A THƯ/Chương 10C. 10
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Chính Thôi Dục dùng kỳ mưu lập nên chiến công hiển hách.

Một trận thành danh.

Từ đó uy chấn biên quan mấy chục năm.

“Ngài điên rồi sao ?”

“Không.”

Hắn thu lại vẻ cợt nhả.

Nghiêm túc nhìn ta .

“Như vậy mẫu thân sẽ không phải ngày ngày lo lắng.”

“Sợ ta c.h.ế.t ngoài chiến trường khiến Thôi gia tuyệt tự.”

“Người lại không chịu sinh thêm một đứa nữa.”

“Ta còn biết làm sao đây?”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Ta nhìn gương mặt sáng sủa sạch sẽ ấy .

Trái tim đã lặng yên từ lâu.

Lần nữa rung động.

“Được.”

“Vậy ngài tới cầu thân đi .”

Khóe môi Thôi Dục không kìm được mà cong lên.

Hắn chắp tay thi lễ với ta .

“A Thư.”

“Đợi ta tới cưới nàng.”

Sáng sớm hôm sau .

Thôi Dục vào cung.

Trước mặt toàn bộ văn võ bá quan.

Hắn xin một đạo thánh chỉ tứ hôn.

Trong điện có người xì xào bàn tán.

Nói rằng Tiểu Công gia này chắc là phát điên rồi .

Đang có tiền đồ tướng môn rộng mở.

Lại muốn cưới một Nhị cô nương Hầu phủ từng bị từ hôn.

Hắn coi như không nghe thấy.

Còn lấy từ tay áo ra binh phù Trấn Quân tướng quân trả lại cho hoàng thượng.

Quốc công phu nhân biết chuyện.

Đích thân tới Hầu phủ.

Bà nói ta là ân nhân cứu mạng của Thôi gia.

“Cuối cùng cũng có người trị được tên nghiệt t.ử này !”

“Con không biết đâu .”

“Nó ngày nào cũng chỉ nghĩ tới chuyện ra chiến trường.”

“Ta sợ đến mức tóc bạc mất một nửa.”

“Giờ thì hay rồi .”

“Vì muốn cưới con.”

“Ngay cả chức quan cũng không cần nữa.”

“Đây gọi là gì nhỉ?”

“Đây gọi là…vỏ quýt dày có móng tay nhọn!”

Nói tới đây.

Bà còn xúc động lau nước mắt.

“Nếu không phải nó ngày ngày bán mạng cho Thái t.ử.”

“Liều sống liều c.h.ế.t củng cố thế lực cho hắn .”

“Ta làm mẫu thân cũng không đến nỗi đêm nào cũng thức trắng.”

Sau khi nghe tin.

Lục Cảnh sai người mang cho Thôi Dục một câu.

“Ngày sau ngươi nhất định sẽ hối hận.”

Thôi Dục thuận miệng đáp lại :

“Ai thích hối hận thì hối hận.”

“Dù sao cũng không phải ta .”

Cứ như vậy .

Ngày tháng từng ngày trôi qua.

Ta vốn định ghi chép lại toàn bộ những chuyện mờ ám mà Lục Cảnh từng làm khi còn là Thái t.ử ở kiếp trước .

Sau đó tìm cách lặng lẽ đưa tới trước án thư của Ngũ hoàng t.ử.

Quyển sổ mới viết được một nửa.

Ta còn chưa nghĩ ra nên đưa đi bằng cách nào.

Biên cương đã truyền tới chiến báo khẩn cấp.

Quân địch xâm phạm lãnh thổ quy mô lớn.

Biên quan nguy cấp.

Để giành lấy chiến công này , khiến hoàng thượng nhìn mình bằng con mắt khác.

Lục Cảnh chủ động xin ra trận.

Kiếp trước .

Chính Thôi Dục thay hắn lập nên chiến công hiển hách.

Giúp hắn ngồi vững ngôi vị Thái t.ử.

Kiếp này .

Hắn dựa vào ký ức nhiều hơn một đời người .

Cho rằng bản thân cũng có thể dễ dàng chiến thắng.

Không tốn chút sức lực nào.

Lục Cảnh xuất chinh khí thế ngút trời.

Dẫn theo hai vạn tinh binh.

Thề sẽ khải hoàn trở về.

Thế nhưng không ai ngờ được .

Chưa đầy hai ngày, tiền tuyến đã truyền về tin dữ.

Thái t.ử Lục Cảnh khi truy kích địch quân.

Lỡ sa vào bẫy.

Bị vạn tiễn xuyên thân trong một hẻm núi.

C.h.ế.t không toàn thây.

Nghe tin ấy , ta chỉ cảm thấy tiếc nuối.

Một cái c.h.ế.t như vậy .

Thật sự quá dễ dàng cho hắn .

Ngoại truyện Thôi Dục

Ta thích Cố Thư.

Thích từ rất lâu rồi .

Lâu đến mức chính ta cũng không nhớ bắt đầu từ khi nào.

Khi ấy chúng ta còn nhỏ.

Nàng b.úi hai b.úi tóc nhỏ.

Nằm bò dưới hành lang nhà ta trêu mèo.

Ta lấy từ trong tay áo ra một miếng bánh hoa quế đưa cho nàng.

Nàng ngẩng đầu nhìn ta .

Đôi mắt sáng lấp lánh.

Gọi một tiếng: “Đa tạ ca ca.”

Chỉ một tiếng ấy thôi.

Ta nhớ suốt bao nhiêu năm.

Sau này ta theo phụ thân tới biên cương.

Ngày lên đường.

Ta vỗ n.g.ự.c nói với nàng.

Đợi ta trở về.

Ta sẽ mang thật nhiều thật nhiều bánh ngon cho nàng.

Nhưng chiến trường đao kiếm vô tình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-thu-lxtp/chuong-10.html.]

Đi một chuyến là mấy năm trời.

Khó khăn lắm mới từ chiến trường trở về.

Vậy mà vẫn chậm một bước.

Thái t.ử biểu ca ra tay trước .

Một đạo thánh chỉ tứ hôn.

Cầu cưới Nhị cô nương phủ Trấn Quốc Hầu.

Khi nghe được tin ấy .

Tim ta …

Răng rắc răng rắc.

Vỡ thành tám mảnh.

Kết quả ngay sau đó lại nghe nói .

Hắn đích thân ngăn cản chuyện tứ hôn.

Nói rằng đã nhầm tên.

Người hắn muốn cưới là đại cô nương.

Nghe được chuyện ấy .

Ta vui đến mức lộn ba vòng trong sân.

Đầu đập vào mép bồn hoa nổi cả cục u.

Vậy mà chẳng thấy đau chút nào.

Ta muốn lập tức tới cầu thân .

Nhưng lại sợ quá đường đột.

Nàng vừa mới bị từ hôn.

Trong lòng có phải đang rất buồn không ?

Lúc này ta chạy tới.

Liệu nàng có nghĩ ta đang chế giễu nàng không ?

Không được .

Ta phải tìm một cơ hội để nàng biết rằng.

Vẫn luôn có một người chờ nàng.

Kỳ săn thu chính là cơ hội tốt .

Thái t.ử gọi ta đi săn cùng, ai thèm đi với hắn chứ?

Ngoài miệng ta đồng ý, nhưng tới bãi săn liền lén chuồn mất.

Chạy thẳng vào khu rừng phía bắc.

A Thư ở đó.

Vốn dĩ ta định thể hiện bản lĩnh trước mặt nàng.

Nào là một tên b.ắ.n hai con chim.

Nào là trăm bước xuyên dương.

Định biểu diễn hết một lượt.

Kết quả còn chưa kịp ra tay.

Một con mãnh hổ đã lao ra khỏi bụi cây.

May mà phản ứng của ta nhanh.

Ôm nàng lăn sang bên cạnh.

Nhưng A Thư vẫn bị thương.

Ta đau lòng muốn c.h.ế.t.

Còn đau hơn chính mình bị c.h.é.m một đao.

Sau khi nàng xem đại phu xong.

Ta muốn lén tới thăm nàng.

Kết quả lại bị Thái t.ử bắt gặp.

Hắn chặn ta lại . Nói một đống lời xấu về A Thư.

Nào là tâm cơ sâu nặng.

Nào là giỏi giả vờ đáng thương.

Ta khinh!

Những lời hắn nói , một chữ ta cũng không tin.

Sau đó A Thư khỏi bệnh.

Đích thân tới phủ ta tặng lễ cảm tạ.

Nàng cầm chiếc khăn trả lại cho ta .

Rồi nói : “Tiểu Công gia có ân cứu mạng với ta .”

“Ân cứu mạng nên…”

Còn chưa nói hết.

Thái t.ử đã từ sau bình phong nhảy ra .

Nếu không phải hắn xen ngang.

Ta thấy chừng như nàng sắp nói lấy thân báo đáp rồi .

Ta tức đến muốn đ.á.n.h người .

Phá hoại nhân duyên của người khác sẽ bị báo ứng.

Ngày A Thư đồng ý gả cho ta .

Ta còn tưởng mình nghe nhầm.

Ông trời có mắt!

Tín nam nguyện từ nay về sau bữa nào cũng có thịt.

Mặn chay không kén.

Chỉ cầu ông trời phù hộ.

Đừng để A Thư đổi ý.

Sau khi trở về phủ.

Ta ôm thân cây trèo lên.

Ngồi trên cành cây.

Hướng về phía mặt trăng học tiếng khỉ kêu suốt cả đêm.

Mẫu thân bị ta làm tỉnh giấc.

Tức giận cởi giày ném tới.

“Con phát điên cái gì thế?”

“Mẫu thân !”

“A Thư đồng ý gả cho con rồi !”

“Vậy con còn đứng đó làm gì?”

“Mau vào cung xin thánh chỉ đi !”

“Đừng để con dâu ta tới tay rồi lại bay mất!”

Có lý!

Quá có lý!

Ta lăn từ trên cây xuống.

Chạy thẳng vào cung.

Trời còn chưa sáng.

Ta đã ngồi xổm trước cổng cung chờ.

Là người đầu tiên xông vào .

Ngày thánh chỉ được ban xuống.

Thái t.ử tức đến phát điên.

Người này thật biết giả vờ.

Rõ ràng cũng thích A Thư.

Vậy mà cứ dây dưa không rõ với tỷ tỷ của nàng.

Bên này vui vẻ cùng người ta dạo phố mua sắm.

Bên kia lại không cho bất kỳ ai tới gần A Thư.

Rốt cuộc hắn muốn ai?

E rằng ngay cả bản thân hắn cũng không biết .

Chậc chậc.

May mà đầu óc hắn không được tỉnh táo.

May mà hắn vòng vo do dự.

Do dự mãi không quyết.

Mới cho ta cơ hội chen vào .

Nếu không …

Làm gì tới lượt ta cưới được A Thư.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...