Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nói Lục Cảnh đối xử với nàng dịu dàng ra sao , ngay cả son phấn tiến cống từ Tây Vực cũng mang tới tặng nàng.
Chỉ là nhắc tới Hoàng hậu, A tỷ không biết phải nói tiếp thế nào.
"Hoàng hậu nương nương đối với ta ... rốt cuộc vẫn không hài lòng."
"Điện hạ vì ta mà cãi nhau với Hoàng hậu mấy lần . Mỗi lần bước ra khỏi Khôn Ninh cung, sắc mặt đều lạnh như băng."
"Nói ra thì chuyện ta bị từ hôn trước đây cũng đâu phải lỗi của ta ."
"Là chính Thường công t.ử và biểu muội của hắn dây dưa không rõ, nảy sinh tư tình. Người trong thiên hạ đều biết ."
" Nhưng vì sao ... dường như người bị tổn thương chỉ có một mình ta ?"
Chính bởi vì ai cũng biết , nên lời khen chê mới đủ cả.
Hôm đó, A tỷ bắt gặp Thường công t.ử và vị biểu muội kia ôm ấp nhau trong nhã gian của t.ửu lâu ngoài phố.
Nàng tức giận xông vào , trước mặt bao người tát biểu muội kia một cái.
Sau đó Thường gia tới từ hôn.
Lúc đi còn để lại một câu.
Rằng một chủ mẫu tính tình ngang ngược, chuyên quyền như vậy , Thường gia không chứa nổi.
Rõ ràng Thường gia có lỗi trước .
Thế mà chỉ vì cái tát ấy , cuối cùng A tỷ lại mang tiếng ghen tuông đố kỵ.
"Hoàng hậu nương nương cũng vì nghe chuyện này nên mới..."
A tỷ chưa nói hết câu, hốc mắt đã đỏ lên.
Ta nắm lấy tay nàng.
"Hoàng hậu nương nương rồi sẽ nhìn thấy điểm tốt của A tỷ."
"Lòng người phải qua ngày tháng mới thấy rõ, không thể nóng vội."
Nàng ngẩng đầu nhìn ta .
Trong đôi mắt long lanh ánh lệ, bỗng nhiên sáng lên.
Nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y ta , vội vàng nói :
"A Thư, sắp tới là thọ yến của Hoàng hậu nương nương."
"Người thích nhất là tranh thêu hai mặt mẫu đơn. Ta nghe nói các tú nương trong cung thêu thế nào cũng không vừa ý người ."
"Tay nghề thêu của muội nổi danh khắp kinh thành, muội giúp ta thêu một bức đi , coi như quà ta dâng tặng..."
Ta rút tay về, lắc đầu.
"A tỷ, một khi bị phát hiện, chỉ khiến mọi chuyện hỏng bét hơn thôi."
"Hoàng hậu là người thế nào? Nếu người biết không phải do tỷ tự tay thêu, trái lại còn cảm thấy tỷ không đủ thành ý."
A tỷ miễn cưỡng cong khóe môi.
"Ta sẽ không nói đâu ..."
"Ta chỉ nói là do chính mình thêu, sẽ không liên lụy tới muội ."
"A tỷ, muội không thể làm như vậy ."
Nụ cười trên mặt nàng cuối cùng cũng không giữ nổi nữa.
Nàng đứng dậy, thất vọng nói :
"Vậy... ta về trước đây. Muội nghỉ ngơi cho tốt ."
15
A tỷ muốn để lại ấn tượng tốt trước mặt Hoàng hậu, Lục Cảnh liền ở bên cạnh nàng, cùng nàng khắp nơi tìm kiếm kỳ trân dị bảo, hận không thể dâng tất cả những thứ tốt nhất thiên hạ tới trước mặt nàng.
Còn Thôi Dục thì hay rồi , lấy danh nghĩa ân nhân cứu mạng của mình , hôm nay tặng một hộp điểm tâm, bảo rằng trong tiệm mua nhiều quá ăn không hết.
Ngày mai lại tặng một con diều, nói mình đáng thương lắm, trong phủ chẳng có ai cùng hắn thả diều.
Mỗi
lần
ta
muốn
từ chối,
hắn
lập tức cụp mắt xuống, mím môi
lại
, như thể bất cứ lúc nào cũng
có
thể
khóc
thành tiếng.
Rõ ràng hắn lớn hơn ta một tuổi, sao tâm tính lại còn trẻ con hơn cả ta ?
Nhưng may mà những thứ hắn tặng đều không phải đồ quý giá.
Đều là những món nhân tình có thể đáp lễ được .
Vì thế ta cũng mặc kệ hắn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/co-thu/6.html.]
Có một lần , Quốc Công phu nhân ra ngoài, đúng lúc bắt gặp hắn đang xếp hàng mua bánh ngọt ngoài phố.
Kiệu của bà dừng ngay bên cạnh ta , mong ngóng chờ đợi, còn tưởng con trai mình hiếu thuận, mua về cho bà.
Kết quả, Thôi Dục ôm hộp bánh ấy , chạy một mạch tới trước mặt ta , thở hổn hển đưa tới:
"Nhị cô nương, ăn lúc còn nóng đi ."
"Cái này ngon lắm!"
Quốc Công phu nhân vén rèm kiệu lên, bàn tay vừa đưa ra còn chưa kịp thu về, tức đến bật cười , mắng một câu:
"Thảo nào dạo này cơm canh trong nhà chẳng thấy động đũa mấy. Hóa ra ta nuôi một con ch.ó chỉ biết kiếm ăn bên ngoài, cho ăn thế nào cũng không nuôi thân được !"
Thôi Dục bị mắng đến đỏ bừng cả vành tai, gãi đầu, nhỏ giọng gọi một tiếng:
"Mẫu thân ..."
Nhưng cuối cùng vẫn nhét hộp bánh vào tay ta .
Ta cũng lúng túng đến không biết phải làm sao .
Quốc Công phu nhân lại như đổi thành người khác, cười tủm tỉm phất tay:
"Nhị cô nương đừng để ý tới ta , ta trêu nó thôi. Lúc này ta ăn không nổi nữa rồi , cô cứ ăn đi , cứ ăn đi ."
16
Ngày sinh thần của Hoàng hậu, trong cung mở yến tiệc.
Trong tiệc, chén ngọc ly vàng qua lại không ngớt.
Ta ngồi thu mình trong góc, vốn không muốn gây chú ý.
Nhưng bà lại cố tình nhìn thấy ta .
Gọi ta tới trước mặt, cẩn thận ngắm nghía mấy lượt.
Một lúc lâu sau , bà thở dài một tiếng, nói :
" Đúng là một nha đầu xinh đẹp , đáng tiếc..."
Đáng tiếc điều gì?
Bà không nói tiếp.
Tim ta khẽ thắt lại .
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Khóe mắt thoáng thấy A tỷ ngồi trong tiệc, trên mặt hiện lên một tầng đỏ bối rối.
Có lẽ Lục Cảnh cũng nhìn thấy sắc mặt của A tỷ, đúng lúc bước lên một bước, cao giọng nói :
"Mẫu hậu, Cố Đại cô nương cũng có lễ vật chúc thọ muốn dâng lên."
A tỷ đứng dậy, nâng một chiếc hộp tiến lên phía trước , hai tay cung kính dâng lên.
Hoàng hậu nhận lấy, mở ra .
Bên trong là một bức danh họa tiền triều, có thể xem là bảo vật quý hiếm.
Nhưng bà chỉ mở ra nhìn thoáng qua rồi mất hứng khép lại , tiện tay đưa cho nữ quan bên cạnh:
"Cất đi ."
Sắc mặt A tỷ trắng bệch đi đôi chút, nhưng vẫn cố giữ nụ cười , khom gối hành lễ:
"Thần nữ nguyện dâng một điệu múa, chúc nương nương thiên thu trường lạc."
Hoàng hậu không lập tức đồng ý.
Bà nhìn Lục Cảnh một cái.
Lục Cảnh đang nhìn bà, trong mắt mang theo vẻ cầu xin.
Bà im lặng một lát, cuối cùng vẫn gật đầu.
A tỷ như trút được gánh nặng, xoay người lui xuống thay y phục.
17
Chỉ khoảng một tuần trà sau , nàng đã quay trở lại .
Tim ta chợt đ.á.n.h thót một cái.
A tỷ thay một bộ váy Nguyệt Hoa màu trắng.
Chất liệu váy mỏng như cánh ve, dưới ánh nến thấp thoáng lưu chuyển ánh sáng.
Chaporia
Bình Luận (0)