Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vừa nấu xong cơm định một mình thưởng thức thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Tôi thầm thở dài, nghĩ bụng chắc lại là fan của Tiêu Hiểu đến gây sự. Một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i như tôi tốt nhất là cứ trốn kỹ, nếu không vạn nhất xảy ra chuyện gì, người chịu thiệt chỉ có tôi thôi.
“Hướng Noãn, là tôi đây, mở cửa đi .”
Bên ngoài truyền vào một giọng nam quen thuộc, là Phó Chính Hạo. Sao anh ta lại tới đây?
Dù rất không tình nguyện, tôi vẫn ra mở cửa. Nhìn người đàn ông đứng trước mặt, vẫn khuôn mặt đó, ngay cả mùi nước hoa trên người cũng chẳng thay đổi. Chỉ là trong lòng tôi hiểu rất rõ, anh ta không thuộc về tôi , dường như, anh ta chưa từng thuộc về tôi .
“Xới cho tôi bát cơm đi , tôi cũng chưa ăn.”
Hừ, tổng tài đường đường của tập đoàn Phó thị mà lại đi ăn chực cơm ở nhà vợ cũ, có biết xấu hổ không ? Tôi khẽ cười lạnh: “Phó tổng, tôi chỉ nấu phần của mình thôi. Hơn nữa, chỗ tôi không phải nhà hàng.”
Trước đây, vì yêu anh nên tôi sẵn lòng bỏ thời gian tìm hiểu sở thích của anh , nghiên cứu đủ loại món ăn. Dù tôi thích ăn cay nhưng anh lại ăn thanh đạm, tôi cũng chấp nhận vì anh mà thay đổi bản thân .
Người ta bảo muốn nắm giữ trái tim đàn ông thì phải nắm giữ dạ dày của họ trước . Người khác có tin hay không tôi không biết , nhưng tôi đã tin và làm đúng như vậy . Trong nhà có giúp việc nhưng ba bữa của anh đều do đích thân tôi chuẩn bị .
Dạ dày anh không tốt , tôi liền nghiên cứu các loại món ăn bài t.h.u.ố.c, cháo dưỡng dạ dày.
Anh không muốn tôi đến công ty, tôi sẽ nhờ tài xế đưa cơm cho anh . Dù chẳng biết anh có ăn hay không nhưng mỗi lần thấy cặp l.ồ.ng trống không mang về, tôi đều thấy rất vui, và càng sẵn lòng dành thêm thời gian, tâm sức vào việc nấu cơm cho anh .
Bây giờ nghĩ lại chỉ thấy mình là một con ngốc. Tại sao hy sinh nhiều như vậy mà mãi không nhận được phản hồi, vậy mà vẫn cứ đ.â.m đầu vào ? Thay vì dùng thời gian đó để sưởi ấm một tảng đá, chẳng thà tự yêu thương chính mình còn hơn.
“Cô gọi tôi là gì?”
Phó Chính Hạo với chiều cao một mét tám mươi bảy ngồi trước chiếc bàn tròn nhỏ của tôi trông vô cùng chật chội. Anh tháo kính xuống, day day thái dương, vẻ mặt đầy mệt mỏi.
Gọi là gì? Không gọi Phó tổng thì chẳng lẽ gọi là ông nội à ? Thật nực cười .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trang-sang-tro-ve/chuong-4.html.]
Lúc mới quen,
tôi
luôn gọi
anh
là đàn
anh
. Sau
này
dù
đã
tiến triển đến mức
trên
giường,
tôi
từng thử gọi
anh
là A Hạo cho
thân
mật, nhưng
anh
không
cho phép.
Sau
này
tôi
mới
biết
, cái tên A Hạo là dành riêng cho Tiêu Hiểu gọi,
anh
đã
không
cho thì
tôi
cũng chẳng việc gì
phải
làm
anh
phật ý. Đợi đến lúc nhận giấy đăng ký kết hôn,
tôi
nghĩ với quan hệ hợp pháp hiện tại, gọi chồng là bình thường nhất, kết quả
anh
lại
bảo "kinh tởm".
Giờ thì hay rồi , ly hôn cả rồi lại đi bàn luận chuyện xưng hô, có ý nghĩa gì chứ?
“Thỏa thuận ly hôn cũng đã ký rồi , giữa chúng ta chẳng còn việc gì cần phải gặp lại nữa đâu .”
Tay tôi vô thức vuốt ve vùng bụng dưới , nghĩ thầm vì tốt cho con, mình nên sớm rời khỏi đây thì hơn. Vạn nhất để Phó Chính Hạo biết có sự tồn tại của đứa trẻ, anh chắc chắn sẽ bắt tôi phá thai. Tôi muốn tự mình sinh con ra , đây là con của tôi , chẳng liên quan gì đến anh cả.
“ Tôi chưa ký, không tính.”
Thật là vô lý hết sức. Thỏa thuận ly hôn là do anh chuẩn bị , chẳng phải điều đó đại diện cho việc anh đã đồng ý sao ? Giờ anh đang làm cái trò gì vậy , tôi ký rồi , anh lại không ký, tôi chạy rồi , anh lại đuổi theo?
“Anh ký hay không thì có gì khác biệt sao ? Ngay từ đầu, tôi chẳng phải chỉ là một kẻ thế thân thôi sao ? Giờ chính chủ đã về rồi , tôi còn không nhường chỗ thì đợi các người đến đuổi tôi đi chắc?”
Cứ ngỡ sau vài ngày qua, tâm trạng tôi đã bình tĩnh lại nhiều, ba chữ "kẻ thế thân " sẽ chẳng còn làm tôi d.a.o động nữa. Thế nhưng khi chính miệng nói ra , lòng tôi vẫn thắt lại đau đớn, giọng nói vẫn mang theo chút nghẹn ngào.
Ngày tôi gả cho Phó Chính Hạo, dù có tổ chức hôn lễ nhưng mọi thứ đều rất đơn giản. Chỉ có người thân và vài người bạn cực kỳ thân thiết đến dự. Đặc biệt, sự cố Lư Y Y hắt rượu vào mặt tôi ngay giữa buổi tiệc đã khiến mọi chuyện kết thúc trong bầu không khí chẳng mấy vui vẻ. Cũng vì thế, cuộc hôn nhân của chúng tôi diễn ra rất lặng lẽ, ít người biết đến. Sau đám cưới, bố mẹ đã khuyên tôi nên về nhà, họ bảo nhà mình đâu đến nỗi không nuôi nổi con gái, hà tất phải ở đây chịu tủi nhục.
Nhưng chính tôi là người kiên quyết ở lại . Tôi tự nhủ rằng anh là người mình yêu, giờ đã trở thành vợ anh rồi , sau này có nhiều thời gian bên nhau , chắc chắn tình cảm sẽ tốt lên thôi.
Sau khi kết hôn, chúng tôi quả thực đã có một quãng thời gian chung sống bình lặng và hạnh phúc. Mỗi ngày tôi đều tự tay chuẩn bị ba bữa cơm, tiễn anh đi làm , đợi anh tan sở, trao nhau những cái ôm, nụ hôn, và có những giây phút mặn nồng như bao cặp vợ chồng thân mật khác.
Trong suốt thời gian đó, quanh anh cũng chẳng thiếu những bóng hồng vây quanh, nhưng anh chưa từng đón nhận ai. Đêm nào anh cũng về nhà, bất cứ khi nào tôi gọi điện anh đều bắt máy, dù đang họp cũng sẽ nhắn tin trả lời, đi công tác đều báo cáo kịp thời. Mối quan hệ giữa chúng tôi bắt đầu thay đổi từ bao giờ nhỉ?
Chaporia
Bình Luận (0)