Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Vừa thấy ta , hốc mắt nàng ấy đã đỏ lên:

 

"Kiều Dương, ngươi không bị thương chứ?"

 

Ta vội dùng tay áo lau nước mắt cho nàng ấy :

 

"Không bị thương, không bị thương."

 

Thấy ta thật sự không sao , nàng ấy mới yên tâm.

 

Vừa hay ngự trù trong cung ban tới cũng đến nơi.

 

Mắt ta sáng lên, kéo nàng ấy chạy thẳng về phía phòng bếp.

 

"Giò heo kho tàu, gà ăn mày, cá quế sóc, hải sâm om hành, cá vược hấp, tôm om dầu, thịt viên Tứ Hỷ, bò kho tương, sườn xào chua ngọt, khoai lang kéo tơ…"

 

Tay ngự trù run lên, suýt nữa không cầm nổi cái xẻng:

 

"Cô… cô nương, làm hết chỗ này phải tới tối mất…"

 

"Không sao , cứ từ từ làm ."

 

Ông ấy u oán nhìn ta một cái, lặng lẽ xoay người đi thái rau.

 

 

Hoàng thượng hạ lệnh điều tra thích khách.

 

Thư viện xét tới an nguy của học sinh, đặc biệt cho nghỉ học ba ngày.

 

Ta thì vui vẻ hưởng nhàn, ngày nào cũng hẹn Uyển Oánh tới nhà ăn uống.

 

Hôm đó, Uyển Oánh vội vã chạy vào cửa:

 

"Xong rồi Kiều Dương. Ca ca ta được ban hôn rồi ."

 

"Nghe nói trong trận săn mùa đông, huynh ấy cứu thiên kim của Đại Lý Tự khanh. Nàng ta cố ý đi cầu bệ hạ ban hôn."

 

Ta đưa cho nàng ấy một cái đùi gà:

 

"Ồ, ăn đùi gà không ?"

 

Nàng ấy ngẩn người :

 

"Ngươi không buồn à ?"

 

Ta chống cằm nghĩ một lát.

 

Buồn?

 

Hình như… thật sự không có .

 

Ta chỉ là thần kinh hơi thô, chứ không phải không có não.

 

Một người có thể bỏ rơi ta một lần , sau này cũng sẽ có vô số lần khác.

 

Bất kể là vì nguyên nhân gì.

 

Loại người này không đáng để ta thích nữa.

 

"Không buồn đâu ."

 

Ta cười với nàng ấy .

 

Nàng ấy im lặng một lát, rồi ôm chầm lấy ta :

 

"Chúng ta sẽ làm bạn tốt cả đời, đúng không ?"

 

Ta gật đầu:

 

"Tất nhiên rồi ."

 

 

Kỳ nghỉ kết thúc, ta mang cổ vịt siêu cay do ngự trù đặc chế tới thư viện.

 

Còn chưa tới giờ nghỉ, ta đã không nhịn được , nhân lúc Thái phó không chú ý lén ăn hai miếng.

 

Kết quả cay tới mức nước mắt chảy ròng ròng.

 

Triệu Cảnh Hành bên cạnh nhíu c.h.ặ.t mày, hạ giọng hỏi:

 

"Nàng thích hắn đến vậy sao ?"

 

Ta hít mũi, mờ mịt ngẩng đầu:

 

"Hả?"

 

"Vì hắn mà nàng khóc thành thế này ."

 

Ồ.

 

Thì ra hắn đang nói cổ vịt.

 

"Thích chứ."

 

Ta gật đầu.

 

"Thích lắm luôn."

 

Mặt hắn trầm xuống, thu lại chiếc khăn đang định đưa tới:

 

"Vậy nàng cứ khóc đi ."

 

Nói xong, hắn quay mặt đi , không nhìn ta nữa.

 

Ta chẳng để ý, lại lén ăn thêm hai miếng.

 

Càng ăn càng cay, tiếng hít mũi cũng không nén nổi.

 

Triệu Cảnh Hành nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn xoay người sang, dùng khăn tay lau sạch nước mắt đầy mặt cho ta .

 

Hắn khẽ thở dài:

 

"Ta có thể thay nàng đi cầu xin phụ hoàng."

 

Ta vừa định gật đầu.

 

Ngay sau đó lại nhanh ch.óng phản ứng lại , khó hiểu hỏi:

 

"Ăn cái cổ vịt thôi mà cũng phải kinh động hoàng thượng sao ? Bảo ngự trù làm thêm một phần là được rồi mà."

 

Động tác của hắn khựng lại , chống tay lên trán bật cười thành tiếng.

 

"Vừa rồi nàng nói là cổ vịt?"

 

" Đúng vậy ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thai-tu-ca-ca-bi-ta-troi-mang-ve/chuong-5.html.

]

 

Nhìn thấy ta lại làm bẩn một chiếc khăn gấm thượng hạng của hắn , trong lòng ta thật sự áy náy.

 

"Hôm khác ta mua mấy cái trả huynh nha."

 

Triệu Cảnh Hành không đáp lời, tự mình nói tiếp:

 

"Qua mấy tháng nữa là đến lễ Thất Tịch. Mấy công t.ử thế gia, hoàng t.ử trong kinh, e là sẽ nhận được rất nhiều túi thơm."

 

Mắt ta sáng lên:

 

"Thất Tịch à ? Vậy chẳng phải lại được ăn bánh xảo quả với trái cây tạo hình rồi sao ?"

 

Hắn lại liếc ta một cái, chậm rãi nói :

 

"Không biết cô có nhận được không ?"

 

"Nếu có người tặng cô, cô sẽ đồng ý với nàng ấy ."

 

Ta chớp chớp mắt:

 

"Điện hạ đẹp như vậy , lại còn là thái t.ử, chắc chắn sẽ có rất nhiều người tặng huynh ."

 

Hắn tức giận gõ nhẹ lên đầu ta .

 

"Cô là bảo nàng tặng cho cô."

 

Ta ôm đầu, đáng thương nhìn hắn :

 

"Điện hạ… hay là huynh cứ bắt ta bồi thường tiền đi ?"

 

Hắn thở dài:

 

"Vậy bện một tua kiếm cũng được chứ?"

 

"Được thôi."

 

Đáy mắt hắn mang ý cười , đưa cho ta ngân phiếu năm trăm lượng.

 

"Cầm lấy, mua nguyên liệu cần tiền."

 

Ta: ?

 

Tua kiếm gì mà cần năm trăm lượng mua nguyên liệu?

 

Tuy không hiểu, nhưng ta nhận rất nhanh.

 

 

Đến trước lễ Thất Tịch là lễ cập kê của ta .

 

Uyển Oánh tặng ta một bộ son phấn thượng hạng.

 

Thẩm Chiêu tặng ta một con d.a.o bạc nhỏ.

 

Phụ thân mẫu thân tặng ta một bộ trang sức vàng ròng.

 

Triệu Cảnh Hành tặng mười rương đồ tốt : châu ngọc lụa là, cổ tịch binh thư, cung tốt thượng hạng, như ý vàng ròng…

 

Phụ thân mẫu thân giật mình , lén hỏi ta :

 

"Thái t.ử điện hạ đây là có ý gì?"

 

Ta đang cúi đầu nghịch cây cung kia , đầu cũng không ngẩng:

 

"Con và điện hạ là giao tình vào sinh ra t.ử, tặng chút đồ này thì có gì đâu ?"

 

Hai người nhìn nhau , cảm thấy cũng có lý, nên không hỏi thêm nữa.

 

Phụ thân lại ghé tới sờ thân cung, ánh mắt nóng rực:

 

"Để phụ thân thử một chút…"

 

"Chúc Thiết Sơn!"

 

Mẫu thân túm lấy tai ông:

 

"Ông bao nhiêu tuổi rồi ? Có thể đứng đắn một chút không ?"

 

Ta ôm cung cười đến cong cả eo.

 

Phụ thân nhăn nhó xin tha, mẫu thân nghiêm mặt nhưng cũng không nhịn được nữa.

 

Cả phòng cười thành một đoàn.

 

Không lâu sau , Uyển Oánh cũng tổ chức lễ cập kê.

 

Ta đặc biệt đặt làm một đôi vòng tay bạch ngọc mỡ dê tặng nàng ấy .

 

Trong tiệc, ta lại gặp Thôi Nghiễn Thư.

 

Hắn gầy đi rất nhiều.

 

Ta hơi khựng lại , sau đó thu hồi ánh mắt, xoay người rời đi .

 

Hắn đuổi theo phía sau :

 

"Kiều Dương."

 

Ta không dừng lại .

 

Hắn bước nhanh vòng tới trước mặt ta , đưa tay chặn ta lại , lấy từ trong tay áo ra một cây trâm bạch ngọc.

 

"Đây là ta tự tay khắc. Hôm nàng cập kê, hạ nhân sơ suất không đưa tới…"

 

"Không phải lỗi của hạ nhân."

 

Ta ngắt lời hắn .

 

"Là ta trả về."

 

"Nàng vẫn còn giận ta ?"

 

"Xin lỗi , lúc đó ta cũng bất đắc dĩ…"

 

Giọng hắn trở nên gấp gáp:

 

"Nàng từ nhỏ theo Chúc tướng quân học võ, còn nàng ấy không biết chút võ công nào, hoàn toàn không có năng lực tự bảo vệ. Ta không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu."

 

"Không sao ."

 

Ta thản nhiên cười .

 

"Chẳng phải cũng thành toàn cho mối lương duyên tốt đẹp của hai người sao ?"

 

Thần sắc hắn cứng lại , vội vàng nói :

 

"Nếu nàng chịu tha thứ cho ta , bây giờ ta sẽ đi cầu hoàng thượng hủy hôn."

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...