Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dường như Thôi Dục muốn giữ ta lại .
Nhưng lại ngại ngùng không dám mở lời.
Cuối cùng chỉ đành lưu luyến gật đầu.
“Vậy để ta tiễn Nhị cô nương.”
“Không cần đâu , Tiểu Công gia dừng bước.”
…
Ra khỏi cổng phủ Quốc công.
Ta không ngờ Lục Cảnh vẫn chưa rời đi .
Hắn đứng ngay bên cạnh xe ngựa của ta .
Tiểu tư bên cạnh đang dắt ngựa.
Còn hắn thì đứng yên bất động.
Ta coi như không nhìn thấy.
Trực tiếp đi về phía xe ngựa của mình .
Chân còn chưa bước được hai bước.
Hắn đã bước ngang một bước, chắn trước mặt ta .
“Nhị cô nương.”
“Thôi Dục tâm tư đơn thuần.”
“Ta không muốn nhìn thấy nó bị người khác đùa bỡn trong lòng bàn tay.”
Đùa bỡn?
Ta và Thôi Dục trong sạch rõ ràng.
Làm gì có chuyện đùa bỡn?
“Ta thật lòng tới cảm tạ.”
“Chỉ là ta không hiểu, vì sao điện hạ hết lần này đến lần khác gây khó dễ cho ta ?”
Dường như hắn rất chán ghét những lời biện giải của ta .
Giọng điệu càng thêm lạnh lùng.
“Trong lòng nàng tự biết .”
“Ngày đó, Thôi Dục vốn đi cùng bọn ta .”
“Vì sao đệ ấy đột nhiên chạy tới chỗ cô?”
Ta biết thế nào được ?
Không đi hỏi biểu đệ của mình .
Lại tới hỏi ta ?
Lục Cảnh bỗng lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình sứ.
Đưa tới trước mặt ta .
“Ta không thể để đệ ấy có bất kỳ liên hệ gì với nàng.”
“Bình t.h.u.ố.c trị sẹo vừa rồi nó cho nàng, trả lại đây.”
“Ta dùng bình này đổi với nàng.”
Ta lùi về sau một bước.
“Điện hạ.”
“Ta cũng không muốn có bất kỳ liên hệ gì với ngài.”
Hàng mi của hắn khẽ run lên.
Vài phần tức giận dần hiện ra nơi đáy mắt.
Hắn thu chiếc bình lại .
“Cố Thư.”
“Có ta ở đây. Nàng đừng hòng có bất cứ dính líu nào với Thôi Dục.”
Ném lại câu đó.
Hắn mới lên ngựa rời đi .
Thật đúng là khó hiểu.
Nhưng đến tối.
Bình t.h.u.ố.c trị sẹo ấy cuối cùng vẫn tới tay ta .
A tỷ ngồi bên giường.
Nhét chiếc bình vào lòng bàn tay ta .
Nói rằng đó là do điện hạ đưa cho nàng.
Tặng hai bình.
Có thể giữ lại dùng dự phòng.
“Đâu có ai tặng lễ vật kiểu này .”
Nàng cười cười .
Trong mắt lại thoáng vẻ buồn bã.
Ta nhìn chiếc bình một cái.
Rồi đẩy trả lại .
“Muội không cần.”
A tỷ ngẩn người .
“Điện hạ chắc là vẫn áy náy chuyện tứ hôn rồi lại từ hôn.”
“Nên mới muốn bù đắp cho muội .”
“A Thư, muội …”
“Muội sẽ không nghĩ nhiều đâu .”
“ Nhưng muội và điện hạ đã không còn bất kỳ liên hệ nào nữa. Vậy càng không thể nhận đồ của hắn .”
“Phiền A tỷ giúp muội trả lại .”
Nàng siết c.h.ặ.t chiếc bình trong tay.
Qua hồi lâu mới khẽ đáp:
“Được.”
Sau đó lại bắt đầu kể cho ta nghe những chuyện gần đây.
Nói rằng Lục Cảnh đối xử với nàng dịu dàng thế nào.
Ngay cả son phấn tiến cống từ Tây Vực cũng mang tới cho nàng.
Nhưng khi nhắc tới hoàng hậu.
A tỷ lại không biết phải nói tiếp thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-thu-lxtp/chuong-6.html.]
“Hoàng hậu nương nương đối với ta …”
“Rốt cuộc vẫn không hài lòng.”
“Điện hạ vì ta mà cãi nhau với hoàng hậu mấy lần .”
“Mỗi
lần
bước
ra
khỏi Khôn Ninh cung, sắc mặt đều vô cùng khó coi.
”
“Nói cho cùng, chuyện ta bị từ hôn trước đây cũng đâu phải lỗi của ta .”
“Là chính Thường công t.ử dây dưa không rõ với biểu muội của hắn , nảy sinh tư tình.”
“Người trong thiên hạ đều biết chuyện đó.”
“ Nhưng vì sao …”
“Người bị tổn thương dường như chỉ có mình ta ?”
Chính vì ai cũng biết chuyện ấy .
Nên trong thiên hạ mới có đủ loại lời bàn tán.
Hôm đó.
A tỷ bắt gặp Thường công t.ử và vị biểu muội kia ôm ấp nhau trong một nhã gian ở trà lâu.
Nàng tức giận xông vào .
Ngay trước mặt mọi người tát biểu muội kia một cái.
Về sau , Thường gia tới từ hôn.
Còn để lại một câu.
Rằng người chủ mẫu tính tình bá đạo, ngang ngược như vậy .
Thường gia không chứa nổi.
Rõ ràng Thường gia có lỗi trước .
Vậy mà chỉ vì một cái tát ấy .
Cuối cùng A tỷ lại mang tiếng ghen tuông đố kỵ.
“Hoàng hậu nương nương cũng vì nghe được chuyện đó nên…”
A tỷ còn chưa nói hết.
Vành mắt đã đỏ hoe.
Ta nắm lấy tay nàng.
“Hoàng hậu nương nương rồi sẽ nhìn thấy điểm tốt của A tỷ.”
“Ngày tháng dài lâu mới thấy được lòng người .”
“Chuyện này không thể nóng vội.”
Nàng ngẩng đầu nhìn ta .
Trong mắt ngấn lệ.
Đột nhiên ánh mắt sáng lên.
Nàng nắm c.h.ặ.t lấy tay ta .
Vội vàng nói :
“A Thư.”
“Sinh thần của hoàng hậu nương nương sắp tới rồi .”
“Người thích nhất tranh thêu hoa mẫu đơn hai mặt.”
“Ta nghe nói các tú nương trong cung thêu mãi vẫn không hợp ý người .”
“Tài thêu thùa của muội nổi tiếng khắp kinh thành.”
“Hay là muội giúp ta thêu một bức.”
“Coi như là quà ta dâng tặng…”
Ta rút tay về, lắc đầu.
“A tỷ.”
“Chuyện này mà bị phát hiện, chỉ khiến mọi việc phản tác dụng.”
“Hoàng hậu là người thế nào?”
“Nếu người biết đó không phải do tỷ tự tay thêu.”
“Ngược lại sẽ cảm thấy tỷ không đủ thành tâm.”
A tỷ miễn cưỡng kéo khóe môi.
“Ta sẽ không nói đâu …”
“Ta chỉ nói là do chính mình thêu.”
“Sẽ không liên lụy đến muội .”
“A tỷ, muội không thể làm như vậy .”
Nụ cười trên mặt nàng cuối cùng cũng không giữ nổi nữa.
Nàng đứng dậy.
Trong mắt đầy thất vọng.
“Vậy…”
“Ta về trước đây.”
“Muội nghỉ ngơi cho tốt .”
…
A tỷ muốn để lại ấn tượng tốt trước mặt hoàng hậu.
Lục Cảnh liền cùng nàng đi khắp nơi tìm kiếm kỳ trân dị bảo.
Hận không thể dâng hết những thứ tốt nhất thiên hạ đến trước mặt nàng.
Còn Thôi Dục thì khác.
Mang danh nghĩa ân nhân cứu mạng của ta .
Hôm nay đưa một hộp điểm tâm, nói rằng mua nhiều quá ăn không hết.
Ngày mai lại mang tới một con diều, bảo rằng hắn đáng thương lắm, trong phủ không có ai cùng hắn thả diều.
Mỗi lần ta muốn từ chối.
Hắn lập tức cụp mắt xuống.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Khóe môi xệ xuống.
Trông như bất cứ lúc nào cũng có thể khóc được .
Rõ ràng hắn còn lớn hơn ta một tuổi.
Vậy mà tâm tính lại như trẻ con hơn cả ta .
May mà những thứ hắn tặng đều không phải đồ quý giá.
Đều là những món ân tình có thể hoàn lại được .
Vì thế ta cũng mặc kệ hắn .
Chaporia
Bình Luận (0)