Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lời giới thiệu ngắn ngủi đến mức cụt lủn, không tên đầy đủ, không bối cảnh, thậm chí thái độ còn hời hợt đến mức như đang trêu đùa giáo viên. Thầy chủ nhiệm khẽ nhíu mày, nhưng dường như đã được cấp trên dặn dò từ trước nên không bắt bẻ, chỉ chỉ tay xuống dãy bàn cuối cùng, ngay sau lưng Khương Nghênh:

"Thương Triệt, em xuống chiếc bàn trống cuối lớp ngồi đi . Tạm thời ổn định chỗ đó."

"Cộp. Cộp. Cộp."

Thương Triệt không nói hai lời, chống gậy từ từ đi xuống. Khi anh đi ngang qua bàn của Khương Nghênh, mùi hương tuyết tùng lành lạnh, thanh khiết pha chút hơi thở của t.h.u.ố.c sát trùng thoảng qua ch.óp mũi cô. Anh kéo ghế, tiếng chân ghế ma sát với sàn nhà vang lên ch.ói tai, rồi thản nhiên ngồi xuống. Cây gậy ba toong bằng gỗ mun được anh dựng hờ vào thành bàn, phát ra một tiếng "cạnh" khô khốc.

Ngay giây phút tiếng gậy mun va chạm vào thành gỗ vang lên, l.ồ.ng n.g.ự.c của Khương Nghênh đột ngột co thắt lại . Một cơn đau nhói dữ dội như kim châm từ sâu trong tim lan ra toàn bộ huyết quản, khiến cô suýt nữa thì không thở nổi.

Một luồng ánh sáng trắng ch.ói mắt x.é to.ạc tâm trí cô. Hàng loạt hình ảnh loang lổ m.á.u, tiếng sóng biển gầm rú dữ dội và tiếng mưa tầm tã bên bến cảng hoang vắng đổ ập vào đại não cô như một trận cuồng phong.

Ký ức thức tỉnh. Vận mệnh kiếp trước hiện ra rõ mồn một như một cuốn phim truyền hình kịch tính.

Trong ký ức ấy , cô nhìn thấy Thương Triệt — người lúc này đang ngồi lười nhác phía sau cô, thực chất chính là người thừa kế chính thống duy nhất của đại gia tộc Thương thị quyền lực đứng đầu Kinh Thành. Anh là một thiên tài công nghệ nắm giữ khối tài sản khổng lồ mà người mẹ quá cố để lại . Nhưng cũng chính vì vậy , anh trở thành cái gai trong mắt bà mẹ kế độc ác và gã nhân tình tàn nhẫn của mụ ta . Họ đã điên cuồng thuê sát thủ truy sát anh xuyên quốc gia, sắp đặt vụ t.a.i n.ạ.n tàn khốc ở nước ngoài khiến chân trái của anh bị phế, buộc anh phải giả ngốc, khống chế điểm số , ẩn thân ở ngôi trường Nam Ninh này để giữ mạng.

Và đỉnh điểm của bi kịch diễn ra vào một đêm mưa tầm tã trước kỳ thi Cao Khảo. Đội sát thủ Kinh Thành đã tìm được đến đây. Chúng dồn Thương Triệt vào khu bến cảng hoang số 4 của Nam Ninh. Vì chân bị thương nặng, anh không thể chạy thoát, cây gậy mun bị bẻ gãy, cơ thể đầy vết thương của anh bị chúng tàn nhẫn ném xuống biển sâu bến cảng. Anh c.h.ế.t trong cô độc, lạnh lẽo.

Và ngay sau cái c.h.ế.t của Thương Triệt, thế lực của bà mẹ kế và gã nhân tình đã vươn vòi bạch tuộc tới Nam Ninh, cấu kết với Tống gia của Tống Trạch Vũ, gài bẫy lừa bố cô ký hợp đồng ma, niêm phong bến cảng. Khương gia của cô tan cửa nát nhà, bố cô uất ức tự sát trong tù, em trai Khương Hoán vì nông nổi trả thù mà bị chúng đ.á.n.h gãy chân, tàn phế suốt đời. Bản thân cô cũng chịu kết cục thê t.h.ả.m trong vũng bùn hào môn đấu trí.

Khương Nghênh bừng tỉnh khỏi dòng ký ức, mồ hôi lạnh đã thấm đẫm sau lưng áo đồng phục. Đôi bàn tay cô siết c.h.ặ.t đến mức các đầu ngón tay trắng bệch, khớp xương kêu răng rắc.

Hóa ra đây là kịch bản của cuộc đời cô. Hóa ra Khương gia của cô không phải tự nhiên mà sụp đổ. Cái c.h.ế.t của Thương Triệt chính là phát s.ú.n.g đầu tiên kích hoạt chuỗi bi kịch hủy diệt cả gia đình cô.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Khương Nghênh khẽ thở hắt ra một hơi , ánh mắt cô dần khôi phục lại sự kiên định và lạnh lùng vốn có . Cô không phải loại con gái yếu đuối biết trước tương lai liền ngồi khóc lóc cầu xin. Bản tính của nhà võ chảy trong m.á.u cô là hành động, là chủ động nghênh chiến và đập tan mọi chông gai.

Muốn cứu Khương gia, muốn bảo vệ bố và em trai Khương Hoán, cô buộc phải đảo ngược cái c.

h.ế.t của Thương Triệt. Phải giữ mạng cho con sói hoang đang bị thương này trước . Cô và anh , từ giây phút này , đã bị trói chung trên một chiếc thuyền vận mệnh.

"Reng... Reng..."

Tiếng chuông báo hiệu kết thúc buổi học buổi sáng vang lên dồn dập. Đám học sinh trong lớp nhanh ch.óng thu dọn sách vở, ùa ra khỏi cửa như ong vỡ tổ. Tống Trạch Vũ đi ngang qua bàn Khương Nghênh, hừ lạnh một tiếng đầy khiêu khích rồi bỏ đi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-thuc-tinh-toi-tro-thanh-la-chan-cua-thuong-thieu/1-2.html.]

Khương Nghênh không vội đứng dậy. Cô thong thả xếp cuốn sách Toán vào cặp, tai lén lắng nghe động tĩnh phía sau . Người bàn sau không hề có ý định đứng dậy. Thương Triệt vẫn gục đầu xuống khoanh tay ngủ, mái tóc đen rủ xuống che kín mặt, hơi thở đều đều như thể chuyện thế giới xung quanh chẳng liên quan gì đến anh .

Khương Nghênh đứng dậy, đeo cặp lên một bên vai. Khi cô quay người bước đi , ánh mắt vô tình quét qua mặt bàn của Thương Triệt. Bài thi môn Toán của anh nằm hờ hững dưới hộc bàn, một nửa tờ giấy thò ra ngoài.

Trên đỉnh trang giấy, con số điểm được viết bằng mực đỏ hiện lên vô cùng rõ ràng: 75/150 điểm.

Khương Nghênh dừng bước hẳn. Đôi mắt cô híp lại . Điểm chuẩn của môn Toán theo hệ thống thi cử Trung Quốc là 150 điểm, mức điểm trung bình để đạt yêu cầu ( vừa vặn qua môn) là đúng 75 điểm. Đề thi lần này phức tạp như vậy , nhưng để làm bài mà ra đúng chính xác 75 điểm — không hơn một câu trắc nghiệm, không kém một câu tự luận, khống chế vừa vặn thang điểm cơ bản để không bị giáo viên chú ý — thì đó không phải là học dở. Đó là đỉnh cao của sự khống chế điểm số , là cái đầu của một thiên tài ngầm.

Anh đang giả heo ăn hổ một cách triệt để.

Khương Nghênh nhìn quanh lớp học, lúc này mọi người đã ra về gần hết, chỉ còn lại vài học sinh ở dãy bên kia đang trực nhật. Cô không nói một lời, tiến thêm một bước về phía bàn của Thương Triệt.

"Cạch."

Khương Nghênh đưa tay ra , dứt khoát nắm lấy quai chiếc cặp sách màu đen trịch của Thương Triệt đang vứt lăn lóc dưới sàn nhà đầy bụi bẩn. Cô dùng lực tay của người luyện võ, nhẹ nhàng nhấc bổng chiếc cặp lên rồi treo gọn gàng vào chiếc móc sắt bên thành bàn của anh . Hành động của cô nhanh gọn, không một tiếng động thừa thãi.

Tiếng động nhỏ khiến Thương Triệt khẽ nhúc nhích. Chàng trai từ từ ngẩng đầu lên khỏi cánh tay, mái tóc rủ khẽ gạt sang một bên, để lộ đôi mắt sâu thẳm, đen đặc như mực. Ánh mắt anh nhìn cô không có sự ngái ngủ, ngược lại là một sự tỉnh táo, sắc bén và đầy phòng bị ẩn giấu dưới hàng mi dài. Anh nhìn chiếc cặp sách vừa được treo lên, rồi ngước mắt nhìn Khương Nghênh, khóe môi nhếch lên một tia lười nhác:

"Khương đại thủ khoa có việc gì sao ?"

Khương Nghênh nhìn thẳng vào đôi mắt sắc sảo đang cố ngụy trang kia , khuôn mặt cô không một chút biểu cảm. Cô điều chỉnh lại quai cặp của mình , đứng thẳng người , dùng chất giọng thẳng thắn, không chút ấm áp nhưng vô cùng rõ ràng để buông lại một câu nhắc nhở trước khi quay lưng bước đi :

"Lớp này sàn trơn, đi đứng cho cẩn thận. Đừng để cây gậy mun của cậu bị gãy."

Nói xong, cô dứt khoát quay người , bước ra khỏi lớp học với những bước chân vững chãi, nhanh nhẹn, không một lần quay đầu nhìn lại .

Thương Triệt ngồi lại một mình trong góc lớp vắng. Đôi mắt lười nhác của anh lập tức co rút lại , tia nguy hiểm và kinh ngạc lướt nhanh qua đáy mắt. Anh nhìn chằm chằm vào bóng lưng thon gầy nhưng tràn đầy sức mạnh của Khương Nghênh cho đến khi cô khuất hẳn sau cánh cửa lớp. Ngón tay thon dài của anh khẽ siết c.h.ặ.t lấy đầu gậy gỗ mun bọc bạc, thanh âm trầm thấp tự lẩm bẩm một mình trong căn phòng trống:

"Cây gậy mun... Cô ta làm sao biết được ?"

Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng mùa hạ ch.ói chang đổ xuống hành lang, nhưng trong đầu Khương Nghênh nhìn bài thi đúng 75 điểm của Thương Triệt, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ:

"Muốn cứu Khương gia... phải giữ mạng cho tên này trước ."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...