
SAU KHI THỨC TỈNH, TÔI TRỞ THÀNH LÁ CHẮN CỦA THƯƠNG THIẾU
Giới Thiệu
Kiếp
, Khương Nghênh vì
tranh
giành mà chịu cảnh tan cửa nát nhà. Gia tộc họ Tống lừa bố cô ký hợp đồng ma khiến bến cảng
niêm phong, bố
tù, em trai nông nổi
trả thù
hãm hại tàn phế. Còn Thương Triệt — vị thiếu gia chính thống của đại gia tộc họ Thương ở Kinh Thành, vì
kế truy sát
trốn đến Nam Ninh dưỡng thương — cũng
phục kích ném xuống biển sâu ngay trong đêm
kỳ thi đại học.
Sống
những tháng cuối cùng của năm lớp 12, Khương Nghênh thề
nghịch thiên cải mệnh.
Muốn cứu gia đình,
hết
giữ mạng cho tên thiên tài
bàn
!
...
Ngày đầu tiên chuyển trường đến lớp 12 thường, Thương Triệt chống cây gậy ba toong bằng gỗ mun, bước
tập tễnh, ngũ quan tinh tế tuyệt mỹ nhưng ánh mắt
lười nhác, bất cần đời.
Cả lớp
nhạo
:
"Đẹp trai thì
chứ? Hóa
là một thằng què cá biệt."
Anh cũng tự giễu:
"Chào,
là
qua đường họ Thương."
Chỉ
Khương Nghênh
, tên "học sinh cá biệt"
nào thi thử cũng đạt đúng $5.0$ điểm
, thực chất
là một thiên tài ngầm
thể khống chế điểm
tuyệt đối, một con sói hoang thâm trầm đang chờ ngày cắn đứt cuống họng kẻ thù.
Cô
xuống, treo chiếc cặp nặng trịch của
lên móc, lạnh lùng bảo bảo:
"Lớp
sàn trơn,
cho cẩn thận."
...
Tối hôm đó, tại một quán
vắng bên sông, Khương Nghênh lật bài ngửa, đẩy bản
"Hợp đồng bàn cuối"
về phía
:
"Thương thiếu gia,
cần thế lực bến cảng sạch của nhà
để đóng băng tài sản của
kế.
cần cái đầu thuật toán của
để quét sạch lỗ hổng tài chính của võ quán.
lá chắn giữ mạng cho
,
gia sư công nghệ cho
. Kèo
,
chốt
?"
Thương Triệt mở bừng mắt, tia lười biếng biến mất,
đó là sự sắc lạnh ngạo nghễ của
thừa kế duy nhất họ Thương. Anh khẽ cong môi:
"Khương đại tiểu thư, cô
bất ngờ đấy. Chốt kèo."
Từ đó, một cặp bài trùng
đời, điên cuồng vả mặt tra nam
xanh, đào hố chôn sạch thế lực lậu bến cảng, khiến hào môn Kinh Thành
rung chuyển
chân hai vị Song thủ khoa
quốc.
...
Ngày tựu trường đại học danh giá nhất Kinh Thành.
Khương Nghênh gạt chân chống chiếc mô tô phân khối lớn cực ngầu. Phía
cô, Thương Triệt — vị chủ tịch trẻ tuổi bước xuống với đôi chân dài vững chãi
bình phục.
Anh
còn cần đến cây gậy mun, liền thuận thế vòng tay ôm chặt eo cô từ phía
, khẽ
lười nhác:
"Chân lành
,
nũng để đại tỷ cõng
nữa. Học
, lên đại học vẫn
nhờ cô bảo kê nhé."
Khương Nghênh nhướng mày, nhấn ga phóng thẳng
cổng trường:
"Yên tâm, học phí của
đắt lắm,
thầu cả đời!"
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)