Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

CHƯƠNG 11: TRÊN CHIẾC PHÂN KHỐI LỚN HƯỚNG VỀ PHÍA MẶT TRỜI

Ánh nắng rực rỡ của buổi sớm đầu thu nhuộm vàng những hàng cây ngân hạnh già dọc hai bên đại lộ dẫn vào trường Đại học danh giá nhất Kinh Thành. Hôm nay là ngày nhập học đầu tiên của khóa mới. Cổng trường uy nghiêm sừng sững mở rộng, đón chào hàng ngàn tân sinh viên xuất sắc nhất từ khắp mọi miền đất nước đổ về. Không khí náo nhiệt, rộn ràng tiếng cười nói , tiếng bánh xe vali kéo trên nền đất đá và những ánh mắt ngập tràn hoài bão tuổi trẻ.

Thời gian trôi qua thật nhanh, thấm thoắt đã đến ngày hai vị Song thủ khoa toàn quốc chính thức bước chân vào ngưỡng cửa đại học.

Sau ván bài ngửa kinh thiên động địa tại Kinh Thành vài tháng trước , cục diện của giới hào môn đã hoàn toàn thay đổi. Thương Triệt đường đường chính chính tiếp quản vị trí Chủ tịch Hội đồng quản trị của Tập đoàn Thương thị. Với bộ não thiên tài của mình , việc đầu tiên anh làm sau khi lên nắm quyền chính là dứt khoát thực hiện một cuộc cách mạng toàn diện: Số hóa toàn bộ hệ thống vận tải, logistics cũ kỹ của tập đoàn thành một mạng lưới quản lý thông minh bậc nhất.

Sự chuyển mình của Thương thị cũng kéo theo sự cất cánh mạnh mẽ của Khương gia. Nhờ sự hỗ trợ công nghệ tối tân của Thương Triệt và bản lĩnh kiên cường của ông trùm bến bãi Khương Thiên Bách, võ quán Khương gia đã nhanh ch.óng phát triển, mở rộng hệ thống logistics sạch và chuỗi vận tải cung ứng an toàn ra quy mô toàn quốc. Giờ đây, Khương gia không còn là cái tên chỉ có tiếng nói ở vùng ven Nam Ninh, mà đã trở thành đối tác chiến lược tối cao, không thể thay thế của tập đoàn Thương thị Kinh Thành.

"A lô, chị gia sư bảo mẫu của em nghe rõ trả lời!"

Tiếng hét dõng dạc, hoạt bát của Khương Hoán vang lên từ chiếc tai nghe không dây của Khương Nghênh. Cậu nhóc cấp hai ở Nam Ninh lúc này đang hất cằm, vung tay vung chân vô cùng đắc ý trước đám bạn học cùng lớp: "Em đang khoanh tay xem điểm thi đây này ! Chị biết không , mấy hôm nay đi đến bến cảng hay ra phố lớn, ai nhìn thấy em cũng phải cúi đầu gọi một tiếng 'em trai thủ khoa'. Cả anh rể Thương Triệt nữa, trời ạ, ảnh vừa lên báo tài chính Kinh Thành đẹp trai muốn c.h.ế.t! Để em xem tên Tống Trạch Vũ dạo này đi đâu , à mà nhà hắn phá sản lột sạch đồ rồi còn đâu . Em tự hào về chị và anh rể quá đi !"

Khương Nghênh khẽ bật cười trước sự cợt nhả, chuyên tạo không khí hài hước của thằng em trai tội nghiệp: "Khương Hoán, lo mà quét dọn sân luyện võ cho xong đi . Tuần này tiêu lạm một xu nào nữa là tao về Nam Ninh bẻ răng mày đấy."

Nói xong, cô dứt khoát ngắt điện thoại, khẽ nhấc chiếc mũ bảo hiểm fullface màu đen bóng lên, ánh mắt nhìn về phía chiếc xe sang trọng vừa đỗ lại ở bên rìa đại lộ.

Cửa xe mở ra . Người bước xuống chính là Thương Triệt.

Thế nhưng, giây phút anh đặt chân xuống mặt đường, đám đông sinh viên xung quanh bỗng chốc khựng lại , đổ dồn những ánh mắt ngưỡng mộ vào anh . Chàng trai mặc chiếc áo sơ mi đen đơn giản mở hai cúc trên , quần tây đứng dáng tôn lên chiều cao và vóc dáng chuẩn mực. Điều kinh ngạc nhất chính là chiếc chân trái từng bị tàn tật của anh .

Nhờ vào sự kiên trì điều trị bằng hũ rượu t.h.u.ố.c gia truyền đại bổ gân cốt của Khương gia, sáng tối hai lần xoa bóp bằng nội lực nhà võ kết hợp với phác đồ phục hồi chức năng khoa học, khớp xương và gân cơ bị tổn thương nặng nề của anh đã hoàn toàn bình phục một cách thần kỳ. Thương Triệt bước đi bằng đôi chân khỏe mạnh, sải bước dài, vững chãi và thẳng tắp, trên tay hoàn toàn không còn sự xuất hiện của cây gậy ba toong gỗ mun đen bóng dạo nọ nữa. Không còn một chút dấu vết nào của chấn thương đẫm m.á.u kiếp trước để lại .

Thương Triệt thong thả bước tới phía sau Khương Nghênh. Cô đang ngồi trên chiếc xe mô tô phân khối lớn bọc thép đen tuyền cực ngầu – chiếc xe đã cùng cô lao xuyên qua cửa kính nhà kho bến cảng để giành lại mạng sống cho anh dưới giông bão Nam Ninh. Khương Nghênh mặc chiếc áo khoác da cá tính, quần jeans bó sát, phong thái nữ cường bộc trực, ngạo nghễ vẫn vẹn nguyên như ngày đầu.

Thương Triệt tiến lại sát bên yên xe, đôi mắt sâu thẳm đen đặc nhìn cô bằng một ánh nhìn ngập tràn sự sủng nịnh, rung động dịu dàng mà không một chút phòng bị nào. Anh không ngần ngại vươn hai cánh tay thon dài ra , dứt khoát vòng qua eo cô, ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo mảnh mai của Khương Nghênh từ phía sau , kéo gần khoảng cách giữa hai cơ thể.

Anh khẽ ghé sát cằm vào bờ vai cô, thanh âm khàn khàn, lười nhác mang theo chút làm nũng vang lên bên tai cô:

"Chân lành rồi . Sau này không làm nũng để đại tỷ cõng được nữa rồi ." Thương Triệt khẽ cười , l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp phập phồng dán c.h.ặ.t vào lưng cô, thanh âm trầm thấp đầy dịu nhẹ bồi thêm một câu: "Học muội , lên đại học vẫn phải nhờ cô bảo kê nhé."

Khương Nghênh cảm nhận được hơi ấm vững chãi, quen thuộc từ vòng tay anh ôm c.

h.ặ.t bên eo, cô không hề né tránh, khuôn mặt thanh tú khẽ nhướng đôi lông mày sắc sảo lên, quay đầu lại nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh . Khóe môi cô nhếch lên một nụ cười kiêu hãnh, đáp lại bằng chất giọng thẳng thắn, bá đạo chứa đựng sự chiếm hữu dứt khoát:

"Yên tâm. Học phí của cậu đắt lắm. Tôi thầu cả đời."

Thương Triệt nhìn nụ cười ngạo nghễ của cô, l.ồ.ng ngênh vang lên một tiếng cười khẽ đầy hạnh phúc. Hai người nhìn nhau cười , một cái nhìn chứa đựng toàn bộ sự thấu hiểu, lý trí và tình cảm sâu sắc của hai kẻ đã cùng nhau bước qua lăng kính sinh t.ử để nghịch thiên cải mệnh.

Khương Nghênh dứt khoát kéo kính mũ bảo hiểm xuống, đôi bàn tay thon thả siết c.h.ặ.t t.a.y ga, dậm chân số .

"Vút — Gầm!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/sau-khi-thuc-tinh-toi-tro-thanh-la-chan-cua-thuong-thieu/11-ket.html.]

Tiếng động cơ mô tô phân khối lớn gầm vang dồn dập, mạnh mẽ x.é to.ạc bầu không khí náo nhiệt trước cổng trường. Chiếc xe mô tô lao một đường dũng mãnh, điên cuồng về phía trước , hướng thẳng vào cổng chính của trường đại học danh giá.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ và ấm áp của mùa thu Kinh Thành, chiếc mô tô phân khối lớn chở hai người lao thẳng vào khuôn viên trường, để lại phía sau những tiếng trầm trồ của đám đông sinh viên mới. Thương Triệt ôm c.h.ặ.t lấy eo Khương Nghênh, tựa đầu vào vai cô, khóe môi mang theo một nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc chưa từng có trong đời.

Một đời này , dưới sự chủ động chiếm lĩnh thế cờ của Khương Nghênh, ván bài ngửa đã kết thúc hoàn hảo. Không còn những cuộc truy sát đẫm m.á.u của bà mẹ kế, không còn âm mưu phá sản niêm phong bến cảng của Tống gia, và vĩnh viễn không còn cái c.h.ế.t lạnh lẽo dưới biển sâu bến cảng Nam Ninh nữa. Trước mắt bọn họ, chỉ còn lại một bầu trời trong xanh tự do và một tương lai rộng mở, rực rỡ phía trước .

Hành trình nghịch thiên cải mệnh, cứu rỗi lẫn nhau của họ... từ giây phút này , chính thức khép lại hoàn mỹ.

-------HOÀN-------

Nếu câu chuyện này khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở lại . Vì phía trước vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn đã đi cùng câu chuyện này . Và nếu bạn muốn , hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn có thể tìm tên mình “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để đọc tiếp nha.

HỨA DU NỔI LOẠN

Thể loại: Hiện đại, Sảng văn, Vả mặt, Đô thị, Hài hước, Ngọt sủng, HE.

Văn án:

Vào ngày nhận được chẩn đoán u.n.g t.h.ư dạ dày giai đoạn cuối, việc đầu tiên tôi làm là tát cho tên sếp tổng khốn kiếp một phát nổ đom đóm mắt, rồi hất thẳng cốc cà phê nóng vào tập tài liệu trên bàn lão.

Khi ả đồng nghiệp trà xanh khóc lóc dọa kiện, tôi bóp c.h.ặ.t cổ tay ả, cười đến điên dại: "Tao chỉ còn sống được ba tháng nữa thôi. Tao không sợ đi tù đâu , mày có muốn thử ôm b.o.m c.h.ế.t chung không ?"

Bố mẹ gọi điện ra lệnh cho tôi phải gửi ngay 100 triệu về quê cho thằng em trai quý t.ử đổi xe mới. Tôi lẳng lặng về nhà, nấu một bát mì gói đổ đầy muối tiêu, ép thằng em ăn sạch rồi chặn số toàn bộ gia đình.

Tôi rút hết 200 triệu tiền tiết kiệm định mua nhà trả góp, đến khách sạn 5 sao đặt phòng VIP, bao trọn một quán bar cao cấp để uống những chai rượu đắt tiền nhất. Thậm chí, trong một đêm điên cuồng, tôi còn vô tình quẹt xước siêu xe của Thẩm Dạ – đại lão khét tiếng giới kinh doanh, rồi dửng dưng thách thức anh ta đổi mạng.

Tôi đã sống một cuộc đời cam chịu, nhịn ăn nhịn mặc suốt 24 năm chỉ để làm cái bóng cho người khác. Giờ sắp c.h.ế.t rồi , tôi phải điên một lần cho cả thế giới trầm trồ!

Đến đêm thứ 89, tôi nằm trong vòng tay Thẩm Dạ, khóc lóc dặn dò anh rải tro cốt của tôi ra biển. Anh người yêu tổng tài mắt đỏ hoe, ôm c.h.ặ.t lấy tôi chờ đợi giây phút t.ử thần gọi tên.

2 giờ sáng, điện thoại reo vang. Giọng ông viện trưởng bệnh viện trung ương run rẩy ở đầu dây bên kia : "Cô Hứa Du phải không ạ? Thành thật xin lỗi cô! Bác sĩ thực tập bên tôi đã dán nhầm nhãn tên của cô vào bệnh án u.n.g t.h.ư của một cụ già 90 tuổi... Kết quả chính xác của cô là hoàn toàn khỏe mạnh, chỉ bị viêm dạ dày nhẹ do bỏ bữa thôi ạ!"

Tôi : "..." Thẩm Dạ: "..."

Nhìn lại bãi chiến trường mình để lại : Sếp tổng phá sản, gia đình độc hại sợ tôi đến mức không dám bén mảng tới gần, tiền tiết kiệm thì hết sạch...

Thẩm Dạ bất lực nhìn tôi , gằn từng tiếng: "Hứa Du, em không c.h.ế.t được rồi . Vậy thì chuẩn bị tinh thần chịu trách nhiệm với tôi cả đời đi !"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...