Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta nhìn ra phía sau hắn :
" Nhưng ta …"
"Nàng từng nói sẽ bảo kê cô, chẳng lẽ không tính nữa?"
Ta đúng là từng nói vậy .
Nhưng hắn đường đường là thái t.ử, còn cần ta bảo vệ sao ?
Chưa đợi ta mở miệng, thị vệ phía sau hắn đã lập tức chắp tay tiến lên:
"An nguy của điện hạ là quan trọng nhất, mong Chúc tiểu thư giúp đỡ."
Được thôi.
Bảo vệ tốt thái t.ử, nói không chừng còn có thưởng.
Sau khi vào bãi săn, Triệu Cảnh Hành không nhanh không chậm cưỡi ngựa song song với ta , hoàn toàn không có ý định đi săn.
Đi tới một sườn núi rộng rãi, tuyết phủ trắng đất, khắp nơi một màu bạc.
Mấy gốc mai già nghiêng mình vươn ra , hồng mai nổi bật giữa tuyết trắng, trông cũng khá đẹp .
Nhưng hắn lại nhất quyết kéo ta xuống ngựa, nói muốn vào rừng dạo một vòng.
Ta nào có lòng thưởng cảnh, trong đầu chỉ toàn nghĩ tới chuyện săn hồ ly đỏ.
Triệu Cảnh Hành bỗng tháo cung, giương tên b.ắ.n về phía ngọn cây mai.
Mũi tên lướt qua cành cây, tuyết đọng rơi lả tả như hoa lê bay đầy trời.
Hắn kịp thời bung ô, che trên đầu ta , cúi xuống cười :
"Đẹp không ?"
Ta nhìn chiếc ô trên đầu:
"Ô của huynh ở đâu ra vậy ?"
Triệu Cảnh Hành im lặng một lát.
"Mang theo bên người ."
Ta hết kiên nhẫn, hỏi thẳng:
"Điện hạ, rốt cuộc khi nào chúng ta mới đi săn?"
Hắn đỡ trán thở dài, giọng bất lực mà chiều chuộng:
"Thôi vậy , đi săn thôi."
"Hay quá!"
Mắt ta lập tức sáng bừng.
Vừa dứt lời, ta đã nghe thấy tiếng vó ngựa truyền tới từ không xa.
Ta nhìn theo âm thanh, liền thấy Thôi Nghiễn Thư đang cưỡi ngựa đi cùng một cô nương mặc áo choàng gấm hồng.
Nàng ấy nói chuyện với hắn , hắn cũng lịch sự đáp lại .
Thì ra hắn mãi không tới là vì đã có hẹn với giai nhân.
Đang nghĩ vậy , cô nương áo choàng hồng đã thúc ngựa tới trước mặt, cười tươi nói :
"Biểu ca, muội cuối cùng cũng tìm được huynh rồi !"
Triệu Cảnh Hành nhàn nhạt "ừ" một tiếng.
Thôi Nghiễn Thư xuống ngựa, chắp tay hành lễ với Triệu Cảnh Hành:
"Thái t.ử điện hạ."
Hành lễ xong, hắn ngẩng mắt nhìn ta .
Nếu là trước kia , ta đã sớm cười chạy tới rồi .
Lần này thì không .
Hắn hơi khựng lại , đáy mắt thoáng qua một tia bất ngờ.
Cô nương áo choàng hồng lại đuổi theo hỏi Triệu Cảnh Hành:
"Biểu ca, chúng ta đi cùng nhau đi ?"
Triệu Cảnh Hành hơi nhíu mày, xoay người lên ngựa:
"Muội đã có đồng bạn rồi , nên đi cùng đồng bạn của mình ."
Nàng ấy bĩu môi:
"Không chịu, muội muốn đi cùng huynh cơ."
Triệu Cảnh Hành: …
Sau đó, đội hai người của chúng ta không hiểu sao lại biến thành đội bốn người .
Bầu không khí trở nên cực kỳ gượng gạo.
Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có lợi.
Cô nương áo choàng hồng bám lấy Triệu Cảnh Hành suốt đường, cuối cùng ta cũng có thể thỏa sức săn b.ắ.n.
Hoàn toàn mặc kệ sắc mặt chẳng mấy dễ coi của ba người còn lại .
Ta b.ắ.n một mũi bên trái, một mũi bên phải .
Chơi đến vui không chịu được .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/thai-tu-ca-ca-bi-ta-troi-mang-ve/chuong-4.html.]
Thị vệ theo sau ta nhặt con mồi tới mức không kịp thở.
Thấy gần đó không còn con mồi nào nữa.
Ta hơi chán, tiện tay b.ắ.n một mũi tên về phía bụi rậm sau lưng vốn chẳng có chút động tĩnh nào.
Ngay giây sau , cành lá rõ ràng rung lên một cái.
Thế mà cũng b.ắ.n trúng?
Ta hào hứng chạy tới.
Vén bụi cây ra nhìn , bên trong vậy mà có một tên áo đen che mặt đang ngồi xổm, trên cánh tay còn cắm mũi tên.
Ta: ?
Tên áo đen: ?
…
Bọn thị vệ phát hiện có điều bất thường, lập tức rút kiếm:
"Bảo vệ điện hạ!"
Vừa dứt lời, xung quanh đã nhảy ra mấy tên áo đen cầm kiếm.
Cục diện lập tức hỗn loạn.
Tên áo đen trước mặt lúc này mới phản ứng lại , mạnh tay rút mũi tên đang cắm trên cánh tay ra , lao tới đ.â.m ta .
"Kiều Dương, cẩn thận!"
Ánh mắt Triệu Cảnh Hành trầm xuống, nhấc chân định chạy về phía ta , nhưng lại bị đám áo đen từ bốn phía xông lên chặn đường.
Thôi Nghiễn Thư nghe tiếng quay đầu, vừa bước về phía ta một bước…
"A a a"
Cô nương áo choàng hồng hét lên, ôm đầu ngồi sụp xuống đất, phía sau nàng ta có một tên áo đen đang vung đao c.h.é.m tới.
Bước chân Thôi Nghiễn Thư khựng lại .
Hắn nhìn ta một cái, sau đó lập tức quay người đi cứu nàng ta .
Ta không rảnh thất vọng.
Ta nghiêng đầu tránh mũi tên đ.â.m tới, giữ c.h.ặ.t cổ tay hắn , vặn mạnh một cái, đoạt lấy mũi tên rồi trở tay đ.â.m thẳng vào yết hầu.
Tên áo đen ngã xuống ngay lập tức.
Ta xoay tay lấy cung sau lưng xuống, rút tên lên dây, b.ắ.n liên tiếp ba mũi.
Ba tên áo đen đang ép sát Triệu Cảnh Hành trúng tên ngã xuống.
Triệu Cảnh Hành quay đầu nhìn ta , đáy mắt sáng lên, khóe môi cong nhẹ.
Thôi Nghiễn Thư vừa che chở người bên cạnh tránh đòn, vừa ngẩng mắt nhìn ta , trong mắt tràn đầy kinh diễm.
Ta không dừng tay, lại b.ắ.n liên tiếp ba mũi, mũi nào cũng nhắm thẳng yết hầu.
Lúc này , Vũ Lâm vệ kịp thời chạy tới, bắt hết đám người kia .
Thái t.ử gặp thích khách, cuộc săn mùa thu vội vàng kết thúc.
Không săn được hồ ly đỏ, trong lòng ta vô cùng tiếc nuối.
May mà hoàng thượng cũng rộng rãi, luận công ban thưởng, vung tay thưởng cho ta trăm lượng vàng.
Triệu Cảnh Hành ở bên cạnh thong thả mở miệng:
"Phụ hoàng, thưởng ngàn vàng và một ngự trù đi ."
Mắt ta "vút" một cái sáng bừng.
Không hổ là trữ quân, suy nghĩ thật chu đáo.
Hoàng thượng nhìn hắn một cái, lại nhìn ta một cái:
"Chuẩn."
Ta ôm một rương vàng, vui vẻ trở về nhà.
Mẫu thân là người đầu tiên chạy ra đón, nhìn ta từ trên xuống dưới , tay sờ soạng khắp người ta :
"Có bị thương không ?"
Ta lắc đầu:
"Vẫn khỏe lắm."
Phụ thân từ trong nhà đi ra , mặt nghiêm lại , giơ tay vỗ nhẹ vào sau đầu ta :
"Lần sau đừng cậy mạnh. Đánh được thì đ.á.n.h, đ.á.n.h không được thì chạy. Mạng nhi t.ử hoàng đế là mạng, mạng nữ nhi của ta cũng là mạng."
Ta ôm đầu, cười toe toét:
"Con là nữ nhi của Chúc Thiết Sơn mà, sao có thể đ.á.n.h không lại bọn chúng?"
Phụ thân trừng mắt, bàn tay lại giơ lên:
"Ta bảo con đừng cậy mạnh!"
Ta ôm rương co giò chạy, vừa chạy vừa quay đầu hô:
"Biết rồi biết rồi …"
Phụ thân nhìn bóng lưng ta , chỉ biết thở dài.
Chân trước ta vừa về tới phòng, chân sau Uyển Oánh đã tới.
Chaporia
Bình Luận (0)