Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ánh mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm.
“Không cần.”
“Ta và nàng ấy …”
“Cuối cùng vẫn là hữu duyên vô phận.”
“Ta sẽ chuẩn bị một phần hậu lễ.”
“Đợi ngày nàng ấy xuất giá.”
“Sẽ thêm hồi môn cho nàng ấy .”
Ta hoàn toàn không hiểu.
Vì sao hắn phải nói những lời này với ta .
“A Thư, hôm đó trở về, ta đã suy nghĩ rất lâu.”
“Tỷ tỷ của nàng…Có lẽ không thích hợp làm Thái t.ử phi.”
Ánh mắt hắn dừng trên mặt ta .
Giống như hoài niệm.
Lại giống như cảm khái.
“Nếu là nàng.”
“Tuyệt đối sẽ không phạm phải sai lầm như vậy .”
Lục Cảnh nghiêng người tới gần.
Một tay chống lên vách xe bên tai ta .
Nửa vòng ôm lấy ta trong lòng.
“Ta sẽ xin phụ hoàng ban lại một đạo thánh chỉ.”
“Nàng gả cho ta .”
“Được không ?”
“Không được .”
Ta trả lời không chút do dự.
“Ta cũng từng phạm phải sai lầm đó.”
“Lục Cảnh.”
“Ngài quên rồi sao ?”
Đồng t.ử hắn co rút dữ dội.
Trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng loạn.
“Nàng…”
“Ta cũng trở về rồi .”
Ta bật cười lạnh.
Hàn ý trong mắt khiến hắn khựng lại .
Theo bản năng buông cánh tay đang chống bên tai ta xuống.
Chỉ trong thoáng chốc.
Hắn lại lần nữa nắm c.h.ặ.t cổ tay ta .
“Vậy càng tốt .”
“A Thư, ta có thể bù đắp cho nàng. Mẫu hậu rất thích nàng. Cả hậu cung rộng lớn ấy , chỉ có nàng mới quản lý đâu ra đấy.”
“Kiếp trước ta nợ nàng sự sủng ái.”
“Kiếp này , ta sẽ trả lại gấp mười, gấp trăm lần .”
“Giờ ta mới nhận ra . Đối với A Chỉ, ta chỉ là hiếu kỳ.”
“Chỉ là nhất thời rung động.”
“Còn nàng…nàng mới là người ta ngày nhớ đêm mong, sớm tối không quên.”
“Bức họa đó, vốn dĩ ta không định vẽ.”
“ Nhưng đợi đến khi hoàn hồn…”
“Ta đã vẽ xong rồi .”
Trong lòng ta phẳng lặng như nước.
Đúng là một kẻ mặt dày vô sỉ.
“Ta không muốn gả cho ngài.”
“Chúng ta đừng dây dưa gì nữa.”
“Không được !”
Lục Cảnh lập tức từ chối.
Hắn siết lấy eo ta . Kéo mạnh ta về phía mình .
Ánh mắt trở nên âm trầm đáng sợ.
“A Thư.”
“Vốn dĩ nàng đã là của ta .”
“Hay là…Nàng muốn gả cho Thôi Dục?”
“Ta không đồng ý!”
“Ta gả cho ai cũng được .”
“Chỉ là không gả cho ngài.”
Ta dùng sức giãy ra .
Nhưng không thoát được .
“Buông tay.”
Hắn không buông.
Cả người từng chút áp sát.
Hơi thở gần như phả lên mặt ta .
“A Thư.”
“Nói nhỏ thôi.”
“Nếu không …”
“Giữa phố xá đông người thế này .”
“Nếu bị người khác phát hiện ta và nàng tư thông trong xe ngựa…”
“Nàng nói xem.”
“Ngoài gả cho ta , nàng còn có thể làm gì?”
Một luồng lạnh lẽo tràn khắp tim ta .
Ngay khi môi hắn sắp chạm tới.
Ta lập tức rút cây trâm trên đầu xuống.
Giơ lên.
Hung hăng đ.â.m thẳng vào vai hắn .
Lục Cảnh rên khẽ một tiếng.
Cuối cùng cũng buông ta ra .
“Điện hạ.”
“Trong xe ngựa này .”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Người đời không chỉ có thể hiểu lầm là tư thông.”
“Mà còn có thể nghĩ…”
“Điện hạ cưỡng ép làm nhục nữ t.ử.”
“Còn
ta
liều mạng chống cự.
”
“Nếu ta may mắn không c.h.ế.t, nhất định sẽ kiện tới trước mặt hoàng thượng.”
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn .
Nghiến răng nói từng chữ.
“Điện hạ đoán xem. Hoàng thượng sẽ nhìn ngài thế nào?”
Vốn dĩ hoàng thượng đã thiên vị Ngũ hoàng t.ử hơn.
Sắc mặt Lục Cảnh đen kịt.
Hắn nhìn ta chằm chằm.
“Ta không tin.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-thu-lxtp/chuong-9.html.]
“Kiếp trước nàng yêu ta đến thế…”
Hắn đột nhiên nhào tới.
Bất chấp tất cả muốn hôn ta .
Ta nghiêng đầu tránh đi .
Cây trâm trong tay lại lần nữa giơ lên.
Đâm thẳng về phía thái dương hắn .
Đáng tiếc.
Hắn kịp nghiêng đầu tránh được .
Mũi trâm lướt qua thái dương.
Rạch một đường dài bên khóe mắt.
Máu tươi lập tức chảy xuống.
Lục Cảnh sờ vết thương trên mặt.
Sững sờ trong chốc lát.
Nhân lúc hắn còn chưa hoàn hồn.
Ta đẩy mạnh hắn ra .
Vén rèm xe.
Nhảy xuống ngoài.
Trên phố người qua kẻ lại .
Không ai biết trong chiếc xe ngựa ấy vừa xảy ra chuyện gì.
…
Ta chạy thật lâu.
Đến một khúc ngoặt.
Bất ngờ đ.â.m sầm vào lòng một người .
Người đó đỡ lấy vai ta .
“Nhị cô nương, đã xảy ra chuyện gì vậy ?”
Là Thôi Dục.
Trên tay hắn còn xách một gói đồ.
Hiển nhiên lại vừa đi xếp hàng mua điểm tâm.
Ánh mắt hắn lướt qua ta .
Nhìn về phía sau lưng.
“Không có gì.”
Ta cố ổn định nhịp tim đang hỗn loạn.
“Tiểu Công gia.”
“Ngài có thể đưa ta về phủ được không ?”
Hắn không hỏi thêm.
Chỉ gật đầu.
“Được.”
Suốt quãng đường không ai nói gì.
Đến trước cổng Hầu phủ.
Ta đang định cảm tạ rồi đi vào .
Thôi Dục bỗng gọi lại .
“Nhị cô nương.”
Ta quay đầu, hắn đứng đó.
Mặt đỏ bừng.
Ấp a ấp úng hồi lâu mà không nói nổi câu nào.
Ta kiên nhẫn chờ đợi.
“Gia cảnh nhà ta cũng tạm được . Trong phủ chỉ có mình ta . Sau này cũng sẽ không nạp thiếp .”
“Nàng…”
“Nàng có nguyện ý cân nhắc ta không ?”
Hắn…
Đang cầu thân với ta sao ?
Thành thật mà nói .
Ấn tượng của ta về Thôi Dục không hề tệ.
Tâm ý của hắn .
Ta cũng mơ hồ nhận ra từ lâu.
Sở dĩ mấy lần trước cố ý tránh né.
Nói cho cùng…
Chỉ vì hắn là biểu đệ của Lục Cảnh.
Kiếp trước , hắn từng là cánh tay phải đắc lực nhất của Lục Cảnh.
“Ngài cưới ta .”
“Đồng nghĩa với việc đối địch với biểu ca của mình .”
“Ngài bằng lòng sao ?”
Thôi Dục lập tức ngẩng đầu.
Đôi mắt chớp chớp.
Trông như một chú ch.ó lớn.
“Hay quá!”
“Ta còn một đường huynh nữa mà.”
“Thiếu hắn cũng chẳng sao .”
Ta bị sự thẳng thắn ấy làm nghẹn lời.
“Ta…”
“Để ta suy nghĩ đã .”
Hắn vui đến mức suýt nhảy dựng lên.
Liên tục gật đầu.
“Được được được .”
“Không vội. Nhị cô nương cứ từ từ suy nghĩ.”
Vừa nói vừa lùi về sau .
Suýt nữa tự vấp chân mình .
…
Kể từ hôm đó.
Hắn còn siêng năng mang đồ tới hơn trước .
Sau khi Lục Cảnh biết chuyện.
Hai người đ.á.n.h nhau một trận ở võ trường trước mặt ngự tiền.
Cả hai đều bị thương.
Khóe miệng Thôi Dục bị rách.
Trên mặt Lục Cảnh lại có thêm vết thương mới.
Sau đó Thôi Dục tới tìm ta .
Ngẩng cao đầu đầy đắc ý.
“Ta thắng rồi .”
“Thắng cái gì?”
“Ta nói với biểu ca.”
“Ta nói vì Nhị cô nương, ta nguyện từ bỏ chức Trấn Quân tướng quân.”
Tim ta khẽ hụt một nhịp.
Kiếp trước .
Đúng vào khoảng thời gian này , biên cương sắp có chiến sự.
Chaporia
Bình Luận (0)