CỐ THƯ/Chương 5: 5C. 5: 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Thôi Dục đang đợi ta ở tiền sảnh.

 

Hôm nay hắn mặc một bộ trường sam màu xanh trúc, trông thư sinh hơn nhiều so với hôm ở bãi săn.

 

Thấy ta bước vào , hắn liền đứng dậy, dường như có chút câu nệ, vành tai thoáng ửng đỏ.

 

"Nhị cô nương tới rồi ."

 

Ta hành lễ, bảo Xuân Cảnh đưa chiếc hộp qua, rồi lấy khăn tay ra , hai tay dâng trả.

 

"Hôm đó ở bãi săn, đa tạ Tiểu Công gia ra tay cứu giúp. Chút lễ mọn này không đủ thành ý, mong Tiểu Công gia nhận cho. Chiếc khăn này cũng đã được giặt sạch, nay xin hoàn lại ."

 

Thôi Dục nhận lấy khăn tay, đầu ngón tay khẽ lướt qua chữ "Thôi" ở góc khăn, sắc đỏ trên mặt lại đậm thêm vài phần.

 

"Nhị cô nương khách sáo rồi . Hôm đó... hôm đó Nhị cô nương mất rất nhiều m.á.u, ta nhất thời sốt ruột, mới thất lễ dùng khăn tay băng bó. Mong Nhị cô nương đừng trách."

 

Lúc nói những lời ấy , ánh mắt hắn chỉ nhìn khăn tay trong tay, không dám ngẩng đầu nhìn ta .

 

Bộ dáng ấy ngược lại giống như hắn mắc nợ ta vậy .

 

Ta không nhịn được cong cong khóe môi.

 

"Tiểu Công gia có ơn cứu mạng với ta ."

 

"Ơn cứu mạng đáng lẽ phải ..."

 

Lời còn chưa dứt.

 

Thôi Dục bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn ta , trong mắt tràn đầy chờ mong.

 

Bị hắn nhìn như vậy , ta nhất thời sững người , nửa câu sau còn chưa kịp nói ra , phía sau bình phong bỗng vang lên một tiếng hừ lạnh.

 

Một bóng người bước ra .

 

Trường bào màu đen, mày mắt lạnh lùng.

 

Không phải Lục Cảnh thì còn ai vào đây nữa?

 

Sao hắn cũng ở đây?

 

12

 

Lục Cảnh chắp tay đứng đó, khóe môi mang theo nụ cười nhạt, ánh mắt dừng trên mặt ta , mang theo vẻ mỉa mai như thể "quả nhiên là vậy ".

 

"Biểu đệ , ta đã nói gì với đệ rồi ? Nàng ta tâm tư bất chính, quen dùng thủ đoạn."

 

"Giờ thì quả nhiên... đang dựa vào ơn cứu mạng để lấy thân báo đáp."

 

Không khí lập tức lặng xuống.

 

Ta thu lại nụ cười nơi khóe môi.

 

"Điện hạ hiểu lầm rồi ."

 

"Ta muốn nói là, sau này nếu Tiểu Công gia có việc gì c.ầ.n s.ai bảo, cứ việc tìm ta . Ơn cứu mạng ấy , ta ghi nhớ trong lòng, nhất định sẽ báo đáp."

 

Thôi Dục khựng lại , rõ ràng có chút thất vọng.

 

Hắn oán trách liếc nhìn Lục Cảnh, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu:

 

"Biểu ca, Nhị cô nương suýt nữa đã nói lấy thân báo đáp rồi ... huynh đi ra làm gì chứ?"

 

Biểu tình của Lục Cảnh cứng đờ trong thoáng chốc, không dám tin quay sang nhìn hắn .

 

Thôi Dục lại chẳng để ý tới hắn .

 

Từ trong tay áo lấy ra một chiếc bình ngọc trắng, đưa tới trước mặt ta .

 

"Nhị cô nương, đây là t.h.u.ố.c trị sẹo. Hôm đó ở bãi săn chân cô bị thương, tuy đã lành nhưng e rằng sẽ để lại sẹo. Thuốc này dùng rất tốt ."

 

Ta còn chưa kịp phản ứng, giọng nói lạnh lùng của Lục Cảnh đã chen vào .

 

"Thôi Dục, t.h.u.ố.c này là đồ ngự ban."

 

"Đệ biết mà. Nếu không phải đồ ngự ban thì đệ còn chẳng đưa cho Nhị cô nương đâu ."

 

Hắn bị nghẹn lời.

 

Phất tay áo một cái rồi sải bước đi ra ngoài.

 

Tiền sảnh lập tức yên tĩnh trở lại .

 

Thôi Dục gãi đầu, có chút ngượng ngùng nhìn ta .

 

"Nhị cô nương, biểu ca ta ... tính tình huynh ấy là vậy . Cô đừng để trong lòng.

"

 

"Thuốc này cô cứ dùng đi , ta còn nhiều lắm."

 

Hắn cứng rắn nhét vào tay ta .

 

Ta chỉ có thể nhận lấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/co-thu/5.html.]

"Đa tạ Tiểu Công gia."

 

Sau khi nói lời cảm tạ, ta mới khom người cáo từ:

 

"Tiểu Công gia, lễ tạ đã đưa tới, khăn tay cũng đã trả lại , ta xin phép về trước ."

 

Dường như Thôi Dục muốn giữ ta lại , nhưng lại ngại mở lời, cuối cùng chỉ có thể lưu luyến gật đầu:

 

"Vậy ta tiễn Nhị cô nương."

 

"Không cần đâu , xin dừng bước."

 

13

 

Ra khỏi cổng Quốc Công phủ, ta không ngờ Lục Cảnh vẫn chưa đi .

 

Hắn đứng ngay bên cạnh xe ngựa của ta .

 

Tiểu tư bên cạnh đang dắt ngựa, còn hắn thì đứng yên bất động.

 

Ta coi như không nhìn thấy, thẳng hướng xe ngựa của mình mà đi .

 

Chưa bước được hai bước, hắn đã bước ngang qua, chắn trước mặt ta .

 

"Nhị cô nương. Thôi Dục tâm tư đơn thuần, ta không muốn nhìn thấy nó bị người khác đùa bỡn trong lòng bàn tay."

 

Đùa bỡn?

 

Ta và Thôi Dục trong sạch rõ ràng, sao lại có chuyện đùa bỡn?

 

"Ta thật lòng tới cảm tạ. Chỉ là không hiểu vì sao Điện hạ hết lần này tới lần khác đều gây khó dễ cho ta ?"

 

Dường như hắn không muốn nghe những lời biện giải của ta , lạnh lùng nói :

 

"Ngươi tự biết trong lòng."

 

"Hôm đó, Thôi Dục vốn ở cùng chúng ta . Vì sao đột nhiên lại tới chỗ ngươi?"

 

Ta làm sao biết được ?

 

Hắn không đi hỏi biểu đệ mình , lại tới hỏi ta ?

 

Lục Cảnh bỗng lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình sứ, đưa tới.

 

"Ta không thể để nó có bất kỳ dây dưa nào với ngươi. Thuốc trị sẹo nó đưa lúc nãy, trả lại cho ta . Ta dùng bình này đổi với ngươi."

 

Ta lùi lại một bước.

 

"Điện hạ, ta cũng không muốn có bất kỳ dây dưa nào với ngài."

 

Hàng mi hắn khẽ run lên.

 

Vài phần tức giận dần hiện ra trên mặt, hắn thu lại chiếc bình.

 

"Cố Thư, có ta ở đây, ngươi đừng hòng dính líu tới Thôi Dục."

 

Ném lại câu đó, hắn mới lên ngựa rời đi .

 

Đúng là chẳng hiểu ra sao cả.

 

14

 

Nhưng tới tối, bình t.h.u.ố.c trị sẹo ấy vẫn đến tay ta .

 

A tỷ ngồi bên giường ta , nhét chiếc bình vào lòng bàn tay ta , nói rằng đây là do Điện hạ đưa cho nàng.

 

Đưa tận hai bình, có thể để dành dùng.

 

"Đâu có ai tặng quà lại tặng thứ này ."

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nàng cười cười , trong nụ cười lại mang theo vài phần mất mát.

 

Ta nhìn chiếc bình, đẩy trở lại .

 

"Muội không cần."

 

A tỷ nói :

 

"Có lẽ vì chuyện ban hôn rồi lại hủy hôn, Điện hạ cảm thấy có lỗi trong lòng, nên mới bù đắp cho muội ."

 

"A Thư, muội ..."

 

"Muội sẽ không nghĩ nhiều đâu . Nhưng nếu muội và Điện hạ đã không còn liên quan gì nữa, thì càng không thể nhận đồ của ngài ấy . Phiền A tỷ giúp muội trả lại ."

 

Ngón tay nàng siết c.h.ặ.t chiếc bình.

 

Một lúc lâu sau mới khẽ đáp:

 

"Được."

 

Sau đó lại bắt đầu chậm rãi kể chuyện những ngày gần đây.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...