Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đột nhiên bị người chặn lại .
Bên ngoài rèm xe vang lên một giọng nói trầm thấp.
“Dừng xe.”
Là Lục Cảnh.
…
A tỷ đột nhiên ngẩng đầu khỏi vai ta . Nàng vội vàng dùng mu bàn tay lau nước mắt trên mặt.
Vén một góc rèm xe lên. Giọng nói vẫn còn nghẹn ngào.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Điện hạ…”
Lục Cảnh đứng trước xe ngựa.
Thần sắc bị màn đêm che khuất.
Không nhìn rõ.
Chỉ có đôi mắt trầm mặc nhìn A tỷ.
A tỷ là người lên tiếng trước .
“Điện hạ.”
“Là ta không nên vọng tưởng.”
“Ngài vốn là người tôn quý.”
“Hà tất vì ta mà khiến quan hệ với hoàng hậu nương nương trở nên căng thẳng?”
Nói tới đây.
Vành mắt nàng lại đỏ lên.
Nhưng vẫn cố nhịn.
Miễn cưỡng nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc .
Lục Cảnh trầm mặc hồi lâu.
Bỗng nhiên hỏi:
“Bộ váy đó, nàng lấy từ đâu ?”
A tỷ không ngờ hắn lại hỏi chuyện này .
“Là…”
“Ta tìm thấy trong thư phòng của ngài.”
“Trên bàn có một bức họa bị đè bên dưới .”
“Bên trên vẽ hoa văn của bộ váy ấy .”
“Ta thấy đẹp nên dựa theo đó làm một bộ.”
Lục Cảnh bỗng hoảng hốt nhìn ta một cái.
Rồi lập tức dời mắt đi .
“Nàng không nên tự ý làm bộ váy đó.”
“A Chỉ, nàng…”
“Nàng về trước đi .”
“Chuyện tứ hôn…”
A tỷ đợi hắn rất lâu.
Nhưng thứ nàng đợi được .
Chỉ là sự im lặng.
Nước mắt lăn dài trên má.
Nàng buông rèm xe xuống.
Nhẹ giọng nói với phu xe: “Đi thôi.”
Tiếng roi ngựa vang lên.
Xe ngựa chậm rãi rời đi .
…
Sau khi trở về phủ.
A tỷ tự nhốt mình trong phòng.
Mấy ngày liền không chịu ra ngoài.
Mẫu thân đứng trước cửa rất lâu.
Thở dài không biết bao nhiêu lần .
Phụ thân cũng biết chuyện.
Ông sa sầm mặt.
Chỉ nói một câu:
“Đã không có duyên với Thái t.ử.”
“Vậy thì nên thu lại tâm tư.”
“Đừng nghĩ những chuyện không thực tế nữa.”
Lục Cảnh khác hẳn ngày thường.
Hắn không tới an ủi A tỷ.
Nàng khóc suốt ba ngày.
Đến ngày thứ tư.
Bỗng nhiên nói với ta :
“A Thư, Tỷ muốn về Giang Nam.”
Mẫu thân và phụ thân đều không khuyên nổi nàng.
Cuối cùng chỉ đành thuận theo.
Để nàng xuống Giang Nam giải sầu.
A tỷ sai người đưa một bức thư cho Lục Cảnh.
Hẹn hắn gặp mặt ở bến tàu.
Hôm đó trời âm u.
Gió sông rất lớn.
A tỷ đứng trên bến tàu.
Từ sáng sớm đợi đến tận giữa trưa.
Nàng vẫn luôn nhìn về phía con đường dẫn tới bến cảng.
Nhưng không đợi được bóng người ấy .
Chủ thuyền thúc giục ba lần .
Đến lần thứ ba.
A tỷ cuối cùng cũng xoay người lại .
Mỉm cười với ta .
“Thật ra …”
“Tỷ đã đoán được hắn sẽ không tới.”
“A Thư.”
“Hắn hối hận rồi .”
Ta khựng lại .
“Hắn giấu một bức họa trong thư phòng.”
“Người trong tranh không có ngũ quan.”
“Đang mặc bộ váy bướm trắng đó.”
“ Nhưng tỷ chỉ nhìn một cái đã nhận ra .”
“Thân hình ấy …”
“Là muội .”
“A Thư, đó là muội .”
Tim ta bỗng chốc trầm xuống.
“Muội và Thái t.
ử
chưa
từng
có
bất kỳ liên hệ nào.”
“A tỷ.”
“Có phải tỷ nhìn nhầm rồi không ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-thu-lxtp/chuong-8.html.]
“Tỷ cũng muốn là mình nhìn nhầm.”
“Tỷ cũng muốn hỏi…”
“Vì sao bộ váy đó muội mặc được .”
“Còn tỷ lại không thể?”
“A tỷ.”
“Muội chưa từng mặc bộ váy đó.”
Ít nhất là ở kiếp này .
Ta chưa từng mặc.
Ta không hiểu.
Vì sao Lục Cảnh lại giấu một bức họa như vậy trong thư phòng.
Chẳng lẽ…
Hắn cũng trọng sinh?
Ta không dám nghĩ tiếp.
Thật ra từ lâu ta đã mơ hồ đoán được .
Ngay từ ngày tứ hôn.
Khi hắn vội vàng chạy tới ngăn cản.
Ta đã nghĩ đến khả năng ấy .
“Là tỷ không tốt .”
A tỷ cười khổ.
“Tỷ dựa vào chút ân cứu mạng đó.”
“Lại cảm thấy trong lòng hắn ít nhiều cũng có tỷ.”
“Nên mới muốn gả vào Đông cung.”
“Như vậy cũng có thể nhặt lại chút thể diện đã mất sau chuyện từ hôn.”
“Ai ngờ…Cuối cùng vẫn là giỏ tre múc nước.”
“Uổng công vô ích.”
Nàng giơ tay.
Tùy tiện lau nước mắt.
Nhìn bầu trời xám xịt phía xa.
“A Thư.”
“E rằng ngay cả bản thân hắn cũng không biết mình thật sự thích ai.”
“Muội nghĩ bình t.h.u.ố.c trị sẹo đó thật sự là đưa cho tỷ sao ?”
“Hắn chỉ mượn tay tỷ để tặng cho muội mà thôi.”
“Khi tỷ đem trả lại , nói rằng muội không nhận.”
“Hắn…”
“Đã tức giận đến mức đập vỡ đồ đạc.”
Trong miệng ta bỗng đắng ngắt.
Kiếp trước .
Lục Cảnh yêu A tỷ đến mức ấy .
Yêu đến mức muốn phế bỏ ngôi vị hoàng hậu của ta .
Yêu đến mức muốn đưa ta tới Tây Sơn tu hành.
Yêu đến mức muốn ghi tên nàng vào phượng sách.
Vậy còn kiếp này ?
Kiếp này A tỷ bị làm nhục trước mặt mọi người .
Vì sao hắn lại không chịu nói lấy một câu bảo vệ nàng?
Hay là…
Kiếp trước cầu mà không được .
Nên khắc cốt ghi tâm.
Kiếp này dễ dàng có được .
Nên lại trở nên nhạt nhẽo như nước?
“A Thư.”
A tỷ khẽ cong môi.
“Tỷ không có được người mình yêu.”
“Hắn cũng không có .”
“Cuối cùng chúng ta đều thua cả.”
“Hứa với tỷ.”
“Muội cũng đừng gả cho hắn , được không ?”
“Nếu không tỷ sẽ mãi không cam lòng.”
Ta đáp:
“A tỷ.”
“Vốn dĩ muội đã không có tình ý với hắn .”
“Kiếp này hay kiếp sau .”
“Muội đều sẽ không gả cho hắn .”
Nàng gật đầu.
Rồi xoay người bước lên con thuyền phía sau .
Nước sông cuồn cuộn.
Khói sóng mịt mùng.
Ta đứng trên bến tàu.
Nhìn con thuyền dần dần nhỏ lại .
Cuối cùng biến mất nơi giao nhau giữa trời và nước.
Ta đang định quay về.
Bỗng nhìn thấy một chiếc xe ngựa đỗ cách đó không xa.
Rèm xe được vén lên một góc.
Một đôi mắt đang nhìn ta .
Bốn mắt nhìn nhau .
Chính là Lục Cảnh.
Hắn tới từ lúc nào?
Nếu đã tới.
Vì sao vừa rồi không xuống xe?
Vì sao trơ mắt nhìn con thuyền của A tỷ đi xa.
Mà không nói lấy một lời?
Ta không muốn nghĩ nữa, xoay người bước lên xe ngựa của mình .
Còn chưa ngồi vững.
Rèm xe đã bị người ta kéo mạnh ra .
Lục Cảnh trực tiếp bước vào .
Ta lùi về sau .
Lưng đập vào thành xe.
Khóe mắt thoáng thấy phu xe của ta bị thị vệ của hắn bịt miệng kéo sang một bên.
“Điện hạ.”
“Ngài muốn làm gì?”
“A tỷ đã đi rồi .”
“Nếu ngài muốn đuổi theo.”
“Bây giờ tới bến tàu vẫn còn kịp.”
Hắn ngồi xuống đối diện ta .
Chaporia
Bình Luận (0)