Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mặt hoàng thượng hết đen lại đỏ, hết đỏ lại đen, c.h.ế.t sống không chịu đồng ý.
Phụ thân vẫn không buông tha, còn lôi cả quân công mấy đời Chúc gia ra làm loạn.
Nói nếu không cho thái t.ử ở rể cũng được , vậy thì cho nữ nhi ông tham gia khảo hạch võ trạng nguyên.
Hoàng thượng bị quấn lấy đến không còn cách nào, cuối cùng chỉ đành miễn cưỡng gật đầu.
Mấy chuyện này đều là mẫu thân kể lại cho ta nghe sau khi trở về.
Bà vừa kể vừa lẩm bẩm cái gì mà "tru di cửu tộc với không tru di cửu tộc".
Lần này thì ta nghe hiểu rồi .
Nhưng vì mải vui chuyện được tham gia khảo hạch võ trạng nguyên nên hoàn toàn không để trong lòng.
Biết mình có thể thi võ trạng nguyên.
Ta không tới thư viện nữa, cũng chẳng chạy lung tung bên ngoài nữa.
Ngày nào cũng nhốt mình trong nhà luyện công.
Không bao lâu sau , Triệu Cảnh Hành liên tiếp truyền tin bảo ta ra ngoài chơi.
Nghĩ tới chuyện phụ hoàng hắn không đồng ý, phụ thân ta cũng không đồng ý.
Hai chúng ta vốn chẳng có kết quả.
Vậy nên ta đều từ chối hết.
Ai ngờ hắn lại đích thân chạy tới phủ tướng quân.
Nhưng ta vẫn không gặp hắn .
Bế quan khổ luyện mấy tháng, cuối cùng cũng tới ngày khảo hạch võ trạng nguyên.
Trên giáo trường, ta một đường quá quan trảm tướng, từ cưỡi ngựa b.ắ.n cung, sử dụng binh khí cho tới bộ chiến, kỵ chiến, môn nào cũng giành hạng nhất.
Trận cuối cùng, ta một thương hất văng trường đao trong tay đối thủ.
Toàn trường im lặng trong chốc lát.
Ngay sau đó là tiếng reo hò vang trời.
Võ trạng nguyên, tới tay rồi .
Ngày thánh chỉ ban xuống, phụ thân kích động gặp ai cũng khoe:
"Chúc gia ta có võ trạng nguyên rồi !"
Mẫu thân không cười , ngược lại còn kéo tay ta , mắt đỏ hoe:
"Lần này càng không ai dám cưới con nữa."
"Không gả thì không gả. Con muốn tới biên quan, lập quân công, làm tướng quân."
Ta chẳng để tâm.
Uyển Oánh tới chúc mừng ta , thuận miệng nhắc tới Thôi Nghiễn Thư.
Nói hắn chậm chạp không chịu thành thân , cô nương kia chờ mãi rồi cuối cùng cũng hủy hôn.
Từ đó về sau , hắn như biến thành người khác.
Không đọc sách nữa, cũng không ra khỏi cửa.
Thi khoa cử còn nộp giấy trắng.
Giờ ngày nào cũng nhốt mình trong phòng, không gặp ánh sáng, gầy tới mức không còn hình người .
Có người tới thăm, hắn chỉ ngồi bên cửa sổ ngẩn người , hỏi mười câu cũng không đáp nổi một câu.
Uyển Oánh nói xong thì thở dài.
Tay cầm chén trà của ta khựng lại một chút, nhưng không lên tiếng.
Mấy ngày sau khi thánh chỉ ban xuống, trong cung tổ chức Quỳnh Lâm yến, chiêu đãi văn võ trạng nguyên năm nay.
Ta mặc bộ y phục mẫu thân thức suốt đêm may cho, cưỡi ngựa tiến cung.
Trong yến tiệc, văn trạng nguyên là một thư sinh mặt trắng, vừa chắp tay với ta đã thao thao bất tuyệt một tràng.
Ta nghe đến đau đầu, uống bừa hai chén rượu rồi tìm cớ chuồn ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi điện đã đ.â.m sầm vào một thân ảnh mặc cẩm bào đen.
Ngẩng đầu lên nhìn .
Là Triệu Cảnh Hành.
Tim ta giật thót, theo bản năng lùi hai bước, quay người muốn chạy.
Chưa kịp bước đi đã bị hắn giữ cổ tay kéo thẳng vào lòng.
Hắn ôm c.h.ặ.t eo
ta
như sợ
ta
chạy mất.
"Vì sao tránh mặt cô?"
Ta lười vòng vo, dứt khoát nói thẳng:
"Hoàng thượng không đồng ý, chúng ta không thể đâu ."
Hắn tức đến bật cười .
"Phụ hoàng không đồng ý, nàng không biết trói cô thêm lần nữa à ?"
Ta: ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thai-tu-ca-ca-bi-ta-troi-mang-ve/chuong-7.html.]
Ta hồi nhỏ ngốc, không có nghĩa giờ cũng ngốc.
Không cần cửu tộc nữa à ?
Ta vội vàng xua tay:
"Không đâu không đâu ."
Mặt Triệu Cảnh Hành trầm xuống, đôi mắt híp lại :
"Vậy cô sẽ tới chỗ phụ hoàng và phụ thân nàng tố nàng bạc tình bạc nghĩa. Nếu họ không làm chủ cho cô, cô chỉ còn cách lấy c.h.ế.t giữ danh tiết."
"Tổ tông ơi, ta chỉ hôn huynh một cái thôi mà, nghiêm trọng vậy sao ?"
"Có!"
Cuối cùng hết cách, ta chỉ đành lại "trói" hắn về phủ tướng quân.
Đừng hiểu lầm.
Lần này thật sự không phải ta ra tay.
Là chính hắn không biết moi đâu ra một sợi dây, tự trói mình lại rồi đưa đầu dây cho ta .
Trong cung lại bắt đầu náo loạn đi tìm thái t.ử.
Tìm mấy ngày, đột nhiên lại không tìm nữa.
Tối hôm đó, hoàng thượng đích thân tới phủ tướng quân.
Lúc ấy ta đang mặc nam trang, ngồi tết tóc cho Triệu Cảnh Hành trong bộ nữ trang.
Hoàng thượng vừa bước vào nhìn thấy cảnh đó, mặt lập tức xanh mét.
Một lúc lâu sau , ông đỡ trán thở dài:
"Thôi được rồi , hôn sự của các ngươi trẫm chuẩn."
"Nửa năm ở phủ tướng quân, nửa năm ở Đông cung, được chưa ?"
Nói xong liền phất tay áo bỏ đi .
Phụ thân ta đập đùi một cái, mắt sáng rực:
"Không thể tin nổi! Chúc gia ta thật sự bắt được thái t.ử ở rể rồi !"
…
Hôn kỳ định vào mùng chín tháng chín.
Hôm ấy trời thu cao trong xanh, Đông cung treo đèn kết hoa.
Bái đường, kính rượu, đưa vào động phòng.
Phượng quan quá nặng, ta ngồi một hồi liền tựa vào cột giường ngủ thiếp đi .
Mơ mơ màng màng cảm giác có người đẩy cửa bước vào .
Tiếng bước chân rất nhẹ.
Một tay đỡ đầu ta , tay còn lại giúp ta tháo phượng quan xuống.
Ta buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, chỉ nghe hắn khẽ cười một tiếng.
Ngay sau đó, một chiếc khăn ấm phủ lên mặt ta , từ giữa trán lau xuống gò má, từ sống mũi lau tới khóe môi, động tác rất nhẹ rất chậm.
Lau tới môi thì chiếc khăn dừng lại .
Một nụ hôn rơi xuống, mang theo mùi rượu cùng hơi nóng bỏng.
Ta mơ màng mở mắt.
Trong ánh nến, Triệu Cảnh Hành đang cúi người , môi vẫn còn dán trên môi ta .
Hắn ngẩng đầu lên, đáy mắt mang ý cười :
"Đêm động phòng mà cũng ngủ được . Phải phạt."
"Phạt cái gì?"
Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng c.ắ.n lên vành tai ta .
"Phạt nàng tối nay không được ngủ."
Lời còn chưa dứt, môi hắn đã lại phủ xuống, không cho ta cơ hội mở miệng.
Dây áo bị hắn khẽ móc ra , bàn tay men theo vòng eo chậm rãi đi lên.
Ta bám lấy vai hắn , đầu ngón tay siết c.h.ặ.t, hơi thở vỡ vụn thành từng mảnh.
Nến đỏ cháy quá nửa, màn giường chậm rãi buông xuống.
Ta dần không chịu nổi nữa, nức nở cầu xin:
"Điện hạ… đừng nữa."
Động tác của hắn chẳng những không dừng mà còn càng quá đáng hơn:
"Gọi cô là gì?"
"Phu… phu quân."
"Không đúng."
Ta c.ắ.n môi:
"Ca ca… thái t.ử ca ca…"
Lúc này hắn mới hài lòng, cúi đầu hôn lên môi ta .
Toàn văn hoàn .
Chaporia
Bình Luận (0)