CHƯƠNG 1: QUY LUẬT CỦA KẺ ĐỨNG ĐẦU VÀ "THIẾU GIA QUÈ" HỌ THƯƠNG
Kỳ thi thử liên trường cấp thành phố vừa kết thúc, bảng xếp hạng tổng sắp được dán lên bảng tin đầu hành lang lớp 12 khối phổ thông của trường Trung học Nam Ninh. Không khí trong phòng học lớp 12 thường lập tức đặc quánh lại như một vũng bùn trì trệ. Tiếng xì xào, bàn tán vang lên từ khắp các dãy bàn, mang theo cả sự ghen tị lẫn kinh ngạc. Đối với cái lớp mạt hạng vốn chỉ gom toàn học sinh có học lực trung bình này , việc có một cái tên chễm chệ ở vị trí Thủ khoa khối tự nhiên toàn trường không khác gì một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt những kẻ tự phụ ở lớp chọn chuyên trọng điểm.
Khương Nghênh. Môn Toán: 150/150 điểm. Thủ khoa tuyệt đối.
Ngay phía dưới cái tên của cô, cách một khoảng cách xa đến mức nực cười ở bảng xếp hạng tổng của trường, là Tống Trạch Vũ. Môn Toán: 142 điểm. Xếp thứ hai vạn năm.
Giữa những tiếng xầm xì như ong vỡ tổ, Khương Nghênh vẫn ngồi im ở dãy bàn đầu sát cửa sổ. Cô không thèm ngẩng đầu nhìn lên chiếc bảng đen, nơi chủ nhiệm lớp vừa viết vội danh sách những học sinh có điểm số cao nhất trong kỳ thi mô phỏng đại học lần này . Khuôn mặt thanh tú, góc cạnh của Khương Nghênh không có lấy một gợn sóng cảm xúc. Đôi mắt cô trong vắt, bình lặng đến đáng sợ, chỉ chăm chú dán c.h.ặ.t vào màn hình điện thoại đang sáng đèn. Trên màn hình là bảng cập nhật lệnh xuất kho của bến cảng Nam Ninh, từng con số nhảy liên tục, biểu thị khối lượng hàng hóa lưu thông trong ngày của Khương gia.
"Cạch!"
Một bàn tay thô bạo đập mạnh xuống mặt bàn gỗ của Khương Nghênh, làm chiếc hộp b.út bằng sắt nảy lên, phát ra tiếng động ch.ói tai.
Tống Trạch Vũ dẫn theo ba bốn nam sinh cao lớn đứng vây quanh bàn cô. Khuôn mặt hắn vặn vẹo vì đố kỵ, đôi mắt híp lại đầy tia giận dữ nhưng nụ cười trên môi lại cố tỏ ra khinh miệt. Hắn ném mạnh xấp bài thi môn Toán có con số 142 đỏ ch.ót của mình xuống trước mặt Khương Nghênh, cố tình cao giọng để toàn bộ học sinh trong lớp đều nghe thấy:
"Khương Nghênh, đừng tưởng may mắn ăn rùa được một lần điểm tuyệt đối trong kỳ thi mô phỏng thì liền nghĩ mình là thiên tài. Đề toán lần này phân hóa cực cao ở mấy câu hình học không gian và hàm số cuối cùng, ngay cả lớp chuyên trọng điểm còn không ai được điểm tối đa. Con gái cái võ quán thô kệch như cô, ngoài việc học vẹt theo mấy dạng đề cũ thì biết cái gì? Điểm số này , nói ra xem có ai tin là cô không gian lận không ?"
Đám nam sinh đi theo hắn lập tức hùa vào , cười rộ lên đầy mỉa mai. Một tên trong số đó khoanh tay, hất cằm nói :
"Phải đấy, ai mà chẳng biết nhà cô chỉ là một cái võ quán rách, bố cô suốt ngày run rẩy lo tiền mua bao cát. Học bá cái gì chứ? Ra vẻ thanh cao làm gì."
Tống Trạch Vũ thấy Khương Nghênh vẫn không nhúc nhích, lòng tự phụ của hắn càng dâng cao. Hắn cúi thấp người xuống, ghé sát tai cô, dùng chất giọng nhỏ nhưng đầy hiểm độc bồi thêm một đòn:
" Tôi nghe bố tôi nói , bến cảng Nam Ninh dạo này kiểm tra gắt gao lắm. Mấy chiếc tàu chở hàng và chuỗi cung ứng của bố cô, e là sắp gặp rắc rối lớn rồi . Lo mà giữ cái bến cảng rách đó đi , đừng ở đây làm màu với cái điểm số học vẹt này nữa. Kỳ thi Cao Khảo sắp tới rồi , loại thô bỉ như cô có học giỏi mấy cũng không có cửa ngẩng đầu lên được đâu ."
Đám học sinh xung quanh bắt đầu đổ dồn ánh mắt về phía Khương Nghênh, có kẻ lo lắng, có kẻ lại hả hê chờ xem kịch vui. Họ đều biết Tống Trạch Vũ là thiếu gia nhà họ Tống, thế lực kinh doanh ngầm của gia đình hắn ở bến cảng không hề nhỏ. Việc hắn công khai hạ thấp Khương Nghênh đồng nghĩa với việc Khương gia thực sự sắp có biến.
Thế nhưng, Khương Nghênh vẫn không hề ngẩng đầu. Ngón tay thon dài của cô vẫn lướt đều trên màn hình điện thoại, nhấn nút "Phê duyệt" cho một chuyến tàu chở linh kiện logistics vừa cập bến. Điệu bộ của cô thong thả, điềm tĩnh đến mức biến sự sỉ nhục của Tống Trạch Vũ thành một trò hề nhảy nhót của một con khỉ đuôi dài.
Sau khi nhấn gửi dòng lệnh cuối cùng, Khương Nghênh mới từ từ buông điện thoại xuống. Cô dựa lưng
vào
thành ghế, hai tay khoanh
lại
trước
n.g.ự.c, ngước mắt
nhìn
thẳng
vào
Tống Trạch Vũ. Ánh mắt cô sắc sảo, lạnh lùng như lưỡi d.a.o cạo,
không
có
một chút sợ hãi, cũng
không
có
lấy một tia tức giận.
"Nói xong chưa ?" Khương Nghênh nhàn nhạt lên tiếng, thanh âm trong trẻo nhưng có sức nặng nghìn cân.
Tống Trạch Vũ sa sầm mặt: "Cô..."
"Bố cậu không dạy cậu quy luật cơ bản nhất của kẻ đứng đầu sao ?" Khương Nghênh khẽ nhướng mày, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo, đầy vẻ chế giễu. Cô không thèm đứng dậy, chỉ dùng chất giọng bình thản đến cực điểm để buông ra một câu: "Hạng nhì thì nên im lặng. Kẻ thua cuộc không có tư cách đứng trước mặt thủ khoa để lải nhải về năng lực."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-thuc-tinh-toi-tro-thanh-la-chan-cua-thuong-thieu/1.html.]
"Rầm!"
Cả lớp học đang xì xào bỗng chốc c.h.ế.t lặng. Không một ai dám thở mạnh. Câu nói của Khương Nghênh thẳng thắn, dứt khoát, không một chút vòng vo, đập thẳng vào lòng tự tôn sưng tấy của Tống Trạch Vũ.
Khuôn mặt Tống Trạch Vũ từ đỏ bừng chuyển sang tái mét. Hắn tức đến run người , nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t, định tiến lên gầm ghè với cô thì cửa lớp đột ngột bị đẩy mạnh ra .
"Cạch."
Giáo viên chủ nhiệm bước vào , sắc mặt nghiêm nghị quét qua một lượt phòng học. Nhìn thấy bầu không khí sặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g ở dãy bàn đầu, thầy gõ mạnh thước lên bục giảng, nghiêm giọng:
"Tất cả về chỗ ngồi ! Tống Trạch Vũ, em làm cái gì đó? Trở về vị trí ngay!"
Tống Trạch Vũ hậm hực nuốt nghẹn cục tức vào trong lòng, liếc nhìn Khương Nghênh bằng ánh mắt đầy thù hận rồi hất vai bỏ về dãy bàn phía sau . Đám nam sinh đi theo hắn cũng vội vã tản ra .
Giáo viên chủ nhiệm chỉnh lại gọng kính, hắng giọng rồi quay người nhìn ra phía cửa lớp: "Hôm nay lớp chúng ta có một học sinh mới chuyển trường từ nước ngoài về. Em vào đi ."
Mọi ánh mắt của lớp 12 thường lập tức đổ dồn ra cửa.
Từ hành lang ngập nắng, một bóng người cao lớn thong thả bước vào . Giây phút người đó xuất hiện, dường như cả căn phòng học ẩm thấp, cũ kỹ của lớp thường như sáng bừng lên. Đó là một chàng trai có gương mặt cực kỳ nổi bật, ngũ quan tinh tế, sắc sảo như được tạc từ một khối ngọc lạnh. Đôi lông mày rậm hơi xếch, sóng mũi cao thẳng tắp và bờ môi mỏng hơi mím lại . Mái tóc đen hơi rủ xuống trán, che khuất một phần đôi mắt sâu thẳm. Anh mặc bộ đồng phục của trường nhưng cúc áo khoác ngoài không cài, hai tay đút vào túi quần, toát lên một khí chất lười biếng, bất cần đời đến cực điểm.
Đám nữ sinh trong lớp khẽ nín thở, vài tiếng trầm trồ kinh ngạc bắt đầu rục rịch vang lên.
Thế nhưng, khi chàng trai bước thêm một bước vào sâu trong lớp, một âm thanh lạ lùng bỗng vang lên, phá vỡ sự hoàn hảo ấy .
"Cộp. Cộp."
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Lúc này , tất cả mọi người mới chú ý đến tay phải của anh đang cầm một cây gậy ba toong bằng gỗ mun màu đen bóng, đầu gậy bọc bạc sáng loáng. Chân trái của anh khi bước đi hơi tập tễnh, dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể vào cây gậy. Mỗi một bước đi của anh đều có chút nặng nề, không cân xứng.
Ánh mắt của học sinh trong lớp lập tức thay đổi. Từ kinh ngạc, ngưỡng mộ, trong nháy mắt biến thành sự khinh thường, giễu cợt và thương hại.
"Hóa ra là một thằng què." Có tiếng nam sinh bàn dưới cười khẩy, thì thầm nhỏ đủ để mấy bàn xung quanh nghe thấy.
Tống Trạch Vũ vừa t.h.ả.m bại dưới tay Khương Nghênh, lúc này nhìn thấy kẻ mới đến là một người tàn tật, nỗi bực dọc trong lòng lập tức tìm được chỗ phát tiết. Hắn dựa lưng vào ghế, khoanh tay trước n.g.ự.c, cười nửa miệng đầy châm chọc.
Chàng trai đứng cạnh bục giảng hoàn toàn ngó lơ những ánh mắt soi mói, khinh miệt của đám người xung quanh. Anh đứng đó, người hơi nghiêng dựa vào cây gậy gỗ mun, đôi mắt lười nhác quét qua một lượt cả lớp, không có lấy một tia rụt rè của học sinh mới. Đến khi giáo viên chủ nhiệm ra hiệu cho anh tự giới thiệu, anh mới khẽ nhướng mái tóc rủ, thanh âm trầm thấp, mang theo chút khàn khàn lười biếng vang lên:
"Chào, tôi là họ Thương."
Chaporia
Bình Luận (0)