Dương Tri Húc đứng lặng yên, nhìn chậu thủy trúc xanh mướt trước mặt.
Hắn tự nhận mình là người yêu thích chân tâm chốn hồng trần, nhưng thế nào là chân tâm chốn hồng trần?
Rũ bỏ sự thuần khiết, chân thành và nhiệt liệt của nhân gian, nơi tận cùng sâu thẳm của cõi u minh m.á.u chảy thành sông, một sát thủ được đào tạo bài bản, điềm nhiên chấp nhận cái c.h.ế.t, thứ cảm xúc đó, có được tính là chân tâm hay không ?
Một lời
nói
bình thản của bọn họ trong lúc uống
trà
,
lại
trở thành nỗi đau khắc cốt ghi tâm, m.
á.u và cát nhuộm đỏ cả một vùng trời của một
người
cách đó ngàn dặm.
Hắn cứ tưởng gặp được nàng là ý trời, cũng đúng, sự trêu ngươi của ông trời, cũng gọi là ý trời.
"... Nàng ấy có biết không ?" Hắn khẽ hỏi.
Giọng nói này thực sự quá nhỏ, nhỏ đến mức Lưu Thụy Nghĩa đang ngâm nga điệu hát nhỏ để thu dọn hồ sơ vụ án cũng không hề nghe thấy.
Hắn không hỏi thêm nữa, có biết hay không thì sao chứ? Đến nước này rồi , hắn lấy mặt mũi nào để giữ nàng ở lại .
Khóe mắt Dương Tri Húc nóng ran, hắn nghiến răng ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Nói cho cùng, hắn vẫn hy vọng nàng không biết . Hắn mang lòng dạ tiểu nhân ích kỷ cầu mong, trong lòng nàng, hắn sẽ mãi là một người tốt .
Buổi chiều, Dương Tri Húc không đi cùng Lưu Thụy Nghĩa, cũng không đợi ở ngoại viện. Hắn lấy cớ không khỏe để rời đi trước .
Đó cũng chẳng phải là cái cớ, hắn thực sự thấy không khỏe. Cảm giác khó chịu này khác với cơn tức giận hôm qua, mà là một loại cảm giác mất hết tinh thần, không thể vực dậy nổi chút sức lực nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trong-vien/chuong-42.html.]
Trước khi đi gặp Lưu công công, Lưu Thụy Nghĩa đã gặp Đàn Hoa và Dạ Kiêu trước , ba người bàn bạc xem nếu bề xôi hỏng bỏng không , bước tiếp theo sẽ làm gì.
Dạ Kiêu nói : "Tìm người đóng giả làm gia đinh bắt cóc uy h.i.ế.p, dọa lão ta một vố."
Lưu Thụy Nghĩa xua tay: "Không được không được , cái thân xác đó chẳng chịu nổi dọa dẫm đâu , lỡ dọa c.h.ế.t rồi lại thêm phiền phức. Thế này đi , đệ chuẩn bị một bản công văn giả của Hình bộ, viết rõ không được quá mức nhũng nhiễu bách tính trong thành."
Dạ Kiêu: "Được, vậy con dấu thì làm sao ?"
Lưu Thụy Nghĩa: "Đệ đi mua củ cải trắng về, bảo Xích Tuyết khắc cho một cái."
Đang nói chuyện, Đàn Hoa đi tới, hỏi: "Dương công t.ử không đến sao ?"
"Không, hắn về phủ rồi ."
Cũng may mọi việc đều suôn sẻ, không cần dùng đến giấy tờ của Hình bộ. Lưu công công dạo này mắc chứng bốc hỏa, không chịu nổi hành hạ, Lưu Thụy Nghĩa chỉ cần nói bóng nói gió vài câu, thêm vào rương bạc kia , lão ta liền nhanh ch.óng gật đầu đồng ý.
Đây là tin tốt , Đàn Hoa cứ nghĩ Dương Tri Húc sẽ rất nôn nóng muốn biết , nhưng lại chẳng thấy hắn đến tìm Lưu Thụy Nghĩa.
Tối đến, nàng đến Dương phủ, nhưng điều vô cùng kỳ lạ là, ngoài cửa phòng ngủ của hắn lại có người đứng gác đêm, thi thoảng có bọn tiểu sai và nha hoàn bưng bê đồ vật ra vào phòng, Đàn Hoa nhìn kỹ, toàn là thức ăn và t.h.u.ố.c thang.
Đàn Hoa nấp trong bóng tối, nàng hiện tại mang thân phận người của Thân Quân Ty, không tiện đường đường chính chính xuất hiện trước mặt đông người để tìm hắn .
Nàng đợi mãi đến tận đêm khuya, đám người đó vẫn chưa đi , hắn cũng không bước ra ngoài nửa bước.
Đàn Hoa đành phải rời đi trước .
Hai ngày liên tiếp sau đó, bất luận là ngày hay đêm, mỗi lần nàng đến, đều thấy có người ở ngoài cửa.
Chuyện này chắc chắn không ổn , quá bất thường rồi .
Dương Tri Húc đang trốn tránh nàng.
Tại sao ?
Nàng rất nhanh đã tìm được câu trả lời. Nàng đi tìm Lưu Thụy Nghĩa, hỏi gã xem ngày bọn họ tách ra , đã xảy ra chuyện gì.
Lưu Thụy Nghĩa làm vẻ mặt vô tội, nói : "Có chuyện gì xảy ra đâu , huynh chỉ khen muội trước mặt hắn thôi mà."
Đàn Hoa: "Khen ta ?"
Lưu Thụy Nghĩa: " Đúng vậy , chủ ý châm ngòi nội loạn ở Ô Đồ là do hắn đề xuất đầu tiên. Lúc đó hắn sợ kế hoạch này quá nguy hiểm, không ai làm được , huynh liền nói cho hắn biết chuyện này là do muội làm ." Gã ngó nghiêng xung quanh, chắc chắn Dạ Kiêu không có mặt mới hạ giọng, "Huynh bảo nếu đổi lại là Dạ Kiêu thì cũng chịu c.h.ế.t!"
Đàn Hoa nhìn hắn , nghĩ ngợi một hồi, rồi gật đầu, khẽ " à " một tiếng.
"Vậy thì ta biết là vì cái gì rồi ."
Trời tối như bưng, gió rít từng hồi.
Bên trong phủ họ Dương.
Bên ngoài cửa phòng ngủ của Dương Nhị công t.ử, có hai gã hộ viện đang đứng canh, bọn họ có vẻ buồn ngủ, lén lút ngáp ngắn ngáp dài.
Từ phía cửa viện bỗng nhiên vang lên tiếng thét ch.ói tai cùng tiếng đồ sứ vỡ loảng xoảng, làm bọn họ giật thót mình .
Người ở cửa nói : "Ây da, sao cô lại bất cẩn thế?"
"...Trời ơi! Ban nãy, ban nãy hình như có một bóng ma!"
"Bóng ma cái gì mà bóng ma, ăn nói gở mồm gở miệng, để ma ma quản sự nghe thấy thì có mà bị phạt trừ tiền tháng!"
Hai gã hộ viện nhìn nhau , rồi đi về hướng đó để xem xét tình hình.
Hai tỳ nữ đang đứng ở cửa nói chuyện.
"Cô còn làm đổ luôn cả t.h.u.ố.c của Nhị công t.ử rồi đấy!"
" Tôi , tôi đi sắc lại ngay đây."
"Chậc, đúng là tay chân hậu đậu!"
Gã hộ viện nhắc nhở: "Nói nhỏ thôi."
Từ phía sau , "bóng ma" phóng xuống từ trên mái nhà, mở cửa rồi đóng cửa lại , động tác liền mạch như nước chảy mây trôi.
Mùi t.h.u.ố.c nồng nặc lan tỏa khắp căn phòng.
Đàn Hoa bước đến bên giường, người nằm trên giường đang nhắm mắt, dường như đang say ngủ. Chỉ mới có vài ngày ngắn ngủi, Dương Tri Húc đã gầy đến mức hốc hác đi trông thấy, hốc mắt sâu hoắm, trán quấn băng, ngay cả trong lúc ngủ mà đôi lông mày vẫn còn hơi nhíu lại .
Đàn Hoa tiến sát lại , đưa tay ra , khẽ khàng che lên miệng hắn .
Dương Tri Húc giật mình , mở mắt ra , nhìn thấy là Đàn Hoa, vẻ mặt hắn trở nên xót xa. Hắn vươn tay ra khỏi chăn, nắm lấy cổ tay nàng, Đàn Hoa rụt tay lại một chút, hắn lên tiếng, giọng khàn đặc không ra hơi : "Đàn nương, ta , ta có chuyện muốn nói với nàng..."
Đàn Hoa hỏi: "Chuyện gì?"
Dương Tri Húc nói : "Nàng có biết không , chuyện trước đây..."
"Khoan đã ." Đàn Hoa ngắt lời hắn , "Cứ nghe ta trước đi ." Nàng lại sáp tới gần hơn, theo phản xạ, Dương Tri Húc lấy tay che mặt mình lại , "Ta đang mang trọng bệnh, nàng đừng lại gần."
"Không sao ," Đàn Hoa hất cằm, "Ta có một nơi muốn đưa ngươi đi , có đi không ?"
Chaporia
Bình Luận (0)