Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chính câu nói này khiến tôi lạnh sống lưng. Tôi cảm nhận được câu nói của anh không đơn thuần chỉ là nghĩa đen. Mở máy tính ra , tôi lập tức phát hiện trang cá nhân của mình đã bị khóa. Cùng lúc đó, tài khoản chính thức của tập đoàn Phó thị đã nhấn thích một chủ đề liên quan đến Tiêu Hiểu.
Nhìn qua thì chỉ là một cái nhấn thích nhỏ nhoi, nhưng qua sự suy diễn của cư dân mạng, cái danh tiểu tam của tôi đã chính thức bị đóng đinh. Chính chủ đã tương tác với Tiêu Hiểu rồi , còn kẻ tầm thường như tôi chẳng qua chỉ là một trò cười .
“Cái cô Hướng Noãn đó đúng là không biết xấu hổ, chẳng qua cậy mình có vài phần giống Tiêu Hiểu mà cũng dám coi mình là gì ghê gớm lắm.”
“Một người bình thường không có tài cán gì, mặt mũi giống Tiêu Hiểu vài phần đã là phúc đức tám đời rồi , vậy mà còn mơ mộng gả vào hào môn, đúng là hão huyền.”
“Không tự lượng sức, nếu không bày trò này ra thì chắc vẫn còn làm người tình được , kiếm chút phí chia tay, giờ thì chắc là xôi hỏng bỏng không rồi .”
“Loại người thế này không biết bố mẹ dạy dỗ kiểu gì, đúng là không biết nhục là gì, làm tiểu tam mà còn thấy vinh quang lắm.”
Nhìn những dòng bình luận nối đuôi nhau , họ c.h.ử.i tôi thì tôi vẫn có thể lờ đi , nhưng tại sao lại lôi cả bố mẹ tôi vào ? Họ có lỗi gì chứ?
Bố mẹ tôi đều là những người lao động bình thường, cả đời họ chẳng có ước mơ gì to tát, chỉ mong tôi được bình an. Vậy mà những bình luận này ... tôi không dám nghĩ đến hậu quả nếu họ nhìn thấy chúng.
Cầm điện thoại lên định gọi cho bố mẹ thì đúng lúc mẹ gọi tới.
“Noãn Noãn, con mau về đi , bố con ngã bệnh rồi .”
Nghe tiếng mẹ khóc , tôi không còn thời gian để suy nghĩ thêm nữa, vội vàng thu dọn đồ đạc rồi tức tốc chạy về nhà.
Để giữ an toàn , tôi đội mũ và đeo khẩu trang kín mít. Chuyện trên mạng đang ầm ĩ, tôi sợ gặp phải fan cuồng của Tiêu Hiểu muốn ra mặt cho cô ta . May mắn là sau khi ra khỏi khu chung cư, tôi đã bắt được xe thuận lợi, lòng mới bớt lo lắng đôi chút.
Thật chẳng thể ngờ, bên ngoài bệnh viện
lại
có
một đám đông
người
hâm mộ đang bao vây. Xem tin tức mới
biết
, Tiêu Hiểu cũng đang
nằm
viện,
nghe
bảo vì tâm sầu ý muộn nên ngất xỉu ngay tại phim trường,
được
đưa
vào
bệnh viện gần nhất, và trớ trêu
thay
lại
cùng một bệnh viện với bố
tôi
.
Tôi
đi
ngang qua đám
người
đó, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của
mình
hết mức
có
thể. Nghe những lời c.h.ử.i rủa nhắm
vào
mình
,
tôi
rất
muốn
mắng
lại
, nhưng
tôi
biết
giờ
không
phải
lúc,
phải
gặp
được
bố mới yên tâm
được
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trang-sang-tro-ve/chuong-6.html.]
“Hướng Noãn, là cô phải không ? Cô đến bệnh viện làm gì, chẳng lẽ biết Phó tổng đang ở đây chăm sóc Hiểu Hiểu nên lại muốn đến đây quyến rũ người ta à ?”
Vừa bước ra khỏi thang máy, đang tìm y tá hỏi số phòng của bố thì cổ tay tôi bị ai đó giữ c.h.ặ.t. Vừa quay đầu lại , khẩu trang của tôi đã bị Lư Y Y giật phăng xuống. Không đợi tôi kịp mở lời, đã có vài người hâm mộ lao tới phía tôi .
Trong lúc giằng co xô đẩy, tôi ngã khụy xuống đất. Có kẻ còn nhẫn tâm dùng chân đá mạnh vào bụng tôi . Một dòng nước ấm nóng trào ra từ đùi, mặt tôi tái nhợt vì đau đớn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Tôi ôm bụng kêu họ dừng tay, nhưng chẳng một ai chìa tay giúp đỡ, bên tai tôi chỉ toàn những lời nguyền rủa cay độc.
Mãi cho đến khi họ nhìn thấy vết m.á.u trên sàn, những hành động hung hãn mới dừng lại . Những tiếng c.h.ử.i bới lập tức im bặt. Trước khi lịm đi , tôi loáng thoáng nghe thấy giọng của Phó Chính Hạo, anh đang gọi tên tôi , rồi lao đến bế tôi vào lòng.
Khi mở mắt ra lần nữa, mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, trần nhà trắng toát hiện ra trước mắt. Bên tai là tiếng gọi của mẹ tôi .
“Noãn Noãn, con tỉnh rồi , có thấy chỗ nào không khỏe không ?”
Mẹ nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi , đôi mắt đỏ hoe cố gắng mỉm cười với tôi , nhưng nụ cười ấy còn khó coi hơn cả khóc . Tôi muốn hỏi bố thế nào rồi , nhưng mở miệng ra lại chẳng thốt lên nổi nửa lời.
“Bố con phẫu thuật xong rồi , là bác sĩ do Phó Chính Hạo sắp xếp, giờ đã qua cơn nguy kịch. Con... sau này vẫn sẽ có con thôi, xin lỗi con, lúc đó mẹ cuống quá, bác sĩ vừa bảo tình hình nguy kịch là mẹ chỉ biết gọi cho con, không ngờ lại làm hại con thế này .”
Nói đến đây, mẹ khóc không thành tiếng. Tôi cố gắng siết c.h.ặ.t t.a.y mẹ , muốn nói cho bà biết tôi không trách bà. Người đàn ông đó thực sự không xứng đáng, bắt tôi phải sinh con cho anh ta , tôi cũng chẳng cam lòng. Mất thì cũng mất rồi , tôi đã không còn bận tâm nữa.
Khi Phó Chính Hạo bước vào , khuôn mặt anh đầy vẻ tiều tụy. Thấy tôi đã tỉnh, đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của anh hơi giãn ra , anh tiến lại gần giường bệnh, dáng vẻ đầy lúng túng.
“Em tỉnh rồi à ?”
Mẹ tôi thấy anh vào , không nói không rằng tát thẳng vào mặt anh một cái tát nảy lửa. Tiếng "chát" vang lên khiến trợ lý bên ngoài tưởng có chuyện gì, vội vàng đẩy cửa bước vào .
“Ra ngoài.”
Phó Chính Hạo quát khẽ một tiếng, trợ lý liền lui ra . Tôi định ngồi dậy can mẹ nhưng thực sự không còn sức lực, chỉ có thể nhìn mẹ đang run lên vì giận dữ, chỉ tay vào mặt Phó Chính Hạo.
Chaporia
Bình Luận (0)