Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
21.
Làm sao để từ chối Giang Tuân đây?
Tôi lùi một bước, anh liền tiến hai bước, không chút do dự phơi bày trái tim mình .
Anh thẳng thắn, nồng nhiệt, chân thành, mang theo ánh sáng của cả thế giới mà chạy về phía tôi .
Nhiều năm như vậy rồi , tôi vẫn không thể khống chế được việc rung động vì anh :
“Giang Tuân, em không thể chơi đàn nữa rồi .”
“Anh biết . Vậy thì làm khán giả của anh . Sau này anh sẽ đàn cho em nghe .”
“Em chỉ có bằng tốt nghiệp cấp ba...”
“Em đang chuẩn bị thi tự học rồi . Anh biết em sẽ đỗ. Anh sẽ giúp em.”
Tôi nghẹn ngào, cố gắng bày hết mọi điều tồi tệ của bản thân ra trước mặt anh :
“Em đã từng g.i.ế.c người ...”
Lời còn chưa dứt, ánh mắt Giang Tuân bỗng trở nên sắc bén:
“Đó không phải lỗi của em.”
Đôi mắt anh như muốn nhìn thẳng vào tận sâu trong lòng người , mạnh mẽ x.é to.ạc mọi bóng tối ẩn giấu nơi đáy tim.
Giang Tuân nhấn mạnh, lặp lại thêm một lần nữa:
“Trình Tinh Dao, đó không phải lỗi của em.”
Vực sâu vô tận phía sau lưng phát ra tiếng gào thét.
Tôi đứng bên mép vực nhìn xuống một lần .
Bên tai không ngừng vang vọng giọng nói của Giang Tuân.
Tôi quay đầu lại .
Nhìn thấy anh đang đưa tay về phía mình .
Tôi khẽ thở dài:
“Được rồi .”
Được rồi .
Em tin anh .
Em sẽ bước về phía anh .
Em rất yêu anh .
Chúng ta về nhà.
Chúng ta kết hôn.
—
Vừa dứt lời, Giang Tuân còn đang ngẩn người thì phía xa đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn.
Một chùm pháo hoa bừng sáng bên kia hồ.
Ánh sáng phản chiếu trong đôi mắt rực rỡ của
anh
, khiến
anh
như
được
phủ lên một tầng hào quang,
đẹp
đến gần như
không
chân thực.
Anh nghiêng đầu nhìn về phía xa một cái.
Vui mừng quay lại .
Nhưng lại nhìn thấy sắc mặt tôi đột nhiên trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nam-nam-cho-doi-1-anh-sao/chuong-8.html.]
Tôi lùi về sau một bước.
Nhắm mắt lại .
Hoảng loạn rơi vào bóng tối.
“Trình Tinh Dao?”
Tiếng gọi của Giang Tuân dần trở nên xa xôi.
Tôi bị nhốt trong chiếc l.ồ.ng nhuộm đầy màu m.á.u.
Bên tai không ngừng vang vọng tiếng s.ú.n.g.
Tôi bắt đầu run rẩy.
Đưa tay bịt tai.
Cố gắng co người lại .
“Trình Tinh Dao! Tiểu Tinh...”
Tôi rơi vào một vòng ôm ấm áp.
Đang định vùi đầu trốn tránh thì có một đôi tay nhẹ nhàng nâng mặt tôi lên.
Một cảm giác lành lạnh thoáng lướt qua.
Rồi hơi ấm nóng bỏng lại ập tới.
Tôi theo phản xạ mở mắt.
Không kịp đề phòng đã chạm phải đôi đồng t.ử đen sâu thẳm của Giang Tuân ở ngay trước mặt.
Trong mắt anh chỉ có một mình tôi .
“Nhìn anh .”
Giang Tuân đột nhiên lên tiếng.
Tôi kinh ngạc khẽ hé môi.
Tôi bị kéo trở lại với thực tại, ánh mắt bị giữ c.h.ặ.t trong đôi mắt của anh .
Trong khoảnh khắc ấy , mọi âm thanh của đất trời dường như biến mất.
Tôi quên đi tiếng s.ú.n.g.
Quên đi phản ứng hoảng loạn.
Quên đi những tháng ngày tuyệt vọng không nhìn thấy ánh sáng...
Chỉ nhớ.
Và sẽ mãi mãi nhớ.
Trong đêm bên hồ lấp lánh ánh nước ấy , Giang Tuân ghé sát bên tai tôi và nói :
“Trình Tinh Dao, đừng sợ.”
“Anh yêu em.”
Anh yêu em khi em là vì sao rực sáng nơi chân trời xa.
Cũng yêu em khi em xuất hiện trong cuộc đời u ám của anh .
Từ đó về sau , mặc cho năm tháng đổi thay , mặc cho mọi chuyện dời đổi.
Ánh sao sẽ không bao giờ lụi tắt.
(Hết chính văn)
Chaporia
Bình Luận (0)