Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
CHƯƠNG 4: ĐÀO HỐ CHÔN TỐNG THỊ
Nhà hàng Tây mang phong cách hoàng gia Pháp nằm tại khu trung tâm sầm uất nhất thành phố Nam Ninh hôm nay dường như yên ả hơn thường lệ. Tiếng vĩ cầm dìu dặt, êm dịu vang lên từ góc phòng, hòa lẫn với thứ ánh sáng vàng nhạt từ những chùm đèn pha lê đắt đỏ. Khắp nơi ngập tràn mùi hương tinh tế của bít tết hảo hạng và rượu vang đỏ thượng hạng. Đây là nơi mà giới thượng lưu Nam Ninh thường lựa chọn để phô trương thanh thế và bàn thảo những thương vụ bạc tỷ ngầm.
Khương Nghênh đẩy cửa bước vào , bộ đồng phục trường Trung học Nam Ninh trên người cô trông có vẻ hoàn toàn lạc điệu với sự xa hoa, bọc nhung của nơi này . Người phục vụ ở cửa khẽ nhíu mày, định bước lên ngăn cản thì ở một bàn ăn sát cửa kính lớn, Tống Trạch Vũ đã đứng dậy, giơ tay vẫy một cách đầy lịch lãm giả tạo:
"Ở bên này , Khương Nghênh."
Khương Nghênh không mảy may d.a.o động trước những ánh mắt soi mói của những thực khách xung quanh. Cô bước tới, kéo ghế đối diện Tống Trạch Vũ rồi ngồi xuống. Đôi mắt trong vắt của cô khẽ quét qua chiếc khăn trải bàn bằng lụa trắng, ly rượu pha lê và đĩa súp nấm truffle đã được gọi sẵn.
Tống Trạch Vũ chủ động hẹn gặp cô hôm nay, địa điểm lại chọn một nơi cao cấp như thế này , rõ ràng là muốn dùng cái mác "thiếu gia nhà giàu" để tạo áp lực tâm lý cho một cô gái xuất thân từ võ quán. Hắn chỉnh lại cổ áo sơ mi, nụ cười trên môi đắc ý và tràn ngập sự ban phát:
"Ngồi đi . Đồ ăn ở đây đều được nhập khẩu bằng đường hàng không trong ngày, chắc cô chưa từng ăn bao giờ. Cứ tự nhiên."
Khương Nghênh không thèm đụng vào thìa súp, cô tựa lưng vào thành ghế, hai tay đút vào túi áo khoác đồng phục, khuôn mặt thanh tú bày ra một vẻ lạnh nhạt, có phần thiếu kiên nhẫn của kẻ thô lỗ nhà võ: "Tống Trạch Vũ, tôi không rảnh để cùng cậu ăn cơm Tây. Có chuyện gì thì nói nhanh, bố tôi còn đang chờ tôi về võ quán canh giờ luyện quyền."
Thấy thái độ bộc trực, không chút giáo dưỡng của cô, Tống Trạch Vũ không những không tức giận mà trong lòng ngược lại còn thầm thở phào một tiếng. Hắn cười khẩy, ánh mắt lộ ra vẻ khinh miệt sâu sắc. Đúng là loại con gái nhà võ võ biền, ngoài việc dùng chút chân tay và học vẹt mấy con số trên lớp thì hoàn toàn là một kẻ ngốc không biết chút gì về xã hội thượng lưu.
Hắn thong thả đẩy một tập tài liệu bọc da cao cấp sang trước mặt cô, giọng điệu chuyển sang vẻ dụ dỗ, chân thành: "Thực ra hôm nay tôi hẹn cô ra đây là vì muốn giúp Khương gia một tay. Cô cũng biết tình hình bến cảng dạo này biến động gắt gao, chuỗi logistic của võ quán nhà cô lại cũ kỹ, rất dễ bị các cơ quan chức năng sờ gáy. Bố tôi nể tình chúng ta là bạn học, muốn đứng ra ký một hợp đồng liên doanh, giúp Khương gia quản lý và bảo hộ khu đất bến cảng."
Khương Nghênh liếc nhìn tập tài liệu. Trên trang đầu dòng chữ "Hợp đồng nhượng quyền sử dụng và quản lý đất bến bãi Nam Ninh" hiện lên rõ ràng.
Kiếp trước , chính vào thời điểm này , Tống gia đã dùng những lời lẽ đường mật này để lừa bố cô – một người hào sảng nhưng thiếu sự nhạy bén về cạm bẫy pháp lý – ký vào bản hợp đồng nhượng quyền này . Để rồi ngay sau đó, bọn họ lập tức lật lọng, cài cắm chứng cứ làm ăn lậu vào bến bãi, khiến bến cảng bị niêm phong, Khương gia tiêu tán sản nghiệp, đẩy gia đình cô vào cảnh tan cửa nát nhà thê t.h.ả.m.
Trong lòng Khương Nghênh cuộn lên một luồng khí lạnh thấu xương, nhưng biểu cảm trên mặt cô lại thay đổi một cách xuất thần. Cô khẽ nheo mắt, cầm tập tài liệu lên lật xem một cách qua loa, lộ ra vẻ hoang mang, bối rối của một cô gái chưa từng va vấp thương trường: "Nhượng quyền? Bến cảng đó là mồ hôi nước mắt của bố tôi và các sư huynh trong võ quán. Cậu nói bảo hộ là thế nào? Tôi đọc mấy cái điều khoản loằng ngoằng này chẳng hiểu gì cả. Bố tôi bảo mấy chuyện ký kết này đau đầu lắm."
Tống Trạch Vũ thấy cô lộ vẻ lúng túng, lòng tự phụ của hắn hoàn toàn dâng lên đến đỉnh điểm. Con mồi đã bắt đầu c.ắ.n câu rồi . Hắn khẽ rướn người về phía trước , giọng nói càng thêm phần thúc ép: "Thì là để Tống gia đứng tên quản lý hộ, dòng tiền của nhà cô sẽ sạch hơn, không sợ bị điều tra lậu nữa. Cô chỉ là một đứa học sinh, hiểu thế nào được chuyện thương trường đại sự? Cứ cầm về bảo chú Khương ký tên đóng dấu vào đây, Tống gia bảo đảm Khương gia các người ăn sung mặc sướng."
Khương Nghênh khẽ bĩu môi, lộ ra vẻ không tình nguyện, cô ném tập tài liệu xuống bàn làm phát ra một tiếng "bịch", giả vờ quay sang kéo quai ba lô của mình để lấy điện thoại: "Để tôi xem xét đã , dù sao bến cảng Nam Ninh dạo này cũng kiếm chẳng được bao nhiêu tiền, phiền phức c.h.ế.t đi được ."
Chính trong khoảnh khắc cô kéo quai ba lô, do động tác có phần thô lỗ, vụng về của "con nhà võ", một tập tài liệu mỏng khác kẹp trong ngăn ngoài của ba lô vô tình bị kéo tuột ra ngoài, rơi ngay xuống mặt bàn, lật mở ra một nửa ngay trước mắt Tống Trạch Vũ.
Trên trang giấy lộ ra , tiêu đề in đậm dòng chữ: "BÁO CÁO ĐÁNH GIÁ NỘI BỘ: DỰ ÁN QUY HOẠCH ĐÔ THỊ VÙNG VEN KINH THÀNH - GIAI ĐOẠN 1" .
Ngay bên dưới tiêu đề là bảng phân tích tài chính với những con số đỏ ch.ót, nổi bật nhất là dòng kết luận: "Tỷ suất sinh lời dự kiến: 1000% (Gấp mười lần vốn đầu tư ban đầu). Cơ mật Thương thị Kinh Thành."
Khương Nghênh "hoảng hốt" một tiếng, nhanh như cắt đưa tay chộp lấy tập tài liệu, nhét vội vào trong cặp như thể vừa làm lộ bí mật quốc gia. Cô ngẩng đầu lên, gương mặt lộ rõ sự chột dạ , lắp bắp: "Cậu... cậu không nhìn thấy gì chứ?"
Nhưng đã quá muộn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-thuc-tinh-toi-tro-thanh-la-chan-cua-thuong-thieu/4.html.]
Tống Trạch Vũ là đứa con
được
nuôi dưỡng trong một gia đình kinh doanh ngầm, từ nhỏ
đã
bị
tiêm nhiễm sự tham lam và nhạy cảm với những con
số
lợi nhuận. Giây phút
nhìn
thấy dòng chữ "Tỷ suất sinh lời 1000%" và hai từ "Thương thị Kinh Thành", đôi mắt
hắn
lập tức trợn ngược lên,
hơi
thở trở nên dồn dập, nghẹn ứ nơi cổ họng.
Đầu óc hắn quay cuồng. Thương thị Kinh Thành là đại gia tộc đứng đầu cả nước, một dự án quy hoạch vùng ven của họ có thể biến một kẻ nghèo kiết xác thành đại tỷ, đại ca phố lớn chỉ sau một đêm. Huống chi đây lại là cơ mật được đ.á.n.h giá sinh lời gấp mười lần ! So với cái dự án ma khổng lồ ở Kinh Thành này , khu đất bến cảng Nam Ninh rách nát của Khương gia chẳng khác gì một mẩu xương vụn không bõ dính răng.
"Khương... Khương Nghênh, cái đó là cái gì?" Tống Trạch Vũ nuốt nước bọt ực một tiếng, ánh mắt găm c.h.ặ.t vào chiếc ba lô của cô như muốn xuyên thủng lớp vải.
Khương Nghênh ôm c.h.ặ.t chiếc ba lô trước n.g.ự.c, bày ra dáng vẻ của một kẻ phòng bị , dối trá vụng về: "Không có gì! Chỉ là tài liệu học tập của tôi thôi. Tôi phải về đây!"
"Cô đứng lại !" Tống Trạch Vũ vội vàng đứng bật dậy, thanh âm hối hả. Hắn cố gắng kìm nén sự kích động đang run rẩy trong lòng, giả vờ dịu giọng: "Khương Nghênh, chúng ta là bạn học, có cơ hội tốt thì phải cùng chia sẻ chứ. Dự án đó... cô lấy từ đâu ra ?"
Khương Nghênh c.ắ.n môi, tỏ vẻ lỡ miệng, hạ thấp giọng đầy bí hiểm: "Thì... thì là tên què Thương Triệt ngồi sau lưng tôi đ.á.n.h rơi hôm qua. Tôi vô tình nhặt được . Tôi thấy có chữ Thương thị gì đó, định bụng giữ lại để xem anh ta có phải thiếu gia thật không . Cậu đừng có nói cho ai biết đấy!"
Nói xong, Khương Nghênh không đợi Tống Trạch Vũ kịp phản ứng, lập tức đứng dậy, cầm lấy tập hợp đồng bến cảng của hắn rồi quay lưng chạy nhanh ra khỏi nhà hàng, dáng vẻ hớt hải như một kẻ sợ bị cướp mất kho báu.
Nhìn bóng lưng Khương Nghênh khuất sau cửa kính, Tống Trạch Vũ không đuổi theo. Hắn ngồi sụp xuống ghế, hai tay run lên bần bật vì phấn khích tột độ. Lòng tham lam vô đáy của hắn đã hoàn toàn bị con số 1000% kia thiêu rụi toàn bộ lý trí. Thương Triệt quả nhiên là người của Thương gia, tài liệu anh đ.á.n.h rơi chắc chắn là cơ mật cốt lõi! Nhà họ Tống bọn hắn nếu chiếm được dự án này , chẳng phải sẽ một bước đặt chân vào giới hào môn Kinh Thành, vĩnh viễn thoát khỏi cái xó Nam Ninh này sao ?
Không thèm suy nghĩ thêm một giây nào, Tống Trạch Vũ lập tức rút điện thoại ra , bấm một dãy số gọi về cho bố hắn . Tiếng chuông vừa kết nối, hắn đã gào lên một cách điên cuồng, bất chấp hình tượng:
"Bố! Bỏ cái bến cảng của nhà họ Khương đi ! Con vừa có được một nguồn tin cơ mật vô giá từ Kinh Thành! Dự án quy hoạch của Thương thị, sinh lời gấp mười lần ! Đúng , là cơ mật thật sự! Bố mau gom hết toàn bộ vốn liếng của Tống thị đi , kể cả nguồn tiền ngầm trong tài khoản đen cũng rút ra hết cho con! Chúng ta phải độc chiếm dự án lớn này trước khi Thương gia phát hiện!"
Đầu dây bên kia , tiếng gầm gừ tham lam của ông chủ Tống gia vang lên, hoàn toàn bị những lời đường mật của đứa con trai làm cho mờ mắt. Bọn họ vội vã vạch kế hoạch gom tiền, dồn toàn bộ sản nghiệp vào một cái hố không đáy mà không hề biết rằng, cái gọi là "cơ mật Thương thị" đó chỉ là một thuật toán ma trận được Thương Triệt lập trình giả lập ra chỉ trong vòng năm phút vào tối hôm trước .
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Cùng lúc đó, tại bàn ăn mang số 09 nằm ngay phía sau lưng Tống Trạch Vũ, cách một bức vách gỗ bọc nhung dày.
Thương Triệt ngồi một mình , trên tai đeo một chiếc tai nghe không dây màu đen chỉnh chế. Trên bàn của anh chỉ đặt một ly nước lọc đá đã tan gần hết. Chiếc áo khoác đồng phục vẫn mặc tùy tiện, một tay anh lười nhác chống cằm, còn tay trái thon dài, khớp xương rõ ràng đang đặt trên bàn phím của một chiếc máy tính xách tay siêu mỏng đặt trong hộc bàn khuất tầm nhìn .
Từ lúc Khương Nghênh bước vào cho đến khi cô rời đi , Thương Triệt không hề quay đầu lại lấy một lần . Thế nhưng, thông qua thiết bị nghe lén siêu nhỏ được Khương Nghênh cố tình dán dưới gầm bàn ăn của Tống Trạch Vũ khi cô "vô tình" làm rơi đồ, toàn bộ cuộc đối thoại và cả tiếng gầm rú điện thoại của Tống Trạch Vũ đều truyền thẳng vào tai anh không sót một chữ.
Khóe môi Thương Triệt khẽ nhếch lên một độ cong sắc lạnh, tàn nhẫn như một con sói hoang nhìn thấy con mồi tự mình thò cổ vào thòng lọng.
"Kịch bản phối hợp của cô gái này , đúng là không chê vào đâu được ." Anh khẽ lẩm bẩm, ngón tay trái bắt đầu gõ phím với tốc độ kinh hoàng.
Màn hình máy tính hiện lên những dòng code ma trận màu xanh lá cây chạy dọc liên tục. Dựa vào những dữ liệu dòng tiền mà Tống Trạch Vũ vừa vô tình tiết lộ qua cuộc điện thoại, Thương Triệt dễ dàng dùng kỹ năng h.a.c.ker đỉnh cao của mình đột nhập vào hệ thống ngân hàng ngầm của khu vực bến cảng. Đi sâu vào các tầng bảo mật thô sơ, anh bắt đầu truy dấu các tài khoản đen, tài khoản ẩn danh chứa nguồn tiền bất hợp pháp từ việc buôn lậu của Tống gia.
"Cạch. Cạch. Cạch."
Từng dòng mã độc được Thương Triệt gieo thẳng vào hệ thống máy chủ của Tống thị, thiết lập một cơ chế phong tỏa ngầm tự động. Chỉ cần luồng tiền từ các tài khoản đen của Tống gia chuyển vào tài khoản của "dự án ma vùng ven Kinh Thành" do anh tạo ra , toàn bộ số tiền đó sẽ lập tức bị khóa c.h.ặ.t, không thể rút ra , biến thành bằng chứng phạm pháp đanh thép dâng tận tay cho cơ quan chức năng. Bánh xe vận mệnh của Tống gia đã hoàn toàn bị hai người bọn anh bẻ lái sang một con đường tự hủy diệt không thể quay đầu.
Bên ngoài nhà hàng, Khương Nghênh bước đi dưới ánh đèn đường Nam Ninh, gió đêm thổi tung mái tóc buộc cao của cô. Cô nhìn xấp hợp đồng bến cảng của Tống gia trong tay, dứt khoát vò nát nó rồi ném thẳng vào thùng rác ven đường. Kiếp này , Khương gia không còn là nạn nhân chịu sự thao túng của kịch bản cũ nữa. Cô đã chủ động giành lại thế cờ.
Trong nhà hàng Tây, Thương Triệt khẽ gõ ngón tay lên phím 'Enter' lần cuối cùng.
Chaporia
Bình Luận (0)