A THƯ/Chương 1C. 1
20px

A tỷ từng nữ cải nam trang, thay Thái t.ử đỡ một mũi tên.

 

Chính vì thế khiến hắn bắt đầu nghi ngờ bản thân có sở thích long dương.

 

Để trốn tránh tâm ma trong lòng, hắn cố ý xin chỉ tứ hôn, cưới ta — người có dung mạo giống A tỷ đến bảy phần.

 

Đợi đến khi đăng cơ, A tỷ cùng phu quân vào cung dự yến, hắn mới biết nàng là nữ t.ử.

 

Hối hận như thủy triều dâng lên, nhưng đã quá muộn.

 

Từ đó về sau , hoàng thượng lạnh nhạt với ta đến cực điểm.

 

Ngay cả lúc chốn khuê phòng, hắn cũng chế nhạo ta là kẻ lấy hình bóng người khác để thay thế.

 

“Ta không nên vì muốn tránh xa nàng ấy mà cưới một người mình không yêu.”

 

“Nếu có kiếp sau , ta chỉ nguyện cưới người mình yêu, sửa lại mọi sai lầm.”

 

Về sau , phu quân của A tỷ qua đời.

 

Hắn lập tức muốn đón nàng vào cung, thay thế vị trí của ta .

 

Thế nhưng lại nghe tin A tỷ bệnh nặng triền miên, đã sớm qua đời.

 

Khi mở mắt lần nữa, ta đã quay trở về ngày trong cung ban chỉ tứ hôn.

 

Ta vừa định quỳ xuống kháng chỉ, một tiểu thái giám đã vội vã chạy tới.

 

“ Sai rồi ! Sai rồi !”

 

“Thái t.ử điện hạ cầu cưới là đại cô nương Cố gia, không phải nhị cô nương!”

 

1

 

Lời tiểu thái giám vừa dứt, cả sảnh đường lập tức rơi vào im lặng.

 

Phụ thân cũng ngẩn người , mày khẽ nhíu lại .

 

“Thái t.ử cầu cưới A Chỉ sao ? Có phải nhầm lẫn rồi không ?”

 

Tiểu thái giám chần chừ một chút.

 

“Sáng nay Thái t.ử điện hạ đến gặp hoàng thượng, nói là… đã nhầm tên. Người muốn cầu cưới phải là đại cô nương Cố gia.”

 

Vị công công tuyên chỉ nâng thánh chỉ trong tay, trên mặt cũng hiện lên vẻ nghi hoặc.

 

Trên tấm lụa vàng kia ghi rõ ràng tên của ta .

 

Thế nhưng người trước mắt lại khẳng định chắc nịch rằng đây là ý của Thái t.ử.

 

Đúng lúc hai bên còn đang giằng co, bên ngoài lại có một người bước vào .

 

Huyền bào thêu mãng xà, đai ngọc thắt ngang eo.

 

Chính là Thái t.ử Lục Cảnh.

 

Ánh mắt hắn thản nhiên lướt qua mọi người trong sảnh.

 

Khi nhìn đến ta cũng chỉ dừng lại trong chốc lát rồi lập tức dời đi .

 

“Hầu gia, là lỗi của ta .”

 

“Vốn dĩ ta muốn cầu cưới đại cô nương, nhưng… lại nhầm mất tên.”

 

Sắc mặt phụ thân khẽ thay đổi.

 

Yết hầu ông chuyển động một cái, nuốt xuống những lời khó nghe sắp bật ra , chỉ trầm giọng nói :

 

“Điện hạ, nhưng A Chỉ nhà thần…”

 

“Ta không để tâm danh tiếng của Cố đại cô nương ra sao .”

 

Lục Cảnh cắt ngang lời ông.

 

“Những lời đồn đại ngoài kia , phần lớn đều là giả.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-thu-lxtp/chuong-1.html.]

“Đạo thánh chỉ tứ hôn này , ta sẽ xin phụ hoàng ban lại .”

 

Vị công công tuyên chỉ do dự giây lát.

 

Thấy thái độ của Thái t.ử vô cùng kiên quyết, ông đành cuộn thánh chỉ lại , cất vào tay áo, lùi về sau nửa bước.

 

Phụ thân im lặng một lúc.

 

Rốt cuộc vẫn giữ phong độ của thế gia Hầu phủ.

 

Ông chắp tay nói :

 

“Nếu đã vậy , thần tiễn điện hạ.”

 

Lục Cảnh khẽ gật đầu.

 

Hắn xoay người đi được hai bước, lại bỗng dừng lại , như vừa nhớ ra chuyện gì.

 

Hắn nghiêng người nhìn về phía ta , đưa tay ra .

 

“Nhị cô nương.”

 

“Đã là ta nhầm lẫn, vậy khối ngọc bội kia … xin cô nương trả lại cho ta .”

 

Đầu ngón tay ta vô thức cuộn lại .

 

Trong không khí thoáng hiện vẻ ngượng ngùng khó tả.

 

Mấy ngày trước , ta còn vui mừng khôn xiết nhận lấy tín vật đính hôn.

 

Vậy mà hôm nay, lại bị người ta đòi lại ngay trước mặt mọi người .

 

Nếu là ta của kiếp trước , e rằng đã đỏ hoe mắt, c.ắ.n môi hỏi hắn vì sao phải đối xử với mình như vậy .

 

Nhưng hiện giờ, ta chỉ cảm thấy trong lòng như trút được một tảng đá lớn.

 

Ta lấy khối mặc ngọc từ trong tay áo ra , không chút do dự đưa cho hắn .

 

Lục Cảnh nhẹ nhàng vuốt ve mặt ngọc bằng đầu ngón tay.

 

Một lúc sau mới chậm rãi lên tiếng.

 

“Là ta làm lỡ danh tiếng của Nhị cô nương.”

 

“Sau này nếu cô nương gặp được người mình muốn gả, ta cũng có thể thêm chút của hồi môn cho cô nương.”

 

“Không cần đâu .”

 

“Đa tạ ý tốt của điện hạ.”

 

Lục Cảnh nhìn ta một cái.

 

Khẽ gật đầu.

 

Rồi xoay người rời đi .

 

Phụ thân thở dài một tiếng, lập tức sai người đến Giang Nam đón A tỷ trở về.

 

Mẫu thân nhìn ta , trong mắt thấp thoáng vẻ đau lòng cẩn trọng.

 

Có lẽ bà cho rằng ta sẽ buồn bã thương tâm, không nhịn được mà bật khóc .

 

Thế nhưng vừa nhìn thấy gương mặt ta , những lời an ủi đã chuẩn bị sẵn lại bị bà nuốt trở vào .

 

Ta cong mắt cười với bà.

 

“Mẫu thân , con không sao .”

 

Bà đưa tay chỉnh lại tóc mai cho ta , giọng nói cũng dịu xuống.

 

“Mẫu thân sẽ chọn cho con một mối hôn sự khác thật tốt .”

 

Ta gật đầu.

 

Không nói thêm gì.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...