Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Làm gì thế?
"Chúng ta đã cùng trải qua những ngày tháng học trò, có thể quan tâm nhân văn đến tôi một chút có được không ? Dù trước đây đã xảy ra chuyện gì, thì chị Văn Hi của các bạn đã trở lại rồi đây ha ha..."
Tôi nhìn cơ thể mình bây giờ đã xinh đẹp hơn trước nhiều, nhưng lúc này trong lòng tôi thực sự chỉ là tâm trạng của một học sinh cấp ba.
Tâm trạng giống như một con ch/ó điên sau kỳ thi đại học vậy .
Và tôi đột nhiên sở hữu nhiều tiền đến thế này ...
Không biết qua bao lâu.
Những bạn học dễ thương của tôi vẫn đang gửi "66666" cuối cùng cũng dừng lại .
Avatar của Cố Hoài lại xuất hiện một lần nữa, cậu ấy hỏi một câu.
"Ở bệnh viện nào?"
Các bạn học im lặng một chốc, sau đó lại là một loạt dấu hỏi.
Một loạt dấu chấm than.
Chỉ có như thế.
Văn hóa mạng ngày nay hơi đáng sợ.
"Thành phố W, Bệnh viện Nhân dân số ba, khoa ngoại, phòng 712."
Tôi trả lời.
"Tiểu Hoài Hoài, tôi muốn ăn bánh bao nướng."
Dù sao , trước đây, tôi luôn thẳng thừng sai bảo Cố Hoài như vậy trong lớp, qua bao năm, thói quen này đã ăn sâu vào xương tủy.
Đến khi gửi xong tôi mới nhớ ra quên hỏi Cố Hoài có kết hôn chưa , hoặc có bạn gái chưa .
Nhưng mọi chuyện đã rồi .
May mắn thay .
Một lát sau , trong khoảng lặng c.h.ế.t ch.óc, biểu tượng của Cố Hoài nhẹ nhàng động đậy, gửi đến hai từ:
"Đợi tôi ."
Trong nhóm một loạt biểu tượng cảm xúc điên cuồng, mọi người đều giơ những ngón tay cái cho Cố Hoài.
Tôi bối rối.
Nhưng cũng khá an tâm, có vẻ như anh ấy không có bạn gái.
Tôi cảm thấy toàn thân thoải mái.
Bỗng nhiên, điện thoại tôi reo vang, là một dãy số lạ.
"Alô?"
Giọng nói của Trì Noãn Noãn vang lên sau một hơi thở chậm rãi.
"Văn Hi, tôi cần nhắc nhở cậu , mối quan hệ giữa cậu và Cố Hoài thực sự rất tệ, đến mức không thèm nhìn mặt nhau .”
“ Tôi thuê một người chăm sóc cho cậu nhé, tôi sợ khi cậu ấy đến, thì sẽ kích thích cậu , sợ cậu không chịu nổi."
Ý của cô ta là, Cố Hoài sẽ trả thù tôi à ?
Đây là lần thứ mấy cô ta nhắc nhở tôi như vậy nhỉ?
Tôi nhìn số điện thoại, tôi thậm chí không lưu.
"Tiểu Noãn."
"Ừ."
Giọng Trì Noãn Noãn căng thẳng.
Tôi cười .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/van-hi/chuong-3.html.
]
"Mối quan hệ của tôi với Cố Hoài và Tống Ly luôn gần gũi hơn cô, bây giờ cô đang đứng ở vị trí nào để phán đoán về mối quan hệ của tôi với họ vậy ?”
“Bây giờ cô dũng cảm hơn trước nhiều rồi nhỉ, tôi cảm thấy rất vui đấy."
" Nhưng ..."
Tôi cười càng châm biếm.
" Tôi thực sự không nhận ra cô nữa nha."
8
Có vẻ như cảm thấy bị xúc phạm, Trì Noãn Noãn mất một lúc mới cười nhạt một tiếng, cố ý quay người nói với Tống Ly:
"Đừng dọn dẹp nữa, còn nhiều thời gian giúp em chuyển vào mà.”
“Trước đây Văn Hi không thích em đến, thậm chí còn xảy ra mâu thuẫn, nhưng sau này em sẽ được danh chính ngôn thuận rồi ."
"…Không sao ."
Tiếng Tống Ly vang lên xa xôi.
"Cô ấy tìm Cố Hoài, thật buồn cười … Em sợ Cố Hoài sẽ đến mắng cô ấy ."
"Thật sao ?"
Tống Ly rõ ràng nâng cao giọng lên một chút, có vẻ do dự.
"Đừng lo, em đã nhờ dì giới thiệu một người chăm sóc, chậm nhất một giờ nữa sẽ đến chỗ của Hi Hi."
"…Em sắp xếp thế là tốt rồi . Noãn Noãn, em không cần phải tốt bụng như vậy ."
Tôi thực sự không phí lời khen cô ta .
Tôi cười nhạt.
"Không cần phải cố ý khoe tình cảm trước mặt tôi , tôi chúc các người trai gái xứng đôi, hạnh phúc mãi mãi.”
“Các người nói tôi cũng không sao , còn Cố Hoài á? Nếu Cố Hoài đến mắng tôi , thì tôi sẽ biểu diễn ch.ó sủa…"
Cửa bất ngờ bị mở ra .
Một bàn tay thon dài đẹp mắt, với những đường nét cơ bắp mềm mại, xuất hiện trước mắt tôi .
Cố Hoài rịn mồ hôi trên trán, vẻ mặt hơi căng thẳng, anh ấy mặc áo sơ mi trắng, quần tây xám, dáng vẻ lôi cuốn, dường như đã đến đây rất vội vàng, anh ấy nhìn tôi rồi bước qua.
Tôi bị vẻ đẹp hoàn mỹ của anh ấy làm cho choáng váng, sau đó nín thở căng thẳng.
…Anh ấy thực sự đến để mắng tôi à ?
9
"…Văn Hi?"
Có vẻ như anh ấy cảm thấy thái độ của tôi sau khi tỉnh lại đã thay đổi một trăm tám mươi độ, và phát hiện ra rằng Trì Noãn Noãn chưa cúp điện thoại.
Giọng Tống Ly vang lên đầy ngạc nhiên và đau khổ, dường như anh ta muốn nắm lấy điện thoại để nói gì đó.
Trì Noãn Noãn thì có vẻ rất căng thẳng.
" Tôi quên mất chưa cúp máy. Nhưng dù sao chúng ta cũng đã ly hôn, Tống Ly, đừng cãi nhau với cô ấy nữa…"
Tôi không muốn nghe họ nói nhảm, đang định cúp máy, người đối diện cũng nhìn vào điện thoại của tôi , lạnh lùng cười và nói ...
" Tôi sẽ không mắng cô ấy ."
"Cô ấy mất trí nhớ, thiếu người chăm sóc, nếu tôi không đến, thì ai sẽ đến."
10
Tuyệt vời.
Tôi ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mắt.
Không biết tại sao , có lẽ do mất trí nhớ, hay vì lý do gì khác, tôi cảm thấy như đã rất lâu rồi mình không gặp Cố Hoài.
Chaporia
Bình Luận (0)