Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
7.
Tôi đứng ngược sáng nhìn Giang Tuân.
Ánh bình minh dịu dàng lại khiến mắt tôi đau nhói.
“Trình Tinh Dao.”
Tôi nghe thấy giọng mình mơ hồ vang lên:
“Em tên là Trình Tinh Dao.”
“Trình Tinh Dao.”
Giang Tuân khẽ lặp lại một lần .
Rồi đột nhiên cong môi cười .
“Ngôi Sao.”
“Cuối cùng anh cũng tìm được em rồi .”
Ánh mắt anh quá đỗi nóng bỏng.
Nóng đến mức khiến tim tôi khẽ run lên.
Ngoài anh ra .
Đã không còn ai gọi tôi là “Ngôi Sao” nữa.
Tôi vội vàng dời mắt đi , cố nén nước mắt.
“Anh có muốn vào ngồi một lát không ?”
Tôi đẩy cửa quán cà phê, cố tỏ ra nhẹ nhõm mà cười :
“Một ly cà phê thì em vẫn mời nổi.”
Giang Tuân im lặng đi theo vào .
“Anh muốn uống gì?”
“Gì cũng được .”
Tôi tự nhiên chào hỏi anh :
“Tìm chỗ ngồi đi .”
Thế nhưng anh vẫn đứng trước quầy, không rời đi .
Chỉ lặng lẽ nhìn tôi buộc tạp dề, rửa cốc, pha cà phê.
Đôi mắt sâu thẳm như chứa đầy tâm sự.
Anh thông minh như vậy .
Chỉ cần một ly cà phê thôi cũng đủ để nhận ra điều bất thường rồi nhỉ.
Dù chúng tôi chưa từng gặp mặt.
Nhưng những lần gọi video trước đây, từ vài góc nhỏ vô tình lộ ra phía sau màn hình cũng có thể đoán được hoàn cảnh gia đình của đối phương.
Giang Tuân sống trong biệt thự.
Một chiếc đồng hồ trị giá hàng triệu tệ.
Một đôi giày phiên bản giới hạn toàn cầu.
Đúng chuẩn thiếu gia Hoài Kinh.
Còn tôi của ngày trước cũng là tiểu thư nhà giàu.
Chơi cùng mẫu đàn piano với anh .
Ăn uống, đi lại đều có người giúp việc và tài xế lo liệu.
“Cà phê Blue Mountain đây.”
Tôi mang cà phê đến chiếc bàn ở góc quán.
Rồi rất tự nhiên ngồi xuống đối diện anh .
Nhưng đến lúc này .
Dường như Giang Tuân còn căng thẳng hơn cả tôi .
Chúng tôi im lặng nhìn nhau một lúc.
Cuối cùng vẫn là tôi không nhịn được mà lên tiếng trước .
‘Nếu có gì muốn hỏi thì cứ hỏi đi .”
Giang Tuân cúi mắt nhìn mặt cà phê đang gợn sóng nhẹ trong tách.
Ngón tay anh chậm rãi vuốt qua vuốt lại thành cốc.
Rất lâu sau .
Anh mới ngẩng mắt lên.
Giọng nói khàn thấp.
“Bây giờ em...”
“Sống không tốt sao ?”
Đó không phải một câu hỏi.
Nhưng lại khiến lòng tôi đau hơn bất kỳ câu hỏi nào.
8.
Tôi không muốn gặp Giang Tuân.
Không phải vì sợ phải giải thích với anh .
Cũng không phải vì muốn trốn tránh cảm giác áy náy với anh .
Mà bởi vì...
Tôi không muốn anh phát hiện rằng cô gái tươi sáng và rực rỡ trong ký ức của anh đã rơi xuống bụi trần từ lâu.
“Năm năm trước , công ty của bố em phá sản.”
“Em chưa kịp thi đại học thì đã bị mẹ đưa ra nước ngoài.”
Dù Giang Tuân không hỏi.
Tôi vẫn không thể không giải thích.
“Năm năm qua em vẫn luôn ở nước ngoài. Em nghĩ mình sẽ không quay lại nữa nên cắt đứt toàn bộ liên lạc trong nước.”
“Tháng trước em mới trở về.”
“Vì mẹ em mất rồi .”
“Bà muốn được lá rụng về cội.”
“Toàn bộ số tiền em có đều dùng để mua một phần mộ cho bà.”
“Nên em thật sự không có tiền mua vé máy bay.”
Tôi lược bỏ hết những chi tiết tàn nhẫn nhất trong câu chuyện.
Chỉ bình thản kể lại nguyên nhân và kết quả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nam-nam-cho-doi-1-anh-sao/chuong-3.html.]
Nhưng dù vậy .
Mỗi câu
tôi
nói
ra
.
Sắc mặt Giang Tuân lại trắng thêm một phần.
Đến cuối cùng.
Gần như chẳng còn chút huyết sắc nào.
Tôi ngồi thẳng người .
Trịnh trọng nói :
“Năm năm trước em không cố ý thất hẹn với anh , nhưng...”
“Giang Tuân, em xin lỗi .”
Lời xin lỗi này .
Tôi đã nợ suốt năm năm.
Khi thật sự nói ra được .
Tôi vừa thấy mất mát.
Lại vừa cảm thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Tôi mỉm cười .
“Giang Tuân, cảm ơn anh đã đến gặp em.”
“Với em, đây cũng là một sự viên mãn.”
Giang Tuân vẫn không nói gì.
Anh cúi đầu.
Tôi không nhìn thấy biểu cảm trên mặt anh .
Chỉ thấy bàn tay đang nắm quai cốc siết c.h.ặ.t đến mức các khớp xương nổi rõ.
Rất lâu sau .
Anh đột nhiên lên tiếng bằng giọng khàn đặc:
“Tại sao lại nói những điều này với anh ?”
Tôi ngẩn người .
Không kịp hiểu.
“Hả?”
Anh ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đã đỏ hoe.
Từng chữ một, rõ ràng lặp lại :
“Tại sao lại nói những điều này với anh ?”
“Đây là điều em nợ anh .”
“Em phải xin lỗi anh .”
“Em không phải đang xin lỗi anh .”
Cổ họng Giang Tuân như nghẹn lại .
Anh nói rất khó khăn:
“Trình Tinh Dao.”
“Em đang nói lời tạm biệt với anh .”
9.
Nếu không thì sao ?
Lần đầu gặp lại sau năm năm xa cách, tôi giải thích với anh , chẳng lẽ là để mong nhận được sự tha thứ của anh rồi hy vọng gương vỡ lại lành sao ?
Tôi không còn là cô thiếu nữ ngây thơ vô tư của tuổi mười bảy nữa.
“Con người rồi cũng phải nói lời tạm biệt với tuổi thanh xuân.”
Vừa dứt lời, ngoài cửa truyền đến tiếng động, là những nhân viên khác đến làm .
Tôi nhìn Giang Tuân vẫn còn ngẩn người , áy náy đứng dậy:
“Xin lỗi , em phải làm việc rồi .”
Giang Tuân nhắm mắt lại một lúc.
“Anh có thể ngồi đây thêm một lát không ?”
“Đương nhiên. Anh là khách mà.”
Môi Giang Tuân khẽ run lên, cuối cùng vẫn không giữ tôi lại .
Nhưng anh ngồi đó một mạch cho đến tận lúc tôi giao ca.
Trong khoảng thời gian ấy , rất nhiều cô gái đến quán cà phê đều lén nhìn anh , vài người táo bạo còn chủ động đến xin thông tin liên lạc.
Tôi vô tình liếc sang, đúng lúc bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của anh đang nhìn mình .
Tôi lập tức dời mắt, chuyên tâm làm việc, không để ý nữa.
Cho đến khi một nữ khách hàng trước lúc rời đi gọi một ly cà phê mang về.
Tôi đưa cà phê cho cô ấy , đúng lúc cô ấy vừa thu ánh mắt khỏi phía Giang Tuân, đầy vẻ ngưỡng mộ nói với tôi :
“Bạn trai cô đẹp trai thật đấy.”
Tôi còn chưa kịp giải thích thì cô ấy đã đi mất.
Sau khi giao ca xong, vừa thu dọn đồ đạc, Giang Tuân đã bước nhanh tới trước mặt tôi .
“Anh đói rồi , đi ăn thôi.”
Anh tự nhiên nắm lấy tay tôi , vội vàng kéo tôi ra khỏi quán cà phê.
Không biết từ lúc nào đã có một chiếc xe đỗ trước cửa.
Người tài xế đứng chờ bên cạnh đưa chìa khóa rồi lùi sang một bên.
“Giang...”
Tôi vừa mới cất tiếng thì trong lúc còn mơ hồ đã bị nhét vào ghế phụ.
Giang Tuân nghiêng người qua định cài dây an toàn cho tôi .
Tôi giật mình , lập tức tự tay thắt dây trước .
Anh khựng lại , xoay người trở về ghế lái, một tay đặt lên vô lăng, khẽ cười :
“Muốn ăn gì?”
Trước đây đã giao đấu với Giang Tuân không biết bao nhiêu lần , tôi quá hiểu những chiêu trò của anh .
Sự áp đảo của anh luôn trực tiếp và ngang ngược, ép người khác bước vào lãnh địa của mình , cam tâm tình nguyện trở thành con mồi của anh .
Ở hiệp đầu tiên của lần gặp lại này , tôi đã thua trận:
“Gì cũng được .”
Chaporia
Bình Luận (0)