Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Triệu Cảnh Hành nhìn cũng không thèm nhìn hắn , lại đẩy hộp bánh sát về phía ta hơn:
"Tự đi mà mua."
Thẩm Chiêu: …
Ta nhịn cười , c.ắ.n một miếng bánh tiêu muối, vị mặn thơm mềm xốp ngon đến mức muốn bay lên trời.
Ăn vui rồi , ta cười vỗ vai hắn :
"Bạn học, sau này ta bảo kê huynh ."
Nghe vậy , Thẩm Chiêu cũng vội chen tới:
" Đúng đúng, sau này bọn ta bảo kê huynh ."
Tay hắn vừa duỗi ra đã bị Triệu Cảnh Hành lạnh lùng liếc một cái, lập tức khựng giữa không trung.
Thẩm Chiêu bĩu môi rụt tay về.
Triệu Cảnh Hành chẳng để ý tới hắn , lấy từ trong tay áo ra chiếc khăn sạch, cầm tay ta nhẹ nhàng lau.
Ta: ?
Mãi tới khi từng ngón tay đều sạch sẽ, hắn mới buông ra , khóe môi hơi cong lên:
"Được."
Không xa phía trước , Thôi Uyển Oánh ôm trán, quả thực không muốn nhìn nữa.
Trên đường tan học, nàng ấy cho mỗi đứa bọn ta một cú cốc đầu:
"Chúc Kiều Dương! Thẩm Chiêu! Hai người có biết mình đang bảo kê ai không hả?"
Hai đứa bị đ.á.n.h tới ngơ ngác, ngẩn người nhìn nàng ấy .
Nàng nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ:
"Là thái t.ử."
"Còn nữa, hắn có bệnh sạch sẽ cực kỳ nghiêm trọng, hai người dám sờ lung tung lên người hắn ? Không muốn giữ lại bàn tay nữa à ?"
Nói xong nàng còn đặc biệt bổ sung với ta :
"Chính là vị thái t.ử năm xưa bị ngươi trói về nhà, suýt khiến cả nhà ngươi chơi trò tru di cửu tộc đó."
Ta hít sâu một hơi lạnh:
"… Xong đời."
Sao không nói sớm!
…
Sau khi thân với thái t.ử, ta phát hiện con người hắn thật ra khá tốt , chỉ là hơi hơi có bệnh sạch sẽ một chút thôi.
Một ngày cũng chỉ thay tám bộ y phục, dùng hai mươi chiếc khăn tay…
Động một chút là lau lau lau.
Ngay cả ta ngồi cạnh hắn cũng bị ép sạch sẽ hơn không ít.
Mẫu thân vui mừng nói :
"Đứa nhỏ này đi học đúng là khác hẳn. Y phục không chỉ sạch sẽ hơn, còn biết chưng diện, thường xuyên mua y phục trang sức mới."
Phụ thân lệ nóng quanh tròng:
"Nuôi bao nhiêu năm, cuối cùng cũng có chút dáng vẻ tiểu cô nương rồi ."
Ta không dám nói , thật ra tất cả đều là công lao của Triệu Cảnh Hành.
Trèo tường đ.á.n.h nhau , hắn phủi bụi cho ta .
Nghịch nước bắt cá, hắn rửa tay cho ta .
Chui hàng rào hái hoa bị móc rách váy, hắn chẳng nói hai lời liền sai người đưa cho ta một bộ mới.
Sao mà không sạch cho được ?
Tuy Triệu Cảnh Hành mắc bệnh sạch sẽ lại phiền phức, nhưng ta vẫn bằng lòng ngồi cạnh hắn .
Ai bảo hắn đẹp như tiên nhân, chỉ nhìn thôi cũng đã vui mắt.
Huống chi những thứ các cô nương kia tranh nhau tặng hắn , quay đầu hắn lại nhét hết cho ta .
Điểm tâm ăn tới no căng, còn có canh ngọt lót dạ .
Đủ loại đồ chơi hiếm lạ, túi lớn túi nhỏ vác về nhà.
Ngày tháng trôi qua còn sung sướng hơn cả ăn Tết.
Dạo đó, phụ thân mẫu thân còn tưởng ngày nào ta cũng đi cướp đồ của bạn học, mắng ta một trận ra trò.
May mà có Uyển Oánh làm chứng giúp ta , ta mới thoát một trận gia pháp.
Lúc nghỉ giữa buổi, Uyển Oánh véo gương mặt đã tròn lên một vòng của ta , nhỏ giọng nói :
"Sao
ta
cứ thấy thái t.
ử đang nuôi ngươi như thê t.ử nuôi từ bé
vậy
?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/thai-tu-ca-ca-bi-ta-troi-mang-ve/chuong-3.html.]
"Vậy chẳng phải ngươi không làm tẩu tẩu của ta được nữa sao ?"
Ta đang ăn điểm tâm, suýt nữa bị câu này làm nghẹn.
"Không đâu nhỉ. Chắc chỉ vì ngồi gần quá, hắn nhìn bộ dạng bẩn thỉu của ta thấy khó chịu thôi."
Nàng ấy xua tay:
"Thôi, làm hay không làm cũng không quan trọng. Dù sao hai chúng ta vẫn là bạn tốt nhất."
Nghe nàng ấy nói vậy , ta mới giật mình nhận ra …
Ta đã rất lâu không đi tìm Thôi Nghiễn Thư rồi .
Không biết hắn đã hết ngại chưa ?
Vì vậy ta hẹn với Uyển Oánh, sau khi tan học sẽ tới nhà nàng ấy chơi.
Gần đến lúc tan học, ta đang thu dọn đồ đạc thì Triệu Cảnh Hành không biết đã lại gần từ lúc nào.
"Nghe nói tối nay Phù Dung lâu có tạp kỹ, tan học có muốn đi cùng không ?"
Thấy mặt ta lộ vẻ do dự, hắn lại bổ sung:
"Điểm tâm ở đó được xưng là ngon nhất kinh thành đấy."
Đi.
Nhất định phải đi .
Chuông tan học vừa vang, ta liền cùng hắn chạy thẳng tới Phù Dung lâu.
Tạp kỹ quả nhiên đặc sắc, điểm tâm cũng danh bất hư truyền.
Ta lại ném chuyện đi tìm Thôi Nghiễn Thư ra sau đầu.
Liên tiếp chơi điên mấy ngày, cuối cùng ta cũng nhớ ra mình đã hứa với Uyển Oánh sẽ tới nhà nàng ấy chơi.
Vừa vào phủ họ Thôi, ta đã thấy Thôi Nghiễn Thư ngồi dưới hành lang đọc sách.
Vẫn là dáng vẻ lạnh nhạt xa cách ấy .
Ta cười hì hì ghé lại :
"Nghiễn Thư ca ca, lâu rồi không gặp nha."
Hắn lật một trang sách, nhàn nhạt đáp:
"Ừ."
"Huynh có biết tạp kỹ ở Phù Dung lâu hay lắm không ? Tối nay có đấy. Huynh có muốn đi cùng bọn ta …"
Hắn hơi nhíu mày, ngắt lời ta :
"Không đi , ồn lắm."
Giọng ta khựng lại , nửa câu sau bị nuốt thẳng trở về.
Uyển Oánh kéo phắt tay ta :
"Mặc kệ hắn . Cả ngày bày bộ mặt thối ra cho ai xem? Chúng ta đi là được ."
Ta bĩu môi, xoay người đi theo nàng ấy .
Sau lưng, Thôi Nghiễn Thư nhìn bóng dáng nhẹ nhàng rời đi kia , ngón tay nắm sách chậm rãi siết c.h.ặ.t.
…
Vào cuối đông, hoàng gia tổ chức một trận săn mùa đông.
Còn đặt ra phần thưởng…
Ai săn được hồ ly đỏ sẽ được thưởng ngàn vàng.
Con cháu thế gia đều tới dự.
Ta và Thẩm Chiêu đều nóng lòng muốn thử.
Uyển Oánh không giỏi cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nên ở lại khu nữ quyến xem săn.
Săn b.ắ.n xưa nay đều chia đội hai người .
Vì giữ thể diện gia tộc, thường là người trong cùng một nhà lập đội.
Thẩm Chiêu tất nhiên lập đội cùng ca ca hắn .
Ta sửa soạn cung tên xong, nhưng mãi vẫn không thấy Thôi Nghiễn Thư đi ra .
Sợ lỡ mất thời cơ, ta vội gọi một tiểu tư đi truyền lời cho hắn : "Mau tới, ta chờ huynh ở lối vào phía đông."
Lại đợi thêm rất lâu, vẫn không thấy hắn tới.
Ta bắt đầu sốt ruột.
Đang phân vân có nên vào khu săn trước không , Triệu Cảnh Hành bỗng cưỡi ngựa dừng trước mặt ta .
Hắn mặc áo choàng lông màu nguyệt bạch, sạch sẽ không vương một hạt bụi.
"Kiều Dương, chúng ta lập đội cùng nhau đi ."
Chaporia
Bình Luận (0)