Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

CHƯƠNG 2: ĐẬP TAN VỞ KỊCH CỦA BẠCH LIÊN HOA

Sáng ngày hôm sau tại trường Trung học Nam Ninh, bầu không khí yên bình của buổi sớm nhanh ch.óng bị phá vỡ bởi một tin tức chấn động. Tin đồn về việc Đường Giai Di – thiên kim tiểu thư vừa từ Kinh Thành chuyển tới lớp chọn chuyên trọng điểm – đang đi xuống khu nhà lớp thường lan truyền với tốc độ ch.óng mặt.

"Nghe nói cô ta là đại tiểu thư hào môn thứ thiệt ở Kinh Thành đấy, quần áo trên người đều là hàng đặt trước ." "Nhìn kìa, nhìn kìa! Đúng là đi về phía lớp chúng ta rồi !"

Nhiều học sinh lớp 12 thường tò mò kéo ra hành lang, đứng chật kín cả lối đi để hóng hớt. Ở phía cuối hành lang, Đường Giai Di xuất hiện cùng nhóm nữ sinh lớp chọn bám đuôi xung quanh như sao vây quanh trăng. Cô ta diện bộ đồng phục được chỉnh sửa vô cùng tinh tế, ôm sát vòng eo thon gọn, mái tóc uốn xoăn nhẹ bồng bềnh và trên vai là chiếc ba lô hàng hiệu phiên bản giới hạn. Từng bước đi , từng cái vén tóc của cô ta đều cố ý phóng thích ra một loại khí chất thiên kim hào môn cao quý, dường như muốn cho tất cả những con người ở cái thành phố nhỏ Nam Ninh này biết rõ một điều: Cô ta đến từ Kinh Thành, thuộc về tầng lớp thượng lưu mà bọn họ cả đời này cũng không chạm tới được .

Đường Giai Di khẽ nhếch cằm, phớt lờ những ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị của đám đông xung quanh, thẳng hướng tiến đến cửa lớp 12 thường.

Mục đích cô ta tìm đến cái lớp bét bảng này , ngoài mặt là lấy lý do đến thăm người anh trai hờ cùng cha khác mẹ vừa chuyển trường. Nhưng trên thực tế, trong lòng Đường Giai Di lại tràn ngập dã tâm. Cô ta muốn đích thân xác nhận tình hình của Thương Triệt, muốn tận mắt kiểm tra xem kẻ kế thừa chính thống từng hô mưa gọi gió của Thương thị hiện tại có thật sự đã sa cơ lỡ vận, trở thành một thiếu gia bị thất thế t.h.ả.m hại hay không . Nếu anh thực sự đã trở thành một phế vật què quặt, mẹ con cô ta ở Kinh Thành mới có thể hoàn toàn kê cao gối mà ngủ.

"Thương Triệt, anh ở đây sao ?"

Giọng nói của Đường Giai Di ngọt ngào đến chảy nước vang lên ngay cửa lớp. Cô ta đứng đó, một tay vịn vào thành cửa, ánh mắt đảo qua căn phòng học có phần xập xệ rồi dừng lại ở dãy bàn cuối cùng.

Thế nhưng, đáp lại màn xuất hiện đầy hào nhoáng và giọng nói tràn ngập tình cảm gia đình giả tạo của cô ta là một sự im lặng đến đáng sợ. Phản ứng của Thương Triệt vô cùng tuyệt tình. Anh vẫn duy trì tư thế gục đầu trên bàn ngủ, hai tay khoanh lại làm gối, mái tóc đen rủ xuống che kín gáy. Thậm chí, khi nghe thấy tên mình , bả vai anh còn không buồn nhúc nhích, hoàn toàn không buồn mở mắt hay trả lời bất kỳ câu nào. Anh coi sự tồn tại của Đường Giai Di giống như một làn không khí vô hình.

Tiếng xì xào bàn tán của đám học sinh đứng xem ngoài hành lang đột ngột lớn hơn.

"Kìa, người ta chẳng thèm đếm xỉa đến cô ta kìa." "Xấu hổ chưa , tự xưng là tiểu thư Kinh Thành mà bị một thằng què ngó lơ."

Đường Giai Di đứng chôn chân tại chỗ, nụ cười dịu dàng trên mặt cứng đờ ra . Hốc mắt cô ta đỏ lên, hàm răng nghiến c.h.ặ.t để ngăn bản thân không phát điên vì mất mặt trước đám đông. Để chữa thẹn, cô ta lập tức quay ngoắt người , chuyển mục tiêu công kích sang Khương Nghênh – người đang ngồi ngay bàn trên của Thương Triệt.

Đường Giai Di tiến lại gần bước vào lớp, rút một chiếc khăn tay hàng hiệu ra khẽ phẩy phẩy trước mũi, giọng điệu đầy sự chê bai và khinh miệt:

"Cái lớp thường này vừa nghèo nàn vừa ngột ngạt, đúng là không phải nơi cho người ở mà. Học sinh trong lớp cũng chẳng có chút giáo dưỡng nào." Cô ta dừng lại trước bàn của Khương Nghênh, ánh mắt quét từ đầu đến chân cô, dừng lại ở bộ đồng phục hơi sờn gấu và đôi giày thể thao bình dân. " Tôi nghe nói cô là Khương Nghênh, con gái của cái võ quán thô kệch ở bến cảng đúng không ? Ăn mặc thì quê mùa, người ngợm thì nồng nặc mùi mồ hôi và đao b.úa. Loại người xuất thân từ tầng lớp đáy xã hội như cô, tốt nhất là nên biết rõ thân phận của mình . Người như cô, một cái móng tay của Thương gia cũng không xứng chạm vào , đừng có mà mơ tưởng tiếp xúc hay bám đuôi Thương Triệt để đổi đời. Đúng là có sinh mà không có giáo."

Những lời mỉa mai, sỉ nhục của Đường Giai Di vô cùng ch.ói tai, bóng gió khẳng định Khương Nghênh là loại con gái hám của, không xứng đứng chung một không gian với người của Thương gia. Đám nữ sinh lớp chọn đi theo cô ta cũng che miệng cười khẩy đầy ác ý.

Trước màn khiêu khích điên cuồng của con gái tiểu tam, Khương Nghênh lại có phản ứng khiến tất cả mọi người phải sững sờ. Cô không hề nổi nóng, không hề đứng dậy chỉ tay vào mặt đối phương, cũng không thèm tranh cãi lấy một lời. Khương Nghênh chỉ chậm rãi xoay cây b.út mực trong tay, lạnh nhạt ngước mắt lên nhìn Đường Giai Di đúng một lần . Ánh mắt cô bình lặng như mặt hồ không gió, nhưng sâu thẳm trong đó là sự khinh bỉ tột cùng dành cho một kẻ hề đang nhảy nhót. Sau cái nhìn lạnh thấu xương ấy , cô cúi đầu, tiếp tục lật trang sách Toán, ngòi b.út lướt trên giấy nháp sột soạt, xem Đường Giai Di như một bãi rác ven đường không đáng để bận tâm.

Đường Giai Di đ.ấ.m một cú vào bông, tức đến mức n.g.ự.c phập phồng. Cô ta hậm hực giậm chân bỏ đi cùng đám tùy tùng, trong lòng thầm thề phải khiến con khốn bộc trực này phải sống không bằng c.h.ế.t.

Âm mưu nhanh ch.óng được triển khai ngay sau đó. Vào cuối giờ học buổi sáng, nhân lúc cả lớp 12 thường vắng người vì mọi người đều đã xuống nhà ăn hoặc ra sân trường chuẩn bị cho giờ sinh hoạt chung, Đường Giai Di lén lút quay trở lại . Cô ta nhìn trước ngó sau , thấy không có ai, liền nhanh như cắt rút từ trong túi áo ra một lá thư nặc danh, lén bỏ sâu vào dưới ngăn bàn học của Khương Nghênh.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Khóe môi Đường Giai Di vặn vẹo một nụ cười thâm độc. Nội dung trong lá thư nặc danh đó là những lời vu khống vô cùng tàn nhẫn được cô ta chuẩn bị kỹ lưỡng: Vu cáo Khương Nghênh gian lận thi cử trong kỳ thi thử liên trường để có được điểm tuyệt đối 150/150, vu khống cô có quan hệ bất chính với những phần t.ử bất hảo ngoài xã hội ở bến cảng để kiếm tiền, và dùng tiền đó mua chuộc giáo viên chủ nhiệm nhằm bưng bít sự việc. Chỉ cần lá thư này bị phát hiện, danh tiếng của Khương Nghênh sẽ hoàn toàn bị hủy hoại, võ quán Khương gia cũng sẽ bị bôi nhọ.

Thế nhưng, có một điều mà Đường Giai Di nằm mơ cũng không thể ngờ tới.

Từ tối hôm trước , ngay sau khi thức tỉnh ký ức vận mệnh tương lai và biết rõ thói quen thích dùng thủ đoạn bẩn thỉu sau lưng của Đường Giai Di, Khương Nghênh đã có sự chủ động phòng bị tuyệt đối. Cô không phải loại thánh mẫu thích chờ kẻ địch ra tay rồi mới khóc lóc minh oan. Khương Nghênh đã bí mật lắp một chiếc camera mini có kích cỡ bằng hạt cúc áo tại góc khuất dưới gầm bàn học của mình , ống kính thu trọn toàn bộ mặt bàn và ngăn kéo. Đồng thời, thông qua các mối quan hệ ở bến cảng, cô còn cài thiết bị thu âm và lấy được toàn bộ đoạn trò chuyện bàn mưu tính kế hãm hại cô giữa Đường Giai Di và đứa người hầu thân cận tại nhà vệ sinh khu lớp chọn vào sáng sớm nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-thuc-tinh-toi-tro-thanh-la-chan-cua-thuong-thieu/2.html.]

Bẫy đã giăng sẵn, chỉ chờ bạch liên hoa tự mình nhảy vào .

Giờ ra chơi buổi sáng đến, tiếng loa phát thanh toàn trường vang lên thông báo học sinh tập trung. Toàn bộ học sinh và giáo viên trường Trung học Nam Ninh đang tập trung sinh hoạt đông đủ ngoài sân trường, tiếng cười nói xôn xao náo nhiệt. Đường Giai Di đứng giữa nhóm học sinh lớp chuyên, trên mặt vẫn treo nụ cười thanh cao, đang chờ đợi kịch hay hạ màn.

"Rẹt... Rẹt... Tùng..."

Hệ thống âm thanh của toàn trường bất ngờ phát ra tiếng nhiễu sóng ch.ói tai. Toàn bộ các màn hình led lớn ở sân trường và các bảng thông báo điện t.ử vốn đang chạy khẩu hiệu của nhà trường bỗng chốc tối sầm lại . Quyền điều khiển hệ thống âm thanh và trình chiếu của trường Nam Ninh đã hoàn toàn bị một h.a.c.ker ẩn danh chiếm quyền điều khiển trong vòng một nốt nhạc.

Ngay sau đó, một đoạn video độ nét cao được phát công khai trước toàn thể hàng nghìn con người đang có mặt tại sân trường.

Trên màn hình led khổng lồ, hình ảnh Đường Giai Di ăn mặc tinh tế, lén lút lẻn vào phòng học lớp 12 thường vắng người hiện lên rõ ràng đến từng chi tiết. Cả trường nín thở nhìn cô ta dáo dác nhìn quanh, rồi thò tay nhét một lá thư nặc danh vào ngăn bàn của Khương Nghênh. Không dừng lại ở đó, hệ thống loa công suất lớn của trường lập tức phát ra đoạn ghi âm cuộc trò chuyện với giọng nói không thể nhầm lẫn của Đường Giai Di:

"...Cứ viết là con khốn Khương Nghênh đó ngủ với mấy thằng đầu gấu bến cảng để lấy tiền mua đề Toán 150 điểm. Tôi muốn xem thử cái võ quán rách nhà nó làm sao ngẩng đầu lên được ở Nam Ninh này , muốn xem Thương Triệt có thèm nhìn một con điếm hay không !"

"Oanh!"

Cả sân trường như một tổ ong bị chọc giấu, bùng nổ lên những tiếng la ó, kinh hãi và nh.ụ.c m.ạ dồn dập. Toàn bộ học sinh toàn trường đồng loạt quay ngoắt lại nhìn về phía Đường Giai Di. Những ánh mắt từng ngưỡng mộ cô ta giờ đây biến thành sự ghê tởm, khinh bỉ tột cùng.

"Trời đất ơi, thiên kim Kinh Thành cái gì chứ? Là một con rắn độc thì có !" "Mưu kế hèn hạ quá, tự mình đi nhét thư vu khống bạn học, đúng là loại trà xanh giả tạo!"

Đường Giai Di c.h.ế.t lặng tại chỗ. Sắc mặt cô ta trong nháy mắt cắt không còn một giọt m.á.u, trắng bệch như người c.h.ế.t. Đôi chân cô ta run rẩy đến mức không đứng vững, chiếc ba lô hàng hiệu rơi bộp xuống đất. Cô ta muốn hét lên, muốn giải thích nhưng cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt, không phát ra được một âm thanh nào.

"Tránh ra ! Tất cả tránh ra !"

Giáo viên từ các ngả kéo tới, sắc mặt vô cùng khó coi. Ban giám hiệu nhà trường cùng thầy hiệu trưởng xuất hiện với khuôn mặt đen xì như đ.í.t nồi, lập tức đi thẳng về phía Đường Giai Di đang đứng run rẩy giữa vòng vây chỉ trích: "Đường Giai Di! Đi theo chúng tôi lên văn phòng ngay lập tức! Chuyện này nhà trường sẽ xử lý nghiêm khắc!"

Giữa đám đông đang hỗn loạn, Khương Nghênh thong thả bước ra từ phía rìa sân trường. Cô đi qua những tiếng xì xào, trực tiếp đứng đối diện với Đường Giai Di đang sụp đổ. Khương Nghênh không hề c.h.ử.i bới một câu thô tục, không hề lao vào đ.á.n.h người để bản thân chịu thiệt thòi về mặt pháp lý. Cô chỉ đứng thẳng, hai tay đút vào túi áo khoác đồng phục, ánh mắt lạnh lùng, áp đảo nhìn thẳng vào khuôn mặt đang hoảng loạn của cô ta .

Khương Nghênh khẽ tiến lên một bước, thanh âm trầm ổn , sắc bén vang lên đầy tính bức người :

"Còn muốn tiếp tục diễn nữa không ? Đường tiểu thư?"

Câu hỏi ngắn gọn của cô giống như một cái tát cuối cùng đập tan toàn bộ sự kiêu ngạo giả tạo của Đường Giai Di. Đường Giai Di đứng giữa sân trường, hoàn toàn sụp đổ dưới hàng nghìn ánh mắt chỉ trích, khinh bỉ của toàn trường và sự áp chế tuyệt đối của ban giám hiệu đang áp giải cô ta đi . Màn phản công dứt khoát, tàn nhẫn và đầy trí tuệ của Khương Nghênh đã khiến kẻ địch không có lấy một cơ hội trở mình .

Ở tầng ba của khu nhà học, bên cửa sổ của lớp 12 thường vắng lặng.

Thương Triệt từ từ mở mắt, anh đã chứng kiến toàn bộ màn kịch từ đầu đến cuối qua cửa sổ hướng xuống sân trường. Anh không còn gục đầu lười nhác nữa, mà chậm rãi dựa lưng vào thành ghế, một tay thon dài khẽ xoay cây gậy ba toong gỗ mun bọc bạc.

Ánh mắt sâu thẳm, nguy hiểm của người thừa kế Thương thị lần đầu tiên khóa c.h.ặ.t lên bóng lưng dứt khoát của Khương Nghênh phía dưới sân trường bằng một ánh nhìn hứng thú thực sự, phòng bị trong lòng anh dường như bị một thứ gì đó gõ nhẹ. Chàng trai khẽ cong khóe môi, thanh âm khàn khàn lười biếng vang lên trong căn phòng vắng:

"Cô gái này ... thú vị hơn tôi tưởng nhiều."

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...