Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Không lâu sau đã cảm thấy mệt.
Liền xuống ngựa, tìm một tảng đá ngồi nghỉ.
Trong rừng vô cùng yên tĩnh.
Chỉ có tiếng lá cây xào xạc trong gió.
Ta mở túi nước uống một ngụm.
Đang định nhắm mắt nghỉ ngơi thì chợt nghe phía xa truyền đến một tiếng gầm trầm thấp.
Tay ta lập tức khựng lại .
Hổ?
Bãi săn này đã tồn tại mấy chục năm.
Chưa từng nghe nói có hổ xuất hiện.
Thế nhưng tiếng gầm ấy rõ ràng đang ngày một tiến lại gần.
Ta còn chưa kịp đứng dậy.
Trong bụi cây phía trước đã có một con mãnh hổ lao vọt ra .
Thân hình nó lớn đến mức khiến người ta kinh hãi.
Đôi mắt màu hổ phách nhìn chằm chằm vào ta .
Hai chân ta lập tức mềm nhũn.
Muốn chạy cũng không nhấc nổi bước chân.
Con hổ gầm khẽ một tiếng.
Cong lưng tích lực, chuẩn bị lao tới.
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc.
Một bóng người từ bên cạnh lao tới, ôm lấy ta rồi lăn sang một bên.
Cả người ta được bảo vệ trong một vòng tay.
Sau lưng đập mạnh vào thân cây.
“Không sao chứ?”
Ta ngẩng đầu lên.
Đập vào mắt là một gương mặt trẻ tuổi.
Mày kiếm mắt sáng, đường nét rõ ràng.
So với lúc nhỏ đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Nhưng đôi mắt ấy …
Là Thôi Dục.
“Tiểu Công gia?”
“Là ta .”
Hắn buông ta ra , ánh mắt nhanh ch.óng lướt khắp người ta một lượt.
“Có bị thương không ?”
“Không… không có .”
“Đa tạ Tiểu Công gia.”
Ta vừa đứng dậy.
Còn chưa nói hết câu.
Con hổ kia đã quay người lại .
Đôi mắt liên tục đảo qua giữa hai người chúng ta .
Thôi Dục kéo ta ra phía sau mình , thấp giọng nói :
“Đừng động.”
Con hổ gầm gừ trầm thấp.
Móng vuốt cào xuống mặt đất.
Dường như bất cứ lúc nào cũng có thể lao tới lần nữa.
Thôi Dục che chắn cho ta , từng bước lùi về sau .
Nhưng con hổ đâu cam lòng để con mồi đến miệng chạy mất.
Chúng ta chật vật né tránh.
Có mấy lần suýt nữa bị cái miệng đầy m.á.u ấy ngoạm trúng.
Đúng lúc này .
Phía xa xa bỗng truyền đến tiếng người và tiếng ngựa hí.
Là giọng của Lục Cảnh và A tỷ.
Trong lòng ta chợt căng thẳng.
Vội vàng hô lớn về phía đó:
“Đừng tới đây!”
“Có hổ!”
Nhưng đã quá muộn.
Con hổ nghe thấy động tĩnh liền đột ngột đổi hướng.
Lao thẳng về phía phát ra âm thanh.
Ta nghe thấy tiếng A tỷ thét lên kinh hãi.
“A tỷ!”
“Mau chạy đi !”
Lục Cảnh che chắn A tỷ phía sau lưng.
Một tay đặt lên ống tên.
Ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm con mãnh hổ đang tiến lại gần.
Sắc mặt A tỷ trắng bệch.
Tay nắm c.h.ặ.t t.a.y áo hắn .
Hai chân mềm nhũn.
Trong lúc hỗn loạn.
Vài mũi tên lạnh lẽo b.ắ.n trúng lưng hổ.
Con hổ đau đớn gầm vang.
Điên cuồng lao loạn khắp nơi.
A tỷ và Lục Cảnh bị tách ra .
Ta nhân cơ hội kéo tay A tỷ bỏ chạy.
Không ngờ nàng vấp chân.
Cả người ngã nhào ra ngoài.
Con hổ quay đầu lại .
Đôi mắt lần nữa khóa c.h.ặ.t lấy chúng ta .
Không còn thời gian suy nghĩ.
Ta hét lớn một tiếng rồi cố ý chạy sang bên cạnh vài bước.
Con hổ lập tức bị thu hút.
Hung hăng lao về phía ta .
May mà ta kịp ngả người ra sau .
Móng vuốt hổ lướt sát qua cẳng chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/a-thu-lxtp/chuong-4.html.]
Một cơn đau sắc bén như d.a.o cắt truyền tới.
Ta cúi đầu nhìn xuống.
Trên váy đã loang ra một mảng đỏ thẫm.
“A Thư!”
“A Thư—”
Hai tiếng kinh hô gần như đồng thời vang lên.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Một tiếng là của A tỷ.
Tiếng còn lại …
Ta ngước mắt nhìn Lục Cảnh.
Môi hắn mím thành một đường thẳng.
Sắc mặt lạnh lùng cứng rắn.
Nhưng quai hàm lại khẽ run lên.
Chắc là ta nghe nhầm thôi.
Thôi Dục đã lao tới.
Hắn đỡ ta lên lưng.
“Đừng sợ.”
Ta nằm trên lưng hắn .
Đau đến mức đầu óc choáng váng.
Nhưng vẫn cảm nhận được một ánh mắt đang gắt gao nhìn về phía này .
Ta nghiêng đầu nhìn .
Lục Cảnh đứng cách đó không xa.
Trong tay cầm cung.
Nhưng ánh mắt lại không nhìn con hổ.
Mà lạnh lùng nhìn ta trên lưng Thôi Dục.
Hắn rút thêm một mũi tên.
Đặt lên dây cung.
Kéo căng như trăng tròn.
Mũi tên b.ắ.n ra .
Mạnh mẽ và dữ dội.
Tựa như đang trút giận điều gì đó.
Lúc này đám thị vệ cuối cùng cũng chạy tới.
Đao thương đồng loạt giáng xuống.
Con hổ gầm lên vài tiếng.
Cuối cùng ầm một tiếng ngã xuống đất.
Khu rừng lập tức yên tĩnh trở lại .
Thôi Dục vẫn cõng ta trên lưng.
Chưa hề buông xuống.
A tỷ lảo đảo chạy tới.
Vành mắt đỏ hoe.
“A Thư.”
“Muội bị thương có nặng không ?”
“Để tỷ xem nào…”
Lục Cảnh cũng bước tới.
Ánh mắt hắn dừng trên mặt ta một lúc.
Sau đó lại chuyển xuống bàn tay của Thôi Dục đang đỡ dưới khoeo chân ta .
Hoàng thượng nổi trận lôi đình.
Lập tức hạ lệnh điều tra triệt để.
Bãi săn xuất hiện mãnh hổ.
Đây là chuyện mấy chục năm chưa từng xảy ra .
Ta nằm trên đệm mềm.
Đau đến mức đầu óc từng cơn mê man.
Thái y đang xử lý vết thương trên chân cho ta .
Da thịt bị xé toạc, vết thương sâu đến mức thấy cả xương.
Máu nhuộm đỏ hơn nửa tấm đệm.
Khi t.h.u.ố.c bột được rắc lên, ta c.ắ.n c.h.ặ.t khăn gối, vậy mà vẫn không nhịn được một tiếng rên đau đớn.
A tỷ khóc đến mức không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Nước mắt rơi thành chuỗi dài.
Chỉ biết không ngừng gọi tên ta .
“A Thư…”
“A Thư…”
Sắc mặt mẫu thân trắng bệch.
Ta đau đến mức ý thức bắt đầu mơ hồ.
Mí mắt nặng trĩu, lúc mở lúc khép.
Trong cơn mê man, ta nghe thấy rèm lều được vén lên rồi lại hạ xuống.
Có người thấp giọng nói một câu:
“Để con bé nghỉ ngơi cho tốt .”
Là giọng của phụ thân .
Sau đó trong lều dần yên tĩnh lại .
A tỷ được mẫu thân đưa ra ngoài.
Ta nửa mê nửa tỉnh.
Vết thương từng cơn nhói đau.
Không biết đã qua bao lâu.
Bên ngoài lều mơ hồ vang lên hai giọng nói .
Giọng Thôi Dục có chút không được tự nhiên.
“Biểu ca, sao huynh cũng tới đây?”
Lục Cảnh đáp:
“Ta đi ngang qua.”
“Ngược lại là đệ , sao lại ở đó?”
“Lúc săn b.ắ.n, chẳng phải đệ nên đi cùng bọn ta sao ?”
“Vì sao lại chạy sang phía bắc?”
“Chuyện này …”
Thôi Dục ngập ngừng một lát.
“Không cẩn thận đi lạc, vừa hay gặp Nhị cô nương Cố gia.”
Chaporia
Bình Luận (0)