Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Không yêu con gái tôi thì có thể trả lại cho chúng tôi , không cần thiết phải đối xử với nó như thế này ! Nhà chúng tôi tuy không giàu sang nhưng tôi và bố nó cũng nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa mà nuôi nó khôn lớn. Anh có tư cách gì mà chà đạp nó như vậy ? Người đăng ký kết hôn với nó chẳng phải là anh sao ? Người tổ chức hôn lễ với nó chẳng phải là anh sao ? Đứa bé trong bụng nó không phải là của anh à ? Tại sao lại để người ta c.h.ử.i nó là tiểu tam? Chỉ vì nó yêu anh nên nó phải chịu bị anh bắt nạt thế này sao ?”
Mẹ tôi vốn là người dịu dàng hiền hậu, hôm nay bà đ.á.n.h mắng Phó Chính Hạo hoàn toàn là vì quá xót con.
Nghe lời mẹ nói , nước mắt tôi cũng không ngừng tuôn rơi. Phải, rốt cuộc tôi đã làm gì sai? Tại sao tôi lại bị đối xử như vậy ? Dù chỉ là một kẻ thế thân , tôi cũng đã chủ động nhường chỗ rồi , tại sao vẫn không chịu buông tha cho tôi ?
“Mẹ, con thật sự chưa từng nghĩ sẽ chà đạp Noãn Noãn, cũng chưa từng muốn bắt nạt cô ấy . Con chỉ... con chỉ nghĩ Tiêu Hiểu là ngôi sao , cô ấy đã nỗ lực bao nhiêu năm mới có được vị trí như hôm nay, cô ấy không thể có vết nhơ. Noãn Noãn không phải người của công chúng, những tin tức này sẽ không ảnh hưởng quá lớn đến cô ấy , con...”
Chát!
Mẹ tôi lại tặng thêm cho anh ta một cái tát nữa.
“Cô ta là ngôi sao thì có quyền nói bừa à ? Cô ta là ngôi sao thì cần danh dự, cần mặt mũi, còn con gái tôi thì cái gì cũng không c.ầ.n s.ao? Anh có còn tình người không ? Có biết nói tiếng người không hả?”
Phó Chính Hạo không hề né tránh, cam chịu nhận hai cái tát. Anh ngước mắt nhìn tôi , mấy lần định mở miệng nhưng rồi lại chẳng nói được gì.
“Thỏa thuận ly hôn tôi đã ký rồi . Nếu anh còn chút tình nghĩa vì tôi từng m.a.n.g t.h.a.i con của anh , hãy chọn một ngày nào đó để hoàn tất thủ tục đi . Sau này , chúng ta đừng bao giờ gặp lại nữa.”
Giọng tôi khàn đặc nhưng vô cùng kiên định. Nghe lời tôi , mẹ cũng chẳng muốn nhìn mặt người này thêm một giây nào nữa, liền thẳng tay đẩy anh ta ra ngoài.
Nằm viện ba ngày, tôi không còn gặp lại Phó Chính Hạo nữa. Thế nhưng, trong phòng bệnh mỗi ngày đều có hoa tươi gửi đến, dì giúp việc ở nhà cũng được gọi đến để chăm sóc tôi . Để mẹ có thể yên tâm lo cho bố, tôi đã không đuổi dì ấy về.
Mấy ngày nay
tôi
không
có
điện thoại, cũng chẳng
biết
chuyện
trên
mạng
đã
đi
đến
đâu
rồi
. Mà thực
ra
,
tôi
cũng
không
còn
muốn
biết
nữa. Ngày hôm đó, ý đồ bảo vệ Tiêu Hiểu của Phó Chính Hạo
đã
quá rõ ràng,
tôi
còn gì để mà trông đợi nữa
đâu
? Bây giờ
tôi
chỉ mong
mình
sớm
được
ra
viện, bố sớm hồi phục,
sau
khi cầm
được
tờ giấy chứng nhận ly hôn, cả gia đình ba
người
chúng
tôi
sẽ rời khỏi thành phố
này
để bắt đầu cuộc sống mới.
“Noãn Noãn.”
Đang đứng trước cửa sổ ngắm cảnh, tôi nghe tiếng gọi liền quay đầu lại , thì thấy Phó Chính Hạo. Anh ôm một bó hồng, đứng đó, vẫn là dáng vẻ mà tôi từng rất si mê, chỉ là bây giờ nhìn thấy anh , lòng tôi đã chẳng còn chút gợn sóng nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/trang-sang-tro-ve/chuong-7.html.]
“Có thời gian đi đến Cục Dân chính chưa ?”
Tôi nhạt nhẽo thốt ra vài chữ, rõ ràng không phải là điều anh muốn nghe . Anh sững sờ, rồi thở dài một tiếng thật nặng nề.
“Chúng ta … thật sự không thể quay lại như trước kia sao ? Ba năm qua, chúng ta rõ ràng đã sống rất hạnh phúc, tại sao bây giờ lại thành ra thế này ?”
Trong giọng nói của Phó Chính Hạo mang theo sự cầu khẩn hèn mọn. Nếu là trước kia , chắc chắn tôi sẽ xót xa mà lập tức tha thứ cho anh , nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy vô vị. Thật sự, chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
“Chúng ta ngay từ đầu đã sai rồi . Trong lòng anh vẫn luôn là Tiêu Hiểu, chưa từng có tôi . Bây giờ Tiêu Hiểu đã về, cô ta muốn quay lại , anh cũng chẳng nỡ để cô ta chịu ấm ức, mà chướng ngại duy nhất chính là tôi . Trước đây là do tôi đa tình, không tự lượng sức, luôn cưỡng cầu anh phải yêu tôi . Giờ mới nhận ra , dưa hái xanh thì không ngọt. Tôi rút lui, chúc hai người hạnh phúc.”
Đáng lẽ nên như vậy từ lâu rồi . Kẻ thế thân làm sao đấu lại được chính chủ? Mấy năm qua, coi như là tôi đã trao gửi nhầm lòng tin vậy .
“Em không phải chướng ngại, em rất tốt . Lúc đầu, đúng là anh muốn tìm bóng dáng cô ấy trên người em, nhưng bây giờ anh đã hiểu rõ rồi , anh …”
“ Đúng vậy , tôi rất tốt . Thế nên tại sao tôi phải ở bên anh để làm khổ chính mình chứ? Trái tim anh chứa đựng quá nhiều người và nhiều việc, tất cả mọi thứ đều bị anh đem lên bàn cân để so sánh lợi hại, mà tôi chỉ có thể trở thành kẻ bị hy sinh. Tôi rõ ràng rất tốt , tôi không muốn tiếp tục sống cái cuộc đời luôn bị người khác hy sinh nữa.”
Phó Chính Hạo không nói gì thêm. Có lẽ anh cũng biết , lần này tôi thật sự đã bị tổn thương quá sâu.
Ngày xuất viện, Phó Chính Hạo đến đón tôi . Anh đưa cho tôi bản thỏa thuận ly hôn đã được sửa đổi lại . Ngoại trừ cổ phần công ty, anh giao toàn bộ bất động sản đứng tên mình và tiền trong tài khoản cho tôi . Nhìn khối tài sản khổng lồ đó, tôi không từ chối, trực tiếp ký tên rồi cùng anh đến Cục Dân chính.
Khi bước ra , tôi từ người " đã kết hôn" trở thành người " đã ly hôn", lòng nhẹ nhõm vô cùng. Phó Chính Hạo nói muốn mời tôi ăn cơm, tôi từ chối rồi rời đi ngay lập tức. Tôi nói với anh rằng, một người người yêu cũ đủ tư cách thì nên giống như đã c.h.ế.t rồi vậy , sau này đừng liên lạc nữa.
Sau khi bố xuất viện, tôi đưa bố mẹ đi du lịch một chuyến, coi như đi chơi để xả xui.
Chaporia
Bình Luận (0)