20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi vùng vẫy trong vũng lầy.

Bùn nhơ bám đầy người .

Tay nhuốm m.á.u.

Lưng mang tội lỗi .

Từ lâu tôi đã không còn sạch sẽ nữa.

Một người như tôi ...

Làm sao có thể đứng cạnh Giang Tuân?

Ngôi sao chỉ đẹp khi treo trên bầu trời.

Từ xa nhìn lại , nhờ ánh sáng nên mới trở nên rực rỡ.

Nhưng khi đến gần.

Hoặc khi nó rơi xuống.

Nó cũng chỉ là một hòn đá xấu xí mà thôi.

Giang Tuân...

Anh nên ở bên một cô gái trong trẻo, sạch sẽ như ánh trăng.

Còn tôi , khóc một trận xong, tỉnh dậy vẫn phải tiếp tục bôn ba vì cuộc sống như mọi ngày.

Khi các đồng nghiệp dè dặt hỏi đến, tôi chỉ mỉm cười :

“Xin lỗi nhé, tôi không biết chuyện đó.”

“Anh ấy không phải bạn trai của tôi .”

19.

Cuộc sống rất khổ cực.

Nhưng thỉnh thoảng cũng có được một chút ngọt ngào hiếm hoi.

Công việc buổi tối của tôi là chăm sóc thú cưng tại nhà.

Tôi đến tận nơi để cho thú cưng của khách ăn uống, dọn dẹp và chơi cùng chúng.

Chủ nuôi là một người đàn ông độc thân khoảng ba mươi tuổi.

Do tính chất công việc, anh ấy thường xuyên đi công tác, không có mặt ở nhà.

Thú cưng của anh ấy là một chú ch.ó Border Collie rất đáng yêu tên là Phú Quý.

Sau gần một tháng chăm sóc, Phú Quý và tôi đã rất thân thiết.

Mỗi lần tôi vừa bước vào cửa, nó đều vẫy đuôi lao tới, ôm lấy chân tôi .

Chỉ như vậy thôi cũng đủ chữa lành mọi mệt mỏi trong cả ngày.

Hôm nay, sau khi lo xong chuyện ăn uống và sinh hoạt cho nó, tôi đang chuẩn bị đưa nó ra ngoài dạo thì gặp chủ nuôi vừa mới về nhà.

Tôi ngạc nhiên hỏi:

“Hôm nay về sớm vậy sao ?”

Chủ nuôi là một người đàn ông rất ấm áp, giống như một người anh trai thân thiện.

Những lúc trò chuyện thường ngày, chúng tôi luôn rất thoải mái.

Anh ấy gật đầu, cười nói :

“Lâu rồi tôi chưa đưa Phú Quý ra ngoài chơi. Hôm nay để tôi tự dắt nó đi dạo, tiện thể tiễn cô ra ngoài luôn.”

Chúng tôi sóng vai đi xuống lầu.

Hôm nay Phú Quý đặc biệt phấn khích, cứ liên tục chạy vòng quanh chân hai người .

Đến cổng khu dân cư, nó còn ngậm lấy ống quần tôi , lưu luyến không chịu buông.

“Phú Quý xem cô như người nhà rồi đấy.”

Tôi ngồi xổm xuống xoa đầu nó, ngẩng lên cười với chủ nuôi.

“Đó là vinh hạnh của tôi .”

Anh ấy cũng cười .

Lắc nhẹ chiếc điện thoại trong tay, anh nói :

“ Tôi đã chuyển tiền cho cô rồi . Tháng sau vẫn giao cho cô nhé.”

Người chăm sóc thú cưng mỗi ngày chỉ cần đến một lần .

Thông thường sẽ nhận chăm sóc cho nhiều gia đình cùng lúc.

Vị chủ nuôi này trả mức thù lao cao hơn giá thị trường, chỉ mong tôi có thể tập trung chăm sóc tốt cho Phú Quý.

Mà tôi lại cần dành thời gian cho việc học.

Cho nên tôi vui vẻ đồng ý.

Tôi đứng dậy, chào tạm biệt một người một ch.ó rồi quay người rời đi .

Nhưng vừa quay đầu lại .

Tôi đã nhìn thấy Giang Tuân, người nhiều ngày không gặp.

Anh đang dựa vào cột đèn bên đường.

Ánh mắt anh thu lại từ phía sau lưng tôi , xuyên thẳng về phía tôi .

Ánh nhìn sâu thẳm, thần sắc khó đoán.

Bước chân tôi khựng lại .

Trước đây, mỗi buổi tối Giang Tuân đều đưa tôi đến nơi này .

Nhưng anh không biết tôi đến đây để làm việc.

Anh vẫn luôn nghĩ...

Tôi sống ở đây.

20.

Trong đầu tôi thoáng hiện lên cuộc trò chuyện vừa rồi với chủ nuôi.

Hiện lên những ngày qua bên cạnh Giang Tuân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nam-nam-cho-doi-1-anh-sao/chuong-7.html.]

Hiện lên hình ảnh Giang Tuân của năm mười tám tuổi, rực rỡ và đầy sức sống.

Cùng với năm năm tăm tối không thấy ánh mặt trời của tôi .

Ngay khoảnh khắc đó, tôi đã đưa ra một quyết định.

Tôi bước về phía Giang Tuân, bình thản nói :

“Giang Tuân, em đang bán thân .”

Đồng t.ử Giang Tuân khẽ rung lên.

Trên gương mặt anh là sự tổn thương không hề che giấu.

Nếu không nhìn thấy đích đến.

Vậy thì nên dứt khoát nói lời tạm biệt ngay tại ngã rẽ.

“Đừng lãng phí thời gian vì em nữa.”

Ném lại một câu ấy , tôi nhìn thẳng phía trước rồi bước đi .

Khoảnh khắc hai người lướt qua nhau .

Cổ tay tôi bỗng bị siết c.h.ặ.t.

“Trình Tinh Dao, em muốn chọc anh tức c.h.ế.t đúng không ?”

Giang Tuân nghiến c.h.ặ.t răng.

Trong mắt anh bùng lên ngọn lửa dữ dội.

Anh cố nén cơn giận mà chất vấn:

“Em muốn anh hiểu lầm em như vậy sao ?

“Em coi thường anh đến thế à ?”

Lớp mặt nạ lạnh lùng mà tôi cố dựng lên trong nháy mắt nứt vỡ.

Chỉ còn lại sự luống cuống bất lực.

Giang Tuân đã nắm lấy tay tôi .

Không cho tôi cơ hội từ chối, anh quay người kéo tôi đi về phía trước .

Tôi bị anh dắt đi .

Không biết phương hướng.

Loạng choạng bước theo.

“Nếu đầu óc em đang không tỉnh táo như vậy , thì đi hóng gió trước đi .”

“Tỉnh táo lại đã .”

Tôi biết mình đã nói sai.

Giang Tuân thực sự nổi giận rồi .

Tôi cúi đầu.

Lồng n.g.ự.c đau nhói từng đợt dày đặc như bị kim đ.â.m.

Vừa cảm thấy đau lòng.

Lại vừa thấy bản thân chẳng có tư cách để đau lòng.

Không biết đã đi bao lâu.

Màn đêm dần buông xuống.

Đèn đóm trong thành phố lần lượt sáng lên.

Giang Tuân dừng lại bên hồ nước gần công viên rồi quay người nhìn tôi .

Tôi ngẩng đầu.

Gió đêm bên hồ lướt qua ngọn cây, mang theo hơi lạnh thấm vào da thịt.

Lúc ấy tôi mới chợt nhận ra .

Mùa đông sắp đến rồi .

“Trình Tinh Dao, anh cũng không muốn tiếp tục lãng phí thời gian nữa.”

Giang Tuân nhìn tôi .

Trong mắt anh phản chiếu mặt hồ lấp lánh ánh nước.

“Anh từng nghĩ rằng mình đã chờ năm năm rồi , nên chắc chắn sẽ có đủ kiên nhẫn.”

“Anh trở về Hoài Kinh giải quyết xong mọi rắc rối.”

“Rồi không kịp chờ đợi mà quay lại tìm em.”

“Anh đã chuẩn bị sẵn sàng để từ từ dây dưa với em.”

“ Nhưng vừa rồi khi nhìn thấy em...”

“Em có thể mỉm cười với người khác.”

“Quay đầu lại lại dùng cách hủy hoại chính mình để đẩy anh ra xa.”

“Em tàn nhẫn với anh biết bao.”

Gió đêm như cướp mất hơi thở của tôi .

Tầm nhìn cũng dần trở nên mờ nhòe.

“Anh không sợ em từ chối.”

“Không sợ em trốn tránh.”

“Anh chỉ sợ không tìm thấy em.”

“Cho nên...”

“Anh sẽ không bao giờ để bản thân có thêm một cơ hội nào đ.á.n.h mất em nữa.”

Đúng lúc ấy , tiếng gió dường như lặng đi .

Tôi nghe rõ từng chữ của Giang Tuân.

Anh nói :

“Trình Tinh Dao.”

“Chúng ta kết hôn đi .”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...