20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Có lẽ là từ ngày lễ Tình nhân năm nay. Chúng tôi nhận giấy đăng ký kết hôn vào đúng ngày này , nên đối với tôi , đó là một ngày rất đáng kỷ niệm. Tôi đã chuẩn bị một bữa tối dưới ánh nến lung linh, ngồi nhà chờ anh về. Nhưng mãi đến mười hai giờ đêm, anh vẫn không xuất hiện. Tôi gọi điện anh không nghe máy, gọi cho trợ lý thì người đó cứ ấp úng. Tôi cứ ngỡ anh đã gặp chuyện chẳng lành.

Chẳng quản ngại đêm đó trời mưa tầm tã như trút nước, tôi lao ra ngoài tìm anh . Kết quả là, khi tôi đầu tóc mặt mũi ướt sũng xông vào công ty của anh , ngay trước cửa văn phòng, tôi thấy anh đang ôm một người phụ nữ trong lòng cùng ngắm trăng.

Khoảnh khắc anh quay đầu lại thấy tôi , trong mắt anh thoáng qua vẻ hoảng hốt, nhưng chỉ là trong chớp mắt, ngay sau đó là giọng nói đầy mất kiên nhẫn: “Chẳng phải đã bảo cô đừng đến công ty rồi sao ?”

Tôi chẳng còn tâm trí đâu để nghe những lời trách móc ấy nữa. Khi nhìn thấy khuôn mặt của người phụ nữ vừa quay lại kia , tôi biết , mình không nên xuất hiện ở đây.

Bởi vì, đó chính là Tiêu Hiểu – mối tình đầu, là "bạch nguyệt quang" của chồng tôi . Nếu cô ta không ra nước ngoài, làm gì đến lượt tôi lên ngôi. Trước đây tôi chỉ nghe Lư Y Y nói mình và Tiêu Hiểu rất giống nhau , tôi cũng từng so sánh ảnh của hai người và tự thấy không đến mức đó. Cho đến lúc này , tận mắt thấy người thật, tôi mới bàng hoàng nhận ra , chúng tôi thật sự rất giống, đặc biệt là đôi mắt.

Tôi không nhớ nổi mình đã rời khỏi công ty như thế nào. Tôi chỉ biết khi vừa bước ra khỏi cửa, bước chân tôi loạng choạng, suýt chút nữa là ngã quỵ. Anh dường như đã định tiến lên đỡ lấy tôi , nhưng tiếc thay , Tiêu Hiểu đã kịp thời ngã vào lòng anh trước .

Còn tôi , tôi nghiến răng gắng gượng bước ra khỏi công ty rồi ngất lịm đi . Người đưa tôi vào bệnh viện là một người qua đường tốt bụng.

Suốt một tuần sau đó, tôi không hề gặp mặt Phó Chính Hạo, thậm chí đến một tin nhắn cũng không có .

Tôi đã trải qua một trận ốm nặng trong căn nhà vốn thuộc về hai chúng tôi . Tôi biết dì giúp việc đã gọi điện báo cho anh rằng tôi ốm rất nặng, ý muốn anh về thăm tôi . Thế nhưng, thứ tôi nhận được chỉ là bác sĩ và một đống đồ bồi bổ. Tôi tự nhốt mình trong phòng, không gặp bất cứ ai, chỉ muốn được ở một mình .

Lần tiếp theo tôi bước chân ra khỏi nhà là khi một mình bắt xe đến bệnh viện. Tôi nhận thấy cơ thể có sự thay đổi, trong lòng dấy lên nghi ngờ nên muốn đi kiểm tra. Kết quả đúng như dự đoán, tôi đã mang thai.

Thật mỉa mai thay , đúng lúc tôi đang cầm tờ kết quả trên tay, điện thoại lại nhảy ra thông báo tin tức: Tổng tài tập đoàn Phó thị cùng hoa đán mới về nước Tiêu Hiểu đang đi du lịch cùng nhau .

Xem tin tức tôi mới biết , hóa ra thời gian qua anh không về nhà là vì bận ở bên "bạch nguyệt quang". Tôi bỗng thấy nực cười vô cùng, cười cho sự không tự lượng sức của bản thân , biết rõ mình chỉ là kẻ thế thân mà vẫn cứ khổ sở chịu đựng. Tôi cũng cười mình quá ngốc, lại còn hy vọng có thể sưởi ấm một tảng đá. Đã là đá thì dù có sưởi thế nào cũng chỉ có thể nóng lên một lúc, chứ chẳng bao giờ ấm áp được cả đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trang-sang-tro-ve/chuong-5.html.]

“Chuyện trên mạng, cô không nên trực tiếp lên tiếng.”

Giọng nói của Phó Chính Hạo kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ. Đây mới chính là lý do khiến anh hạ mình đến tìm tôi sao ? Mấy ngày qua tôi bị người ta lăng mạ, truy tìm thông tin trên mạng, anh – người chồng hợp pháp của tôi – không nghe cũng chẳng thấy. Vậy mà bài viết phản bác của tôi vừa đăng lên được vài tiếng, anh đã xuất hiện ngay trước mặt tôi rồi .

Yêu hay không yêu, vốn dĩ luôn rõ ràng như vậy . Người duy nhất không nhìn thấu chỉ có mình tôi mà thôi.

“Theo ý của Phó tổng thì tôi nên làm thế nào? Tiếp tục để người ta c.h.ử.i bới? Tiếp tục bị quấy rầy? Dù tôi là vợ hợp pháp của anh , tôi vẫn phải thay kẻ khác gánh cái danh tiểu tam sao ? Đúng không ?”

Tôi đập mạnh đôi đũa xuống bàn, nhìn trừng trừng vào người đàn ông đã chung gối với mình suốt ba năm qua. Anh có thể không yêu tôi , nhưng ít nhất đừng làm tổn thương tôi , điều đó khó đến vậy sao ?

“ Tôi đang xử lý rồi , chỉ là cần chút thời gian. Hơn nữa, nếu cô không dọn ra ngoài thì cũng chẳng ai có thể tìm đến gây phiền phức cho cô được .”

Câu nói này lọt vào tai tôi , tôi chỉ có thể đúc kết lại bằng hai chữ: Đáng đời.

Vì tôi dọn khỏi căn biệt thự kín đáo đó, nên tôi bị quấy rối là đáng đời. Vì tôi không đủ kiên nhẫn đợi anh xử lý, nên tôi bị c.h.ử.i là đáng đời. Vì tôi yêu anh , nên tất cả những gì tôi đang phải chịu đựng lúc này đều là đáng đời.

“Cút đi .”

Tôi không thể kìm nén cảm xúc được nữa, nước mắt lã chã rơi. Bao nhiêu năm qua, rốt cuộc tôi đã nhận được gì? Lãng phí bao nhiêu thời gian và tâm sức vào người đàn ông này , để rồi cuối cùng chỉ nhận lại hai chữ ấy , còn gì mà không buông bỏ được nữa đây.

Phó Chính Hạo chắc hẳn không thể hiểu nổi tại sao tâm trạng tôi lại suy sụp đến thế. Trong mắt anh , anh đến là để giải quyết vấn đề, mà mọi cảm xúc đều không giúp ích gì được , hành động của tôi lúc này chỉ là vô lý, kiêu căng mà thôi.

Anh bỏ đi , nhưng vẫn để lại một câu: “Chuyện trên mạng tôi sẽ xử lý, cô đừng lên mạng nữa.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...