Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
CHƯƠNG 3: MA TRẬN CỨU RỖI VÀ BẢN HỢP ĐỒNG BÀN CUỐI
Tiết Toán nâng cao của lớp 12 thường trôi qua trong một bầu không khí ngột ngạt đến cực điểm. Trên bục giảng, viên phấn trong tay thầy giáo gõ mạnh vào bảng đen, phát ra những tiếng chát chúa. Đứng dưới áp lực của kỳ thi Cao Khảo đang cận kề, những bài toán tích hợp thuật toán như một ngọn núi lớn đè nặng lên l.ồ.ng n.g.ự.c của đám học sinh phổ thông.
"Đây là dạng bài phân hóa nâng cao của đề thi thử liên trường năm nay. Đề bài yêu cầu tìm thiết diện tối ưu của hình khối không gian dựa trên hệ phương trình đa biến ngầm." Thầy Toán vừa viết xong dòng hệ thức cuối cùng liền quay lại , sắc mặt nghiêm nghị quét qua phòng học. "Lớp chuyên trọng điểm cũng chỉ có hai người đưa ra được hướng đi sơ khai. Trong lớp chúng ta có ai có ý tưởng gì không ?"
Bên dưới bục giảng hoàn toàn là một khoảng im lặng c.h.ế.t ch.óc. Đám học sinh lớp thường cúi rạp đầu xuống bàn, không một ai dám ho he nửa lời. Ngay cả Tống Trạch Vũ – kẻ luôn tự phụ với vị trí hạng nhì của mình – lúc này cũng đang nắm c.h.ặ.t b.út, nhìn chằm chằm vào biểu đồ phức tạp trên bảng với đôi chân mày nhíu c.h.ặ.t, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Đồ thị biến thiên và không gian ba chiều đan xen vào nhau như một lưới nhện khổng lồ, hoàn toàn vượt xa phạm vi tư duy thông thường của cấp ba.
Ở dãy bàn đầu sát cửa sổ, Khương Nghênh không hề bỏ cuộc. Ngòi b.út của cô vạch liên tục trên trang giấy nháp, tạo nên những tiếng sột soạt dồn dập. Đôi mắt trong vắt ẩn chứa sự kiên định tột cùng. Dựa vào kiến thức nền tảng và tư duy sắc bén, cô đã biến đổi hệ phương trình qua ba bước, thế nhưng khi tiến sâu vào giai đoạn tích hợp thuật toán để tìm giới hạn tối ưu, ngòi b.út của cô đột ngột khựng lại .
Không đúng. Hướng đi này quá cồng kềnh.
Nếu giải theo phương pháp hình học giải tích truyền thống này , ít nhất phải mất mười lăm phút và đổ qua hàng tá công thức phức tạp, chưa kể xác suất sai sót ở các bước trung gian là cực kỳ lớn. Trong phòng thi thực tế, việc tiêu tốn ngần ấy thời gian cho một câu hỏi đồng nghĩa với việc tự sát. Khương Nghênh siết c.h.ặ.t cây b.út mực, đầu ngón tay hơi trắng bệch. Cô lật sang một trang nháp mới, định đập đi xây lại từ đầu bằng phương pháp vectơ định hướng.
"Vút."
Một âm thanh xé gió cực nhỏ vang lên từ phía sau . Một mảnh giấy nháp được gấp gọn thành hình tam giác nhỏ bay chuẩn xác qua không trung, lướt qua bả vai Khương Nghênh rồi rơi bộp ngay trước mặt cô, đè lên trang giấy nháp còn đang dang dở.
Khương Nghênh khẽ nheo mắt lại . Cô liếc nhìn xung quanh, thấy giáo viên vẫn đang quay lưng viết thêm điều kiện ràng buộc lên bảng, đám học sinh bên dưới thì vẫn đang vò đầu bứt tai. Cô dùng một tay che hờ, ngón tay dứt khoát gạt mở mảnh giấy ra .
Ngay giây phút những dòng chữ bằng mực xanh hiện ra trước mắt, đồng t.ử của Khương Nghênh đột ngột co rút lại .
Trên mặt giấy không hề có những lời giải dài dòng hay những định lý hình học phức tạp. Thay vào đó là một ma trận biến đổi tuyến tính hệ số $n$ cực kỳ gọn gàng. Người viết đã bỏ qua toàn bộ các bước dựng hình không gian rườm rà, trực tiếp số hóa tọa độ các đỉnh, ném toàn bộ hệ phương trình đa biến vào một mô hình thuật toán ma trận bậc cao.
Thuật toán này đã được tối ưu hóa đến mức cực hạn. Chỉ với bốn hàng và bốn cột ma trận rút gọn, toàn bộ nút thắt của bài toán hình học không gian được tháo gỡ một cách hoàn hảo.
Thời gian để thực hiện phép tính này theo công thức trên giấy chỉ mất khoảng ba mươi giây!
Tim Khương Nghênh đập lệch một nhịp. Bàn tay đang cầm b.út của cô khẽ run lên. Đây tuyệt đối không phải là trình độ của một học sinh cấp ba, thậm chí ngay cả sinh viên đại học chuyên ngành Toán cũng chưa chắc đã sở hữu tư duy số hóa nhạy bén và tàn nhẫn đến mức này . Người viết ra những dòng này , không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là một thiên tài ngầm. một thiên tài có thể chơi đùa với các con số theo ý muốn của mình .
Khương Nghênh hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh, cô từ từ quay đầu xuống dãy bàn cuối lớp.
Ở góc phòng vắng lặng, Thương Triệt vẫn duy trì tư thế cũ. Anh gục đầu trên hai cánh tay khoanh lại , mái tóc đen hơi rối rủ xuống che khuất nửa khuôn mặt, thoạt nhìn giống như một tên học sinh cá biệt đang chìm sâu vào giấc ngủ say sau một đêm chơi game lỏng gối. Thế nhưng, Khương Nghênh tinh ý nhận ra cây b.út mực màu đen của anh vẫn đang nằm hờ hững ngay sát mép bàn, nắp b.út còn chưa kịp đóng lại , một vệt mực mờ trên ngón tay trỏ của anh vẫn chưa khô hẳn.
Đặc biệt, dưới góc độ mà giáo viên trên bục giảng không thể nhìn thấy, khóe môi Thương Triệt đang hơi cong lên một độ cong cực nhỏ, mang theo vẻ lười nhác nhưng ngạo nghễ tột cùng.
Khương Nghênh quay người lại , ngòi b.út của cô dứt khoát vạch một đường gạch chéo lên phương pháp giải cũ của mình . Ánh mắt cô nhìn lên bảng đen đã hoàn toàn thay đổi. Con sói hoang họ Thương này , so với những gì cô biết từ ký ức thức tỉnh, dường như còn nguy hiểm và đáng gờm hơn gấp nhiều lần .
Buổi tối cùng ngày, Nam Ninh đổ một trận mưa phùn mỏng, mặt đường nhựa phản chiếu ánh đèn đường loang lổ. Tại một quán trà nhỏ nằm khuất bóng ven sông Nam Ninh, bầu không khí yên tĩnh đến lạ kỳ. Tiếng nước sông vỗ vào mạn thuyền xa xa vọng lại , hòa cùng tiếng nhạc không lời trầm buồn của quán.
Khương Nghênh ngồi ở chiếc bàn gỗ sát cửa kính hướng ra mặt sông, trên bàn đặt hai tách trà nóng đang nghi ngút khói. Cô là người chủ động hẹn gặp anh tối nay. Bản tính cô ưa hành động, một khi đã xác định được mục tiêu thì tuyệt đối không kéo dài thời gian.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-thuc-tinh-toi-tro-thanh-la-chan-cua-thuong-thieu/3.html.]
"Cộp. Cộp."
Tiếng gậy ba toong bằng gỗ mun gõ xuống nền gạch men vang lên từ phía cửa
vào
.
Thương Triệt chống gậy thong thả bước tới. Anh vẫn mặc chiếc áo khoác đồng phục ban sáng, chiếc chân trái
đi
hơi
tập tễnh nhưng phong thái
lại
vô cùng ung dung. Nhân viên quán
trà
định tiến đến đỡ nhưng
anh
khẽ giơ tay từ chối, ánh mắt lười nhác lướt qua căn phòng
rồi
dừng
lại
ở vị trí của Khương Nghênh.
Thương Triệt kéo ghế đối diện cô rồi ngồi xuống, dựng cây gậy gỗ mun vào thành bàn. Anh dựa lưng vào ghế, hai tay đút vào túi áo, khẽ nhướng mái tóc rủ nhìn cô, thanh âm khàn khàn: "Khương đại thủ khoa tối muộn rồi còn hẹn một thằng què cá biệt ra đây làm gì? Muốn bổ túc môn Toán cho tôi à ?"
Khương Nghênh không hề nở nụ cười đón ý, khuôn mặt thanh tú của cô bình lặng như mặt nước mùa thu. Cô không thích nói nhảm, càng không muốn vòng vo tam quốc với một kẻ có IQ cao ngất ngưởng như anh .
Cô đẩy tách trà nóng về phía anh , thẳng thắn mở lời, thanh âm nhỏ nhưng dứt khoát: " Tôi hẹn cậu ra đây không phải để nói chuyện phiếm, Thương thiếu gia."
Hai từ "Thương thiếu gia" vừa thốt ra , không khí quanh bàn trà lập tức như bị rút cạn oxy.
Khương Nghênh nhìn thẳng vào mắt anh , từng chữ một như những quân cờ đặt xuống bàn cân: " Tôi biết cậu là ai. Người thừa kế chính thống duy nhất của Thương thị tại Kinh Thành. Tôi cũng biết vụ t.a.i n.ạ.n xe một năm trước ở nước ngoài khiến chân cậu bị tật là do bà mẹ kế và gã nhân tình của bà ta sắp đặt. Hiện tại, tài sản ngầm do mẹ ruột cậu để lại đang bị bọn họ tìm mọi cách đóng băng và nhòm ngó. Cậu giả ngốc, khống điểm đúng 75/150 ở trường Nam Ninh này , thực chất là để che mắt tai mắt của bà ta , âm thầm dùng công nghệ để tẩu tán và hợp pháp hóa số tài sản đó. Cậu cần địa bàn bến cảng Nam Ninh này để làm trạm trung chuyển sạch. Tôi nói có đúng không ?"
"Rắc."
Ngón tay thon dài của Thương Triệt đột ngột siết c.h.ặ.t lấy thành ghế gỗ. Toàn bộ sự lười nhác, bất cần đời trên gương mặt anh trong một nốt nhạc đã biến mất sạch sẽ, không để lại một dấu vết.
Thương Triệt từ từ mở bừng mắt. Đôi mắt đen sâu thẳm như đầm lầy đóng băng, b.ắ.n ra những tia nhìn sắc lẹm, nguy hiểm và tràn ngập sát khí khóa c.h.ặ.t lấy Khương Nghênh. Khí chất của anh thay đổi hoàn toàn , áp lực từ một kẻ bề trên hào môn chân chính đè nặng xuống, khiến không gian xung quanh như đông cứng lại . Con sói hoang đã tháo bỏ lớp lốt cừu, lộ ra móng vuốt sắc nhọn.
Anh không ngờ rằng, ở cái thành phố Nam Ninh nhỏ bé này , một cô gái mười mấy tuổi xuất thân từ võ quán lại có thể nắm giữ những bí mật cốt lõi nhất của Thương gia – những điều mà ngay cả nội bộ Kinh Thành cũng ít kẻ tường tận.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Thương Triệt khẽ cúi người về phía trước , khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại , giọng anh trầm thấp đến đáng sợ: "Khương đại tiểu thư, cô rốt cuộc là ai? Ai đứng sau lưng cô?"
Khương Nghênh không hề né tránh ánh mắt g.i.ế.c người của anh . Cô vẫn ngồi thẳng lưng, chiếm thế chủ động hoàn toàn : "Không có ai đứng sau lưng tôi cả. Tôi chỉ là người muốn cứu gia đình mình , và tiện thể cứu luôn mạng của cậu ."
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang bốc lên ngọn lửa hoài nghi của Thương Triệt, bình tĩnh nói rõ nhu cầu của mình : "Võ quán Khương gia nhìn bên ngoài thì vững chãi, nhưng hệ thống quản lý tài chính và logistics bến bãi hiện tại tồn tại quá nhiều lỗ hổng công nghệ cũ kỹ. Theo thông tin tôi có được , Tống gia của Tống Trạch Vũ đang chuẩn bị cấu kết với thế lực từ Kinh Thành để giăng một cái bẫy pháp lý lớn, mục đích là nuốt chửng bến cảng và khiến Khương gia phá sản trong vài tháng tới. Tôi mạnh về hành động và thực lực nhà võ, nhưng tôi thiếu một bộ não thiên tài về thuật toán và bảo mật công nghệ số hóa để quét sạch các lỗ hổng đó. Người đó, chính là cậu ."
Khương Nghênh chủ động đưa bàn tay thon thả của mình ra trước mặt Thương Triệt, lòng bàn tay ngửa lên, ánh mắt kiên định không một chút gợn sóng: " Tôi làm lá chắn bảo vệ mạng sống cho cậu khỏi đám sát thủ Kinh Thành trên địa bàn Nam Ninh này . Cậu làm gia sư công nghệ, số hóa dòng tiền bảo vệ Khương gia. Hợp tác đôi bên cùng có lợi, cùng nhau lật kèo, thay đổi vận mệnh t.h.ả.m khốc của cả hai nhà. Cậu thấy thế nào?"
Thương Triệt nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đưa ra của cô. Đầu óc thiên tài của anh vận hành với tốc độ ch.óng mặt, phân tích từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt Khương Nghênh. Không có sự tham lam, không có sự lừa dối, chỉ có một sự dứt khoát, lý trí và bảo vệ gia đình đến cực hạn.
Sự phòng bị kiên cố được dựng lên suốt bao năm qua trong lòng Thương Triệt, lúc này đối diện với sự thẳng thắn của cô, dường như bị đục một lỗ hổng lớn. Anh đột nhiên nhận ra , cô gái bộc trực ngồi bàn trên này không phải là một học sinh bình thường, cô là người duy nhất nhìn thấu nỗi đau và sự nguy hiểm của anh , cũng là người duy nhất chìa tay ra để cùng anh nghịch thiên cải mệnh.
Sự lạnh lùng trong mắt Thương Triệt tan đi , thay vào đó là một tia d.a.o động dồn dập. Anh khẽ thở hắt ra một hơi , khí chất nguy hiểm thu lại , từ từ đưa bàn tay thon dài của mình ra , nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay của Khương Nghênh.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên một độ cong đầy hứng thú, thanh âm mang theo chút trầm thấp dịu nhẹ: "Khương đại tiểu thư, cô làm tôi bất ngờ đấy."
Khương Nghênh cảm nhận được hơi ấm lành lạnh nhưng vững chãi từ lòng bàn tay anh , cô khẽ nhướng mày, siết nhẹ tay anh một cái rồi dứt khoát thu tay về: "Chốt kèo."
Dưới ánh đèn vàng ấm áp của quán trà ven sông, bản hợp đồng bàn cuối chính thức được thiết lập, buộc c.h.ặ.t hai số phận nghịch thiên vào nhau , chuẩn bị đón nhận cơn bão táp sắp đổ bộ.
Chaporia
Bình Luận (0)