Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trở về phòng, đóng cửa lại , ta chậm rãi ngồi xuống.
Nước trà nóng chảy qua cổ họng, hơi ấm từ l.ồ.ng n.g.ự.c từ từ lan ra khắp cơ thể.
Lúc ấy , ta mới thật sự cảm nhận được rằng mình đã sống lại .
Kiếp trước , ta vui mừng khôn xiết, cho rằng mình là người được Lục Cảnh thật lòng cầu cưới.
Đêm đại hôn, nến đỏ sáng rực.
Khi hắn vén khăn hỉ của ta lên, ánh mắt dừng trên gương mặt ta thật lâu.
Trong mắt tràn đầy si mê.
Về sau , Lục Cảnh đăng cơ làm đế.
Hậu cung bỏ trống, lục cung không ai khác.
Ta cũng từng cho rằng mình là nữ t.ử may mắn nhất thế gian.
Cho đến yến tiệc Thượng Nguyên năm đó.
A tỷ cùng tỷ phu vào kinh chầu mừng.
Chén rượu trong tay hắn đột nhiên rơi xuống, nhưng hắn lại không hề hay biết .
Đôi mắt chỉ chăm chăm nhìn A tỷ.
Suốt buổi tiệc còn nhiều lần thất thố.
Sau khi tiệc tan, Lục Cảnh triệu riêng ta đến gặp.
Vừa gặp mặt đã chất vấn:
“Vì sao nàng chưa từng nói mình còn có một tỷ tỷ?”
Ta sững sờ.
“Tỷ tỷ sau khi bị từ hôn thì tâm trạng u uất, vẫn luôn ở nhà ngoại tại Giang Nam dưỡng bệnh.”
“Khi còn ở khuê phòng, tỷ ấy cũng rất ít khi ra ngoài, không có mấy người từng gặp mặt. Thiếp…”
“ Nhưng ta đã gặp.”
Hắn cắt ngang lời ta .
Trong mắt tràn ngập hối hận.
Khi ấy ta mới biết .
Năm xưa Lục Cảnh từng đến Giang Nam.
Trên đường gặp thích khách phục kích.
A tỷ nữ cải nam trang, thay hắn đỡ một mũi tên.
Sau đó hai người đồng hành suốt mấy tháng.
Thấy nàng mày kiếm mắt sáng, hành sự quang minh lỗi lạc, trái tim hắn dần dần rung động.
Hắn lại cho rằng bản thân mắc bệnh long dương.
Ngày ngày hoảng hốt bất an.
Cuối cùng vội vàng quay về kinh thành.
Sau khi trở lại kinh đô, việc đầu tiên hắn làm chính là xin chỉ tứ hôn.
Chỉ vì nhìn thấy dung mạo ta giống A tỷ đến bảy phần, nên mới cầu cưới ta .
Kể từ đêm đó, thái độ của hắn với ta hoàn toàn thay đổi.
Trong cung lời đồn nổi lên khắp nơi.
Ai nấy đều nói hoàng thượng đã chán ghét hoàng hậu.
Những đêm chốn khuê phòng.
Hắn đè ta dưới thân , ánh mắt lạnh lẽo như sương giá.
Một tay vuốt ve gương mặt ta .
Nụ cười lại đầy vẻ châm biếm.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Hoàn toàn chỉ là hình bóng của người ấy .”
“Nàng quả thật tâm cơ sâu nặng, chiếm mất vị trí của nàng ấy .”
Ta như rơi xuống hầm băng.
“Là ta không nên vì muốn tránh xa nàng ấy mà cưới một người mình không yêu.”
“Nếu có kiếp sau , ta chỉ nguyện cưới người mình yêu, sửa lại mọi sai lầm.”
Đêm ấy , ta mở mắt nhìn suốt đến tận bình minh.
Mãi cho đến khi phu quân của A tỷ lâm bệnh qua đời.
Lục Cảnh lập tức triệu tâm phúc đến giữa đêm.
Sai chuẩn bị xa giá.
Muốn đích thân đi đón A tỷ nhập cung.
Hắn muốn phế bỏ ta .
Để A tỷ
thay
thế vị trí hoàng hậu.
Thế nhưng xa giá còn chưa kịp ra khỏi cung môn.
Thái y viện đã đưa tới tin khẩn.
A tỷ bệnh nặng triền miên đã lâu.
Đêm qua vừa tắt thở.
Ngày hôm sau , hắn ban một đạo thánh chỉ.
Hoàng hậu thân thể suy nhược, đưa đến chùa Tĩnh An ở Tây Sơn tu hành.
Ba ngày sau .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-thu-lxtp/chuong-2.html.]
Thiên hạ nhận được cáo dụ.
Hoàng hậu băng hà, lấy quốc lễ an táng vào hoàng lăng.
Mọi người đều cho rằng người c.h.ế.t là ta .
Không ai biết .
Người nằm trong hoàng lăng ấy , thật ra là A tỷ.
…
A tỷ từ Giang Nam trở về.
Lục Cảnh đích thân ra đón giữa đường.
Khắp kinh thành đều đang bàn tán.
Nói rằng Thái t.ử đối với Cố đại cô nương thật sự vô cùng dụng tâm.
Đích thân ra ngoài thành ba mươi dặm nghênh đón.
Suốt quãng đường còn hộ tống nàng trở về phủ.
Khi trở về, phía sau còn có sáu cỗ xe ngựa đi theo.
Bên trong đều là kỳ trân dị bảo do Lục Cảnh ban tặng.
Lúc hoàng hôn buông xuống, A tỷ tới gặp ta .
Nàng đứng ngoài cửa.
Trong mắt mang theo vẻ áy náy.
“A Thư…”
“Trong thời gian ở Giang Nam, tỷ từng cứu một người .”
“Hôm đó hắn ở trong rừng, bên cạnh không có tùy tùng.”
“Mấy tên thích khách đang truy sát hắn .”
“Ta vừa lúc đi ngang qua, nên thay hắn đỡ một mũi tên.”
“Khi ấy chỉ nghĩ hắn là một thương nhân gặp nạn.”
“Không ngờ người đó lại là Thái t.ử.”
Nói đến đây, giọng A tỷ dần nhỏ lại .
Nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn ta .
“Ta ở cùng hắn mấy tháng, ấn tượng không tệ.”
“Vốn định nói cho hắn biết ta là nữ t.ử, nào ngờ sau đó hắn đã rời đi .”
“Mãi đến mấy ngày trước , nghe nói trong cung phái người tới truyền tin, bảo Thái t.ử cầu cưới muội , sau đó lại đổi thành cầu cưới ta … ta mới biết thân phận của hắn .”
Nước mắt A tỷ rơi xuống.
“A Thư, là tỷ có lỗi với muội .”
“Chuyện ngày tứ hôn, tỷ đã nghe nói rồi .”
“Nếu không có tỷ, mối hôn sự này vốn nên thuộc về muội .”
“Là tỷ khiến muội mất mặt trước bao người .”
“Cũng là tỷ khiến muội vô duyên vô cớ mang tiếng bị từ hôn.”
“ Nhưng tỷ…”
“Trong lòng tỷ cũng có hắn .”
Ta đi tới, nắm lấy tay nàng, lau nước mắt cho nàng.
“A tỷ.”
“May mà hôn sự ấy chưa được ban xuống.”
Nàng ngẩn người nhìn ta .
“Hiện giờ tỷ và Thái t.ử lưỡng tình tương duyệt.”
“Qua ít ngày nữa, hẳn Thái t.ử sẽ xin được thánh chỉ tứ hôn.”
Ta mỉm cười .
“Đây là chuyện tốt , tỷ khóc làm gì?”
Nàng vừa mừng vừa sợ.
“Muội… thật sự không trách tỷ sao ?”
Người ta trách nhất, là Lục Cảnh.
Là hắn coi ta như thế thân mà cưới về.
Cũng là hắn tự tay đẩy ta xuống vực sâu.
Ta trách A tỷ làm gì?
Nàng vốn chẳng biết gì cả.
“Không trách.”
“A tỷ, muội thật sự không trách tỷ.”
…
Khoảng thời gian này , Lục Cảnh cách vài ngày lại mời A tỷ ra ngoài du ngoạn.
Hoàng hậu vẫn canh cánh trong lòng chuyện A tỷ từng bị từ hôn, nhất quyết không chịu gật đầu.
Bởi vậy thánh chỉ tứ hôn vẫn chậm chạp chưa được ban xuống.
Đúng lúc kỳ săn thu hằng năm trong cung sắp diễn ra .
Ta theo phụ thân tới bãi săn.
Thái t.ử thỉnh thoảng lại sai người đưa không ít thức ăn đến lều của A tỷ.
Chaporia
Bình Luận (0)