Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Có một lần .
Quốc công phu nhân ra ngoài.
Tình cờ nhìn thấy hắn đang xếp hàng mua điểm tâm bên đường.
Kiệu của bà dừng ngay bên cạnh ta .
Bà chờ mong nhìn hắn .
Còn tưởng nhi t.ử hiếu thuận, mua cho mình .
Nào ngờ Thôi Dục ôm hộp điểm tâm ấy .
Một đường chạy tới trước mặt ta .
Thở hổn hển đưa qua.
“Nhị cô nương, ăn lúc còn nóng đi .”
“Loại này ngon lắm!”
Quốc công phu nhân vén rèm kiệu.
Cánh tay đưa ra còn chưa kịp thu về.
Bà tức đến bật cười , mắng một câu:
“Thảo nào dạo này cơm trong phủ chẳng thấy động đũa mấy.”
“Hóa ra ta nuôi một con cún chỉ biết kiếm ăn bên ngoài.”
“Nuôi mãi cũng chẳng thân nổi!”
Thôi Dục bị mắng đến đỏ bừng cả vành tai.
Hắn gãi đầu.
Nhỏ giọng gọi một tiếng:
“Mẫu thân …”
Nhưng cuối cùng vẫn nhét hộp điểm tâm vào tay ta .
Ta cũng lúng túng đến không biết làm sao .
Quốc công phu nhân lại như đổi sang một gương mặt khác.
Bà cười tươi khoát tay.
“Nhị cô nương đừng để ý tới ta .”
“Ta trêu nó thôi.”
“Giờ ta ăn không nổi nữa rồi .”
“Cô nương cứ ăn đi , ăn đi .”
…
Đến ngày sinh thần của hoàng hậu.
Trong cung mở tiệc lớn.
Tiệc rượu náo nhiệt, chén tạc chén thù.
Ta co mình trong một góc.
Vốn không muốn thu hút sự chú ý.
Thế nhưng hoàng hậu lại nhìn thấy ta .
Người gọi ta tới trước mặt.
Cẩn thận quan sát ta hồi lâu.
Một lúc sau mới thở dài.
“Quả là một mỹ nhân.”
“Đáng tiếc…”
Đáng tiếc điều gì?
Người không nói tiếp.
Trong lòng ta chợt căng thẳng.
Khóe mắt liếc thấy A tỷ đang ngồi trong tiệc.
Trên mặt nàng hiện lên vẻ xấu hổ khó xử.
Có lẽ Lục Cảnh cũng nhận ra sắc mặt của nàng.
Hắn bước lên một bước.
Cao giọng nói :
“Mẫu hậu.”
“Cố đại cô nương cũng có lễ vật muốn dâng lên.”
A tỷ đứng dậy.
Ôm một chiếc hộp tiến lên.
Hai tay dâng lên trước mặt hoàng hậu.
Hoàng hậu nhận lấy.
Mở ra xem.
Bên trong là một bức danh họa thời tiền triều.
Có thể xem là bảo vật hiếm có .
Nhưng người chỉ nhìn lướt qua một cái.
Rồi hờ hững khép lại .
Thuận tay giao cho nữ quan bên cạnh.
“Cất đi .”
Sắc mặt A tỷ thoáng trắng bệch.
Nhưng vẫn cố nở nụ cười .
Nàng quỳ gối hành lễ.
“Thần nữ nguyện múa một khúc.”
“Chúc nương nương thiên thu trường lạc.”
Hoàng hậu không lập tức đồng ý.
Người nhìn Lục Cảnh một cái.
Lục Cảnh cũng đang nhìn người .
Trong mắt mang theo ý cầu khẩn.
Hoàng hậu im lặng giây lát.
Cuối cùng vẫn gật đầu.
A tỷ như trút được gánh nặng.
Xoay người lui xuống thay y phục.
Khoảng một chén trà sau .
Nàng quay trở lại .
Tim ta đột nhiên trầm xuống.
A tỷ thay một bộ váy Nguyệt Hoa màu trắng.
Chất vải mỏng như cánh ve.
Dưới ánh nến mơ hồ phản chiếu lưu quang.
Trên váy thêu kín những cánh bướm.
Sống động như thật.
Tựa như chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ tung cánh bay lên.
Khách khứa trong tiệc đều nhìn đến ngây người .
Nhưng sắc mặt hoàng hậu lại lập tức trầm xuống.
Người vô thức nhìn sang hoàng thượng.
Ánh mắt hoàng thượng dừng trên người A tỷ.
Trong đáy mắt thoáng hiện vẻ thất thần.
Dường như nhận ra ánh mắt của hoàng hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/a-thu-lxtp/chuong-7.html.]
Ông lập tức hoàn hồn.
Khẽ ho một tiếng.
Quay đầu sang chỗ khác.
Không nhìn A tỷ thêm lần nào nữa.
Tim ta đập thình thịch không yên.
Bộ váy đó…
Ta đã từng thấy qua.
Kiếp trước .
Sau khi bị Lục Cảnh ghét bỏ.
Ta nóng lòng như lửa đốt.
Nghĩ đủ mọi cách để cứu vãn mối quan hệ giữa hai người .
Một cung nữ bên cạnh dâng lên bộ váy bướm trắng này .
Nói đến mức như hoa nở trên trời.
“Hoàng thượng nhìn thấy nhất định sẽ hồi tâm chuyển ý.”
“Nương nương mặc nó múa một khúc.”
“Dù có là lòng dạ sắt đá cũng sẽ mềm lòng.”
Ta gấp quá hóa liều.
Vậy mà thật sự tin.
Vui mừng thay bộ váy ấy lên người .
Thế nhưng vừa mặc xong.
Lục Cảnh đã đẩy cửa bước vào .
Hắn chỉ nhìn ta một cái.
Sau đó không nói lời nào.
Một tay đẩy ta ngã xuống giường.
Hai tay xé nát bộ váy.
“Học mấy trò hồ ly tinh này .”
“Là muốn quyến rũ ai?”
Đêm đó.
Lục Cảnh giày vò ta hết lần này đến lần khác.
Ta đau đến c.ắ.n rách cả môi.
Liên tục cầu xin tha thứ.
Nhưng hắn như không nghe thấy.
Sau đó.
Ta nằm trên giường suốt nửa tháng.
Khắp người bầm tím.
Đến xoay người cũng đau đến toát mồ hôi lạnh.
Về sau ta mới biết .
Cung nữ đưa váy cho ta là người của Quý phi.
Sau đó nữa, ta tốn bao công sức mới dò hỏi được lai lịch của bộ váy ấy .
Năm xưa trong cung từng có một phi tần.
Để tranh sủng.
Nàng ta mặc bộ váy bướm trắng tương tự.
Múa trước mặt tiên đế.
Khiến tiên đế mê mẩn đến thần hồn điên đảo.
Đêm nào cũng lưu lại tẩm cung của nàng ta .
Nhưng phi tần đó ỷ vào ân sủng.
Lại hại c.h.ế.t hai hài t.ử của Thái hậu.
Sau khi tra ra chân tướng.
Thái hậu sai người kéo nàng ta ra trước điện.
Đánh trượng ngay trước mặt mọi người .
Sau đó lột hết y phục.
Trần truồng ném ra khỏi cung.
Từ đó về sau .
Không còn ai dám mặc váy bướm trắng nữa.
Lục Cảnh hiểu nỗi đau của mẫu hậu mình .
Cho nên hắn cũng căm ghét bộ váy này .
Nhưng A tỷ…
Vì sao lại mặc nó?
Ta lặng lẽ nhìn sang Lục Cảnh.
Sắc mặt hắn cũng rất khó coi.
Trên trán lấm tấm mồ hôi.
A tỷ lại hoàn toàn không hay biết .
Tiếng nhạc vang lên.
Nàng tung tay áo bắt đầu múa.
Thế nhưng sắc mặt hoàng hậu càng lúc càng lạnh.
Một khúc múa kết thúc.
A tỷ phủ phục xuống đất.
Chờ đợi lời khen thưởng.
“Yêu mị lẳng lơ.”
Bốn chữ lạnh lùng giáng xuống.
Toàn thân A tỷ run lên.
Trong hốc mắt đầy nước.
Nhưng không dám để rơi xuống.
Nàng không hiểu.
Rốt cuộc mình đã làm sai điều gì.
…
Khi tiệc tan.
Đã là giờ Hợi.
Vừa chui vào xe ngựa.
A tỷ đã gục trên vai ta .
Khóc đến cả người run rẩy.
“Hết hy vọng rồi …”
“A Thư…”
“Tỷ hết hy vọng thật rồi …”
Ta ôm lấy nàng.
Muốn nói có lẽ vẫn còn cơ hội xoay chuyển.
Nhưng lời đến bên miệng lại nuốt xuống.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Bởi vì ngay cả bản thân ta cũng không tin.
Xe ngựa ra khỏi cung chưa được bao xa.
Chaporia
Bình Luận (0)