A THƯ/Chương 5C. 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hiển nhiên Lục Cảnh không tin.

“Thôi Dục.”

“Đệ là biểu đệ của ta .”

“Có vài lời ta phải nói trước với đệ .”

“Nàng ta tâm cơ sâu nặng, rất giỏi giả vờ đáng thương.”

“Ta không muốn đệ bị nàng ta mê hoặc.”

Thôi Dục không lập tức đáp lời.

Một lát sau mới nói :

“Không đâu .”

“Đệ thấy Nhị cô nương không phải người như vậy .”

“Biểu ca, có phải huynh có thành kiến gì với nàng ấy không ?”

“Nàng ấy là muội muội của Cố đại cô nương.”

“Đại cô nương hiền lành như vậy , nghĩ đến Nhị cô nương cũng sẽ không kém.”

“Ta chỉ là nhắc nhở đệ .”

Giọng Lục Cảnh lạnh xuống.

“Tin hay không tùy đệ .”

Sau đó không còn âm thanh nào nữa.

Tiếng bước chân một trước một sau dần đi xa.

Ta mở mắt nhìn đỉnh lều.

Trong lòng khẽ thở dài.

Người này thật sự rất ghét ta .

Ta dưỡng thương trong phủ suốt hai tháng.

Cái chân bị thương ấy lúc tốt lúc xấu .

Thái y đổi mấy lần phương t.h.u.ố.c.

Mẫu thân ngày đêm trông nom.

A tỷ cách vài ngày lại tới thăm ta một lần .

Mỗi lần tới đều khóc một trận.

Ngược lại , ta lại trở thành người an ủi nàng.

Hai tháng sau .

Vết thương cuối cùng cũng lành hẳn.

Chỉ để lại trên bắp chân một vết sẹo màu hồng nhạt.

Có chút khó coi.

Mẫu thân mặt đầy ưu sầu.

Nói rằng e là sẽ để lại sẹo cả đời.

Ta bảo không sao .

Dù sao người khác cũng không nhìn thấy.

Chiều hôm ấy .

Nha hoàn Xuân Cảnh từ bên ngoài đi vào .

Trên tay cầm một chiếc khăn được gấp ngay ngắn.

“Cô nương, chiếc khăn này đã giặt sạch rồi .”

“Là chiếc khăn hôm đó lấy từ chân người xuống.”

“Nô tỳ vẫn cất giữ, suýt nữa thì quên mất.”

Ta nhận lấy, mở ra xem.

Khăn màu xanh nhạt.

Bốn góc thêu hoa văn mây lành.

Chất liệu vô cùng tốt .

Ở góc khăn thêu một chữ “Thôi”.

Đường kim mũi chỉ tinh xảo vô cùng.

Ngày đó ta đã ngất đi .

Hoàn toàn không biết .

Thì ra là Thôi Dục lấy khăn của mình băng bó vết thương cho ta .

Ta suy nghĩ một lát.

Sai Xuân Cảnh đến kho chọn vài món lễ vật.

Lại tự tay gấp chiếc khăn cẩn thận.

Bỏ chung vào một chiếc hộp.

“Cô nương muốn ra ngoài sao ?”

“Đến phủ họ Thôi.”

“Ân cứu mạng, dù sao cũng phải đích thân cảm tạ.”

Phủ họ Thôi nằm ở hẻm Toan Táo phía đông thành.

Không cách phủ Trấn Quốc Hầu quá xa.

Xe ngựa đi hơn nửa canh giờ.

Sau khi gia nhân vào thông báo.

Chẳng bao lâu đã có người dẫn ta vào trong.

Thôi Dục đang đợi ở tiền sảnh.

Hôm nay hắn mặc một bộ trường sam màu xanh trúc.

Trông nho nhã hơn nhiều so với hôm ở bãi săn.

Thấy ta bước vào .

Hắn lập tức đứng dậy.

Dường như có chút căng thẳng.

Vành tai thoáng đỏ lên.

“Nhị cô nương tới rồi .”

Ta khom người hành lễ.

Sai Xuân Cảnh đưa hộp quà tới.

Sau đó lấy chiếc khăn ra , hai tay dâng trả.

“Hôm đó ở bãi săn, đa tạ Tiểu Công gia ra tay cứu giúp.”

“Chút lễ mọn này không đủ thành ý, mong Tiểu Công gia nhận lấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-thu-lxtp/chuong-5.html.]

“Chiếc khăn này cũng đã được giặt sạch, xin hoàn trả.”

Thôi Dục nhận lấy khăn.

Đầu ngón tay khẽ vuốt qua chữ “Thôi” nơi góc khăn.

Sắc đỏ trên mặt lại đậm thêm vài phần.

“Nhị cô nương khách sáo rồi .”

“Hôm đó…”

“Hôm đó Nhị cô nương mất quá nhiều m.á.u.”

“Ta nhất thời nóng vội nên mới dùng khăn băng bó cho cô nương, có phần thất lễ.”

“Mong Nhị cô nương đừng trách.”

Khi nói những lời này .

Ánh mắt hắn chỉ nhìn chiếc khăn trong tay.

Không dám ngẩng đầu nhìn ta .

Bộ dạng ấy .

Ngược lại giống như hắn mới là người mắc nợ ta .

Ta không nhịn được khẽ cong môi.

“Tiểu Công gia có ân cứu mạng với ta .”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Ân cứu mạng tất nhiên phải …”

Ta còn chưa nói hết.

Thôi Dục bỗng ngẩng đầu lên.

Đôi mắt sáng rực nhìn ta .

Trong mắt tràn đầy mong đợi.

Ta bị ánh mắt ấy làm cho ngẩn người .

Nửa câu sau còn chưa kịp thốt ra .

Sau tấm bình phong bỗng truyền tới một tiếng hừ lạnh.

Một bóng người bước ra .

Huyền bào đen thẫm.

Dung mạo lạnh lùng nghiêm nghị.

Ngoài Lục Cảnh thì còn có thể là ai?

Sao hắn cũng ở đây?

Lục Cảnh chắp tay sau lưng đứng đó.

Khóe môi mang theo nụ cười nhạt.

Ánh mắt rơi trên mặt ta .

Mang theo vẻ chế giễu như thể đã sớm đoán được .

“Biểu đệ .”

“Ta đã nói với đệ thế nào?”

“Nàng ta tâm tư bất chính, rất giỏi dùng thủ đoạn.”

“Quả nhiên không ngoài dự liệu. Đang dựa vào ân cứu mạng để lấy thân báo đáp đây.”

Không khí nhất thời lặng xuống.

Ta thu lại ý cười .

“Điện hạ hiểu lầm rồi .”

“Ý ta là, sau này nếu Tiểu Công gia có việc c.ầ.n s.ai bảo, cứ việc tìm ta .”

“Ân cứu mạng này , ta luôn ghi nhớ trong lòng.”

“Ngày sau nhất định sẽ báo đáp.”

Thôi Dục ngẩn người .

Rõ ràng có chút thất vọng.

Hắn u oán liếc Lục Cảnh một cái.

Rồi nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.

“Biểu ca, Nhị cô nương suýt nữa đã nói muốn lấy thân báo đáp rồi …”

“Huynh chạy ra làm gì chứ?”

Biểu cảm của Lục Cảnh cứng đờ trong thoáng chốc.

Hắn không dám tin quay đầu nhìn lại Thôi Dục.

Nhưng Thôi Dục chẳng thèm để ý đến hắn .

Hắn lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình ngọc trắng nhỏ rồi đưa tới trước mặt ta .

“Nhị cô nương, đây là t.h.u.ố.c trị sẹo.”

“Hôm ở bãi săn cô nương bị thương ở chân. Tuy đã khỏi, nhưng e rằng vẫn sẽ để lại sẹo.”

“Thuốc này dùng rất hiệu quả.”

Ta còn chưa kịp phản ứng.

Giọng nói lạnh lùng của Lục Cảnh đã chen vào .

“Thôi Dục, t.h.u.ố.c này là ngự tứ.”

“Đệ biết mà.”

“Không phải đồ ngự tứ thì đệ còn chẳng đem cho Nhị cô nương đâu .”

Lục Cảnh nghẹn lời.

Hắn phất tay áo, sải bước bỏ ra ngoài.

Tiền sảnh lập tức yên tĩnh trở lại .

Thôi Dục gãi đầu.

Có chút ngượng ngùng nhìn ta .

“Nhị cô nương, biểu ca ta … tính tình huynh ấy vốn là như vậy .”

“Cô nương đừng để trong lòng.”

“Thuốc này cô nương cứ dùng đi .”

“Ta còn nhiều lắm.”

Nói rồi hắn nhét thẳng chiếc bình vào tay ta .

Ta chỉ đành nhận lấy.

“Đa tạ Tiểu Công gia.”

Sau khi cảm tạ thêm vài câu, ta khom người cáo từ.

“Tiểu Công gia, lễ vật đã đưa tới, khăn cũng đã hoàn trả.”

“Ta xin phép về trước .”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...