Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhờ chuyện ấy mà ta nổi danh khắp kinh thành, trở thành tiểu ma đầu nghịch ngợm ai ai cũng biết .
Phụ thân mẫu thân sợ hết hồn, bắt đầu quản ta cực nghiêm.
Ngày nào cũng lẩm bẩm cái gì mà "tru di cửu tộc với không tru di cửu tộc".
Ta nghe không hiểu.
Chỉ biết toàn thân đau muốn c.h.ế.t.
Đau đúng là giúp người ta nhớ lâu, từ đó ta không nhắc chuyện muốn có ca ca nữa.
Lâu dần, ta cũng quên luôn chuyện ấy , ngày nào cũng lêu lổng cùng Thẩm Chiêu và Uyển Oánh.
Hoa nở hoa tàn, chớp mắt đã qua mấy mùa xuân thu.
Chúng ta dần từ trẻ con trưởng thành thành thiếu niên thiếu nữ.
Thôi Nghiễn Thư cũng từ thiếu niên thanh tú lớn thành công t.ử phong nhã, tài học đứng đầu kinh thành.
Chỉ là tính tình lạnh nhạt, với ai cũng không thân thiết.
Nhưng hắn đẹp thật sự.
Ta rất khó để không thích.
Vậy nên ba ngày hai bữa ta lại chạy tới phủ họ Thôi.
Ngoài miệng nói tìm Uyển Oánh, thật ra là muốn gặp hắn .
Ngày nào cũng lon ton theo sau , ngọt xớt gọi:
"Nghiễn Thư ca ca."
Hắn chưa từng đáp lại , cũng chẳng đuổi ta đi .
Ta luôn tin rằng, không từ chối nghĩa là có cơ hội.
Hễ kiếm được thứ gì mới lạ thú vị, ta đều lập tức mang tới cho hắn và Uyển Oánh.
Mỗi lần nhận đồ, hắn chỉ nhàn nhạt nói một câu:
"Đa tạ."
Lâu ngày, Uyển Oánh nhìn ra manh mối, ghé sát lại trêu:
"Ca, muội thích Kiều Dương lắm. Huynh cưới nàng về làm tẩu tẩu của muội đi ."
Mặt ta lập tức đỏ bừng, lén nhìn sang Thôi Nghiễn Thư.
Động tác lật sách của hắn khựng lại , ngẩng đầu nhìn sang:
"Đừng nói bậy."
Uyển Oánh trừng hắn một cái rồi kéo ta đi :
"Kiều Dương, đừng để ý hắn . Hắn lúc nào cũng cái bộ dạng đó, chúng ta không thèm để ý hắn nữa."
Ta nào có giận.
Ngày mai tới tiếp là được rồi .
Hôm sau , ta lại vui vẻ chạy tới phủ họ Thôi, ai ngờ vồ hụt.
Hỏi Uyển Oánh mới biết , Thôi Nghiễn Thư đã tới Minh Đức thư viện.
Nghe nói hoàng thượng muốn mở mang giáo hóa, đặc biệt cho phép Thái phó đích thân tới giảng bài, phụ thân hắn lập tức ghi danh cho hắn ngay trong đêm.
Không gặp được hắn , ta ủ rũ trở về nhà.
Phụ thân hỏi ta làm sao .
Ta nói ta cũng muốn tới thư viện học.
Ông lập tức nước mắt lưng tròng, chạy ngay tới từ đường thắp hương cho tổ tiên:
"Tổ tiên hiển linh rồi ! Con nha đầu suốt ngày múa đao múa thương, chọc ba vị tiên sinh tức tới mức đuổi chạy mấy vòng, vậy mà lại nói muốn đi học!"
Ta: ?
…
Hôm sau , ta thuận lợi tới thư viện.
Phụ thân sáng sớm đã đưa ta tới cổng thư viện, còn đặc biệt dặn dò:
"Ở thư viện phải ngoan ngoãn, không được đ.á.n.h nhau , không được chọc Thái phó tức giận… nhất là phải tránh xa thái t.ử ra ."
Bị ông lải nhải đến phát phiền, ta co giò chạy thẳng vào trong.
Đến học đường, các bạn học vẫn chưa tới.
Ta túm lấy một tiểu đồng hỏi:
"Thôi Nghiễn Thư ngồi chỗ nào?"
Hắn lắc đầu:
"Ta mới tới, chưa nhớ được tên người ."
Ta nghĩ nghĩ rồi hỏi lại :
"Người đẹp trai nhất ngồi chỗ nào?"
Hắn lập tức hiểu ra , chỉ về phía hàng thứ ba cạnh cửa sổ.
Ta ném cho
hắn
một thỏi bạc
rồi
đuổi
đi
.
Chẳng bao lâu sau , các bạn học lục tục tới đông đủ, chỉ có Thôi Nghiễn Thư mãi vẫn chưa thấy đâu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thai-tu-ca-ca-bi-ta-troi-mang-ve/chuong-2.html.]
Ngay sau đó, Thái phó cũng tới.
Ông bảo ta chọn chỗ ngồi , ta không chút do dự chọn ngay vị trí cạnh Thôi Nghiễn Thư.
Sau đó Thái phó bắt đầu giảng bài…
Nghe một lúc, mí mắt ta bắt đầu đ.á.n.h nhau .
Khó khăn lắm mới chống đỡ tới lúc tan học, đến khi gặp Thôi Nghiễn Thư trước cổng thư viện, ta mới biết …
Mình đi nhầm lớp rồi .
Trời sập mất thôi!
Thôi Nghiễn Thư nhìn ta một cái, giọng nhàn nhạt:
"Không sao . Chăm chỉ học là được ."
Chỉ đúng một câu.
Không có thêm lời an ủi nào, nói xong liền quay người bỏ đi .
Ta chẳng còn tâm trạng buồn bã, vội vàng đuổi theo hắn .
May mà hai khu học xá cách nhau rất gần, cứ tan học là ta lại chạy sang tìm hắn .
Trên đường về, ta líu ríu nói không ngừng.
Hắn đa phần không đáp, thỉnh thoảng mới "ừ" một tiếng, mắt nhìn phía trước , bước chân không nhanh không chậm.
Một hôm, nhân lúc hắn không chú ý, ta lén móc lấy đầu ngón tay hắn .
Bước chân hắn khựng lại , vành tai đỏ lên, lập tức rút tay về:
"Đi đứng cho đàng hoàng."
Ta sửng sốt, vừa định nói "Thế này có ảnh hưởng gì đâu ", thì đã thấy hắn bước nhanh lên phía trước .
Ta lại đuổi theo, nhưng hắn vẫn luôn giữ khoảng cách vài bước, không chịu đi song song với ta .
Ta chỉ nghĩ hắn ngại ngùng, ngủ một giấc là ổn thôi.
Không ngờ từ hôm đó trở đi , Thôi Nghiễn Thư bắt đầu tránh mặt ta .
Đi học và tan học đều cố tình lệch giờ.
Đụng mặt thì cúi đầu đi đường vòng.
Ta buồn c.h.ế.t đi được .
Một thời gian sau , Thôi Uyển Oánh và Thẩm Chiêu cũng vào thư viện.
Vì tuổi tác tương đương, chúng ta được xếp cùng một lớp.
Nỗi buồn tạm dừng, ta lại vui vẻ trở lại .
…
Chỗ ngồi bỏ trống mấy tháng cuối cùng cũng có người tới.
Thiếu niên cầm quyển sách trong tay, mặc trường bào màu nguyệt bạch, khí chất thanh quý như tiên nhân bước ra từ tranh.
Các cô nương trong lớp đều len lén nhìn hắn với vẻ mặt xuân tình thấp thoáng.
Ta thì khác.
Ta nhìn chằm chằm không chớp mắt.
Ta vốn nghĩ Thôi Nghiễn Thư đã đủ đẹp rồi , không ngờ người này còn đẹp hơn hắn vài phần.
Đang nhìn đến xuất thần, một bóng người bỗng chắn ngang tầm mắt ta .
Một cô nương váy hồng đặt hộp thức ăn lên bàn bên cạnh:
"Biểu ca, muội mới học làm bánh tiêu muối, huynh nếm thử đi ."
Vừa mở hộp ra , mùi thơm cay đã xộc thẳng vào mũi.
Triệu Cảnh Hành nhíu mày, lùi về sau :
"Không cần, muội giữ lại tự ăn đi ."
Nàng ấy có vẻ đã quen với việc bị từ chối, cũng không giận, tiếp tục khuyên nhủ.
Hắn lại từ chối thêm lần nữa.
Hai người cứ giằng co như vậy .
Ta ở bên cạnh: ?
Sao cảnh tượng này quen quen vậy nhỉ?
Đang nghĩ ngợi thì Thái phó bước vào .
Nàng ta vội đặt hộp bánh lên bàn hắn rồi xoay người chạy mất.
Lúc không học, ta đưa tay chọc chọc người bên cạnh.
"Huynh không ăn thì cho ta ăn được không ?"
Triệu Cảnh Hành khựng vài giây, sau đó đẩy hộp bánh sang cho ta .
Oa.
Hắn tốt thật đấy.
Ta đang định đưa tay lấy, Thẩm Chiêu phía sau đã thò đầu tới:
"Cái gì thế? Ta cũng muốn ăn."
Chaporia
Bình Luận (0)