Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
*Con bệnh Đông Á: Chỉ trích sự tham nhũng và kém cỏi của chính quyền nhà Thanh.
"Nhanh lên đi , trời đã tối, tiệm in ấn sắp đóng cửa rồi ."
5
Một giờ sau , tôi hài lòng cầm trên tay bản thỏa thuận ly hôn vừa được sửa đổi, vẫn còn ấm, tôi l.i.ế.m môi.
Ngày đó Cố Hoài đã nói gì về tôi nhỉ?
Anh ấy bảo tôi , không chịu học hành, tương lai sẽ không kiếm được tiền, chỉ có thể làm nội trợ cho người khác, và với tính tình của tôi lại không thể làm nội trợ được , gặp phải người tính tình không tốt , không chừng sẽ bị người ta đ.á.n.h.
Ha ha ha chắc anh ấy không ngờ tôi chỉ ngủ một giấc đã kiếm được nhiều tiền như thế này ...
Tôi vui đến mức muốn nhảy cẫng lên.
Tôi sờ sờ cái đầu vừa mới khâu xong, hít hà mấy hơi , nhìn hai người bên cạnh với vẻ mặt xanh mét, tôi mới miễn cưỡng gom nụ cười không giữ được ở khóe miệng lại một cách ân cần.
"Ôi, cái gì ấy nhỉ... à ... tiền mất có thể kiếm lại , nhưng tình yêu đích thực thì khó tìm. Tình yêu đích thực khó tìm lắm nha."
"Văn Hi, em thực sự bị mất trí nhớ à ?"
Lúc này , ánh mắt Tống Ly đầy khó hiểu, anh ta từ từ nhìn tôi và hỏi một câu như vậy .
Cảm xúc của tôi cũng đã bình thường lại , khi nhìn vào ánh mắt của anh ta , có lẽ do ký ức đã mất đi , tôi bất giác mím môi, trái tim cảm thấy hơi buồn.
"Tin bác sĩ, tin vào khoa học đi ."
"Nếu tôi không mất trí nhớ, có lẽ sẽ cảm thấy rất buồn, nhưng việc mất trí nhớ giúp tôi vui vẻ đồng ý ly hôn, điều này tốt cho cả ba người chúng ta ."
Tôi ngẩng mặt lên, cười nhìn Tống Ly.
"Không phải anh nên cảm thấy nhẹ nhõm sao ? Sao anh trông có vẻ, không vui lắm nhỉ?"
6
Đùa à .
Kèm theo với việc mất trí nhớ, không chỉ có trí thông minh của tôi mất, mà còn mất cả cảm xúc.
Trong cảnh tượng ba người trước mắt, nếu nói rằng việc tôi và Tống Ly chia tay, không liên quan gì đến Trì Noãn Noãn, và bọn họ không có dây dưa gì với nhau thì có c.h.ế.t tôi cũng không tin.
Vậy thì, hai người này chính là kẻ thù của tôi .
Dù tôi đã mất trí nhớ, thì tôi cũng không thể để họ thoải mái.
Quả nhiên.
Biểu cảm của Tống Ly lập tức không ổn .
Trì Noãn Noãn vội vàng ôm lấy cánh tay của anh ta , nhẹ nhàng nói .
"Hi Hi nói đúng, đây đúng là sự giải thoát cho cả ba chúng ta , Hi Hi, cậu hãy chăm sóc bản thân thật tốt nhé.”
“Số tiền này đủ cho cậu sống thoải mái rồi , hy vọng sau này cậu không liên lạc với Tống Ly vì chuyện này nữa."
Hừ.
Ngày xưa
anh
ta
là kẻ thua cuộc
dưới
tay
tôi
.
Không tranh đấu được với tôi , thậm chí cả đẳng cấp võ thuật cũng thua tôi , cô ta cũng mất trí nhớ rồi sao ??
Làm sao tôi lại quan tâm đến loại người này !
Lại còn là kẻ ngoại tình.
Tôi không che giấu rồi lườm cô ta một cái, nuốt những lời khó nghe xuống, hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-hi/chuong-2.html.]
" Tôi gọi Cố Hoài đến đón tôi ra viện, ai cần các người ?"
" Đúng rồi , điện thoại tôi đâu ? Anh ấy vẫn ở thành phố này chứ?"
"Văn Hi, cậu ..."
Biểu cảm của Trì Noãn Noãn đột ngột thay đổi, dường như lúc này cô ta mới chấp nhận được sự thật là tôi thực sự đã mất trí nhớ.
"Có chuyện gì vậy ?"
Trong lòng tôi trỗi lên một cảm giác không ổn lắm, tôi nghiêm túc nhìn họ hỏi.
Tống Ly lạnh lùng nhìn tôi , bất ngờ mở miệng.
"Em làm Cố Hoài bị tổn thương rất nặng nề, cậu ấy đã đi nước ngoài được sáu năm, hình như tháng trước mới trở về."
Tôi ?
Làm Cố Hoài tổn thương á?
Làm sao vậy ? Tôi đ.á.n.h anh ấy à ??
Trái tim tôi bỗng nhiên lại đau nhói, tôi không nhìn Tống Ly mà cau mày.
"Tại sao tôi lại không lưu số của anh ấy ?"
Hồi cấp ba tôi luôn ghi chú cho anh ấy là "Quản gia Tiểu Cố", nhưng bây giờ tôi lướt mãi mà không thấy.
Tống Ly và Trì Noãn Noãn lại nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, họ liếc nhau một cái, rồi đi ra ngoài, không thèm quan tâm tôi nữa.
Tôi cảm thấy bồn chồn.
Tôi gửi một tin nhắn vào nhóm bạn học:
"Ai đó cho tôi xin số liên lạc của Cố Hoài đi , gấp lắm, quản gia nhỏ của tôi biến mất rồi , giúp tôi tìm với!"
Trong nhóm vừa mới còn người trò chuyện.
Rõ ràng mọi người vẫn đang chia sẻ video các cô gái nhảy múa.
Bỗng nhiên hoàn toàn yên tĩnh.
Không biết qua bao lâu.
Trong một khoảng lặng c.h.ế.t ch.óc, tài khoản QQ đã nhiều năm không hoạt động của Cố Hoài, bỗng nhiên chớp lên một lần , phát ra một từ lạnh lùng và mỏng manh.
"Hừ."
7
Tôi cũng sững sờ.
Tôi không kiềm chế nổi cảm xúc hỗn độn bên trong mình .
"Tiểu Hoài Hoài, cậu ở đâu thế? Tôi đang nằm viện, đến đón tôi đi ."
"Đùa chút cho vui ha ha, các bạn ơi, tôi và Tống Ly đã kết hôn, và hôm nay chúng tôi đã ly hôn rồi ."
Tôi gửi một loạt biểu tượng cười haha.
Phải công nhận.
Các biểu tượng cảm xúc sau nhiều năm này đẹp thật đấy.
Khung chat lại một lần nữa tĩnh lặng.
Theo sau một bạn học gửi ra dấu ba chấm, là một nhóm bạn học bắt đầu gửi hàng loạt dấu ba chấm.
Chaporia
Bình Luận (0)