Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ta không nhìn hắn , giọng bình thản:
"Không cần."
Nói xong, ta không quay đầu lại mà đi thẳng.
Tay hắn chán nản rũ xuống.
Cây trâm bạch ngọc rơi xuống đất, vỡ thành mấy đoạn.
…
Không qua mấy ngày sau , bên phía Uyển Oánh đã có không ít người tới cửa cầu thân .
Thôi bá phụ chọn một vị công t.ử gia thế và phẩm mạo đều tốt , hai nhà rất nhanh đã trao đổi canh thiếp .
Thẩm Chiêu cũng xem mắt mấy khuê tú, đang bàn chuyện hôn sự.
Chỉ riêng chỗ ta là cửa nhà vắng tanh, nửa bà mối cũng không thấy.
Mẫu thân ta buồn đến hỏng người , ngày nào cũng thở dài:
"Nữ nhi nhà ta kém chỗ nào chứ? Sao lại không có ai tới cửa cầu thân ?"
"Chắc chắn là chuyện trói thái t.ử năm đó làm hỏng thanh danh của Kiều Dương rồi ."
"Ôi, nếu lúc ấy ta phát hiện sớm hơn, ngăn con lại thì tốt biết bao."
Ta đang bóc quýt bỏ vào miệng, nói không rõ lời:
"Thành thân có gì tốt chứ? Con càng muốn đi thi võ trạng nguyên hơn."
"Chuyện này con đừng mơ nữa. Xưa nay chỉ có nam t.ử mới được thi."
Mẫu thân lườm ta một cái, giọng lại dịu xuống:
"Mẫu thân chỉ mong con gả được cho một người tốt , yên ổn sống cả đời."
Phụ thân dựa dưới hành lang lau cây thương của ông, đầu cũng không ngẩng:
"Gả đi thì có gì tốt ? Chúc gia ta năm đời đơn truyền, nữ nhi chỉ chiêu tế, không gả ra ngoài."
"Nàng cứ yên tâm, giao cho ta . Không quá ba tháng, ta nhất định tìm cho con một chàng rể ở rể tốt ."
Ba tháng rồi lại ba tháng.
Đến cái bóng của chàng rể ở rể cũng chẳng thấy đâu .
Phụ thân ta cũng bắt đầu phát sầu.
Thậm chí còn ghét lây sang thái t.ử, gặp mặt là mặt mày lạnh lùng khó chịu.
Triệu Cảnh Hành tính tình tốt , cũng không giận, vẫn luôn cười chào hỏi ông.
Ta thì vui vẻ tự tại.
Mỗi ngày nên luyện công thì luyện công, nên lên học đường thì lên học đường.
Rảnh rỗi lại chạy tới Đông cung ăn chực uống chực.
…
Mấy ngày trước lễ Thất Tịch.
Ta vừa bước vào học đường, Triệu Cảnh Hành đã nhìn chằm chằm ta , muốn nói lại thôi.
Ta sờ sờ mặt mình .
Đâu có bẩn.
Gần tới lúc tan học, cuối cùng hắn cũng mở miệng:
"Tua kiếm bện xong chưa ?"
Ta ngẩn người .
Lúc này mới nhớ ra chuyện mình từng hứa bện tua kiếm cho hắn .
"Cô cũng không vội, chỉ hỏi chút thôi."
Ta bình tĩnh nhấp một ngụm trà , thuận miệng qua loa:
"Đang bện đang bện."
Khóe môi hắn hơi cong lên, khẽ "ừ" một tiếng.
Mấy ngày sau đó, Triệu Cảnh Hành trở nên cực kỳ kỳ quái.
Ta đang vẽ rùa lên mặt Thái phó ngủ gật, hắn đột nhiên ghé tới:
"Tua kiếm bện tới đâu rồi ?"
Ta đang đá cầu, hắn như vô tình đi ngang qua:
"Tua kiếm bện tới đâu rồi ?"
Ta cưỡi Tiểu Hồng Mã phi như bay trong rừng, hắn bỗng xuất hiện, cưỡi ngựa song song với ta :
"Tua kiếm bện tới đâu rồi ?"
Ta: …
Bị hắn làm phiền đến chịu hết nổi.
Ngay trong đêm, ta đi mua nguyên liệu, sai Lập Hạ bện cho một cái tua kiếm.
Đến ngày Thất Tịch, ta hẹn Triệu Cảnh Hành ra ngoài.
Nhét tua kiếm vào n.g.ự.c hắn :
"Cho huynh cho huynh , đừng hỏi nữa."
Hắn cúi đầu
nhìn
một hồi, khóe môi chậm rãi cong lên, cẩn thận cất tua kiếm
vào
tay áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thai-tu-ca-ca-bi-ta-troi-mang-ve/chuong-6.html.]
"Đi thôi…" - hắn nói - "... ta dẫn nàng đi dạo."
Trên phố chen chúc đông nghịt người , bán hoa đăng, bán son phấn, ồn ào náo nhiệt.
Hắn đi phía ngoài ta , giúp ta chắn bớt dòng người .
Đi ngang qua quầy bán kẹo hồ lô, ta mua hai xiên, đưa cho hắn một xiên trước .
Hắn nhận lấy, cúi đầu c.ắ.n một miếng, má hơi phồng lên.
Ta c.ắ.n thử xiên của mình , nhíu mày:
"Chua quá. Xiên của huynh ngọt không ?"
"Nàng nếm thử đi ."
Ta vừa ngẩng đầu lên đã đụng phải đôi mắt mang ý cười của hắn .
Ánh đèn hoa đăng bên đường phản chiếu trong mắt hắn , lấp lánh vụn sáng.
Ý cười lan dần tới khóe môi, nhuộm lên một tầng đỏ nhàn nhạt như son, khiến gương mặt ấy còn rực rỡ hơn cả hoa đăng phía sau .
Ta không nhịn được , kiễng chân hôn lên.
Đường tan ra trong miệng, ngọt lịm, hòa cùng hơi ấm nhàn nhạt trên môi hắn .
Lúc tách ra , tim ta đập loạn cả lên, quay người định bỏ chạy.
Ai ngờ cổ tay lại bị hắn mạnh mẽ nắm lấy.
"Được lắm Chúc Kiều Dương."
Giọng hắn từ phía sau truyền tới, mang theo chút tủi thân .
"Chiếm sạch thanh danh của cô xong là định chạy à ?"
"Tin hay không cô tới phủ tướng quân kiện nàng…"
Ta vội xoay người bịt miệng hắn lại .
"Huynh nhỏ tiếng chút đi ! Chuyện này vẻ vang lắm chắc?"
Hắn cụp mắt xuống, hàng mi run nhẹ, giọng buồn buồn:
"Vậy nàng phải chịu trách nhiệm. Không thì cô không còn mặt mũi gặp người khác nữa."
Bộ dạng ấy của hắn giống như thật sự bị bắt nạt t.h.ả.m lắm.
Ta nghĩ cũng không nghĩ, bật thốt:
"Được được được , chịu trách nhiệm chịu trách nhiệm."
Trên đường về, mặt ta nóng bừng, suốt dọc đường đều cúi đầu không dám nhìn hắn .
"Chúc Kiều Dương."
Triệu Cảnh Hành bỗng gọi ta .
Ta không lên tiếng.
Giây tiếp theo, ngón tay hắn xuyên qua kẽ tay ta , nhẹ nhàng đan lại .
"Nàng đã đồng ý rồi ."
Giọng hắn rất khẽ, mang theo ý cười .
"Không được nuốt lời đâu ."
Ta: …
Xe ngựa vừa dừng lại , ta đã nhảy xuống, không quay đầu mà chạy thẳng vào trong.
"Phụ thân ! Mẫu thân !"
Trong đại sảnh đèn vẫn còn sáng.
Phụ thân đang uống trà , thấy ta hấp tấp xông vào cũng chẳng buồn ngẩng mắt:
"Lại gây họa gì nữa rồi ?"
Ta nghẹn một cái, lí nhí nói :
"Con… con hôn người ta rồi . Phải chịu trách nhiệm."
Mẫu thân đặt kim chỉ xuống, mắt lập tức sáng lên.
Chén trà trong tay phụ thân "rầm" một tiếng đập xuống bàn.
"Ai?"
"Bắt hắn ở rể. Nữ nhi của ta không gả cho ai hết."
Ta bĩu môi:
"Thân phận hắn rất cao, e là không thể ở rể đâu ."
"Không được ! Dù hắn là thái t.ử cũng phải ở rể."
Ta bị ông chặn họng, lời tới bên miệng lại nuốt trở về.
…
Chớp mắt lại tới tiệc Trung Thu trong cung.
Cả nhà ta cùng tiến cung dự yến.
Ăn uống gần xong, ta liền theo Triệu Cảnh Hành tới Đông cung chơi bài cửu.
Không biết phụ thân ta lên cơn gì, cứ nhất quyết kéo hoàng thượng uống rượu.
Uống tới uống lui, bá quan đều đã tan gần hết, ông vẫn còn uống.
Cuối cùng phụ thân say quá, mở miệng đòi hoàng thượng gả thái t.ử ở rể cho ta .
Còn nói chính thái t.ử làm hại nữ nhi ông không gả được , nên phải đem thái t.ử đền cho ông.
Chaporia
Bình Luận (0)