CỐ THƯ/Chương 7: 7C. 7: 7
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trên mặt váy thêu dày đặc vô số cánh bướm, sống động như thật, tựa hồ chỉ cần một cơn gió thoảng qua là sẽ tung cánh bay lên.

 

Toàn bộ khách khứa trong tiệc đều nhìn đến ngây người .

 

Nhưng sắc mặt Hoàng hậu trong nháy mắt trầm xuống.

 

Bà bất giác nhìn sang Hoàng đế.

 

Ánh mắt Hoàng đế dừng lại trên người A tỷ, trong đáy mắt thoáng hiện một tia hoảng hốt.

 

Dường như nhận ra ánh nhìn của Hoàng hậu, ông lập tức hoàn hồn, ho khan một tiếng, quay đầu đi , không nhìn A tỷ thêm lần nào nữa.

 

Tim ta nhảy loạn không ngừng.

 

Ta đã từng nhìn thấy bộ váy đó.

 

18

 

Kiếp trước , sau khi bị Lục Cảnh ghẻ lạnh, ta lòng nóng như lửa đốt, nghĩ đủ mọi cách để cứu vãn mối quan hệ giữa chúng ta .

 

Một cung nữ bên cạnh dâng lên bộ váy Bạch Điệp này , nói đến mức như hoa nở trên trời.

 

"Hoàng thượng nhìn thấy nhất định sẽ hồi tâm chuyển ý. Nương nương mặc nó múa một khúc, dù lòng dạ sắt đá cũng sẽ mềm đi ."

 

Ta bệnh cấp vái tứ phương, vậy mà thật sự tin lời nàng ta , vui mừng khôn xiết thay váy vào .

 

Nhưng vừa mới mặc xong, Lục Cảnh đã đẩy cửa bước vào .

 

Hắn chỉ nhìn ta một cái, sau đó không nói một lời, lập tức đẩy ta ngã xuống giường, hai tay xé nát bộ váy ấy .

 

"Học mấy thủ đoạn hồ ly tinh này , là muốn quyến rũ ai?"

 

Đêm đó, Lục Cảnh giày vò ta hết lần này đến lần khác.

 

Ta đau đến c.ắ.n rách môi, khổ sở cầu xin tha thứ, hắn lại như không hề nghe thấy.

 

Sau đó, ta nằm liệt trên giường suốt nửa tháng.

 

Toàn thân tím bầm, ngay cả xoay người một chút cũng đau đến toát mồ hôi lạnh.

 

Về sau ta mới biết , cung nữ dâng váy cho ta là người của Quý phi.

 

Lại về sau nữa, ta hao tâm tổn sức mới dò la được lai lịch của bộ váy này .

 

Năm xưa trong cung từng có một phi tần, vì tranh sủng mà mặc một bộ váy Bạch Điệp như vậy .

 

Nàng ta múa uyển chuyển trước mặt Tiên đế, mê hoặc Tiên đế đến thần hồn điên đảo, đêm nào cũng lưu lại tẩm cung của nàng.

 

Nhưng vì cậy sủng sinh kiêu, nàng ta hại c.h.ế.t hai người con của Thái hậu.

 

Sau khi điều tra ra chân tướng, Thái hậu sai người kéo nàng ta ra trước điện, đ.á.n.h trượng công khai, rồi lột sạch y phục, ném trần truồng ra khỏi cung môn.

 

Kể từ đó, trong cung không còn ai dám mặc váy Bạch Điệp nữa.

 

Lục Cảnh hiểu rõ nỗi đau của mẫu hậu mình , cho nên cũng căm ghét bộ váy này .

 

Vì sao A tỷ lại mặc nó?

 

Ta lén nhìn sang Lục Cảnh.

 

Sắc mặt hắn cũng rất khó coi, nơi thái dương đã lấm tấm mồ hôi.

 

A tỷ lại hoàn toàn không hay biết .

 

Tiếng nhạc vang lên, nàng tung tay áo bắt đầu múa.

 

Nhưng sắc mặt Hoàng hậu càng lúc càng lạnh.

 

Một khúc múa kết thúc.

 

A tỷ quỳ rạp xuống đất dập đầu, chờ đợi lời khen thưởng của Hoàng hậu.

 

"Yêu kiều lẳng lơ!"

 

Bốn chữ lạnh lùng nện xuống.

 

Toàn thân A tỷ run lên.

 

Trong hốc mắt đã đầy nước mắt, nhưng không dám để rơi xuống.

 

Nàng không biết mình đã làm sai điều gì.

 

19

 

Tiệc tan thì đã là giờ Hợi.

 

Khoảnh khắc chui vào xe ngựa, A tỷ mới gục đầu lên vai ta , khóc đến run rẩy toàn thân .

 

“Không còn hy vọng nữa rồi … A Thư, ta không còn hy vọng nữa rồi …”

 

Ta ôm lấy nàng, muốn nói có lẽ vẫn còn cơ hội xoay chuyển, nhưng lời đến bên môi rồi lại nuốt xuống.

 

Bởi ngay cả chính ta cũng không tin.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/co-thu/7.html.]

Xe ngựa vừa ra khỏi cổng cung chưa được bao xa thì bỗng bị người chặn lại .

 

Ngoài rèm truyền vào một giọng nói trầm thấp.

 

“Dừng xe.”

 

Là Lục Cảnh.

 

A tỷ lập tức ngẩng đầu khỏi vai ta , vội vàng dùng mu bàn tay lau nước mắt trên mặt, vén một góc rèm xe lên, giọng vẫn còn nghẹn ngào.

 

“Điện hạ…”

 

Lục Cảnh đứng trước xe ngựa, thần sắc bị màn đêm che khuất, không nhìn rõ.

 

Chỉ có đôi mắt sâu thẳm lặng lẽ nhìn A tỷ.

 

A tỷ nghẹn ngào mở lời trước .

 

“Điện hạ, là ta không nên si tâm vọng tưởng. Chàng vốn là bậc kim chi ngọc diệp, hà tất vì ta mà… bất hòa với Hoàng hậu nương nương?”

 

Nói đến đây, vành mắt nàng lại đỏ lên, nhưng vẫn cố nhịn, gượng gạo nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc .

 

Lục Cảnh im lặng một lát rồi đột nhiên hỏi:

 

“Bộ váy đó, từ đâu mà có ?”

 

A tỷ không ngờ hắn lại hỏi chuyện này .

 

“Là… ta phát hiện trong thư phòng của chàng .”

 

“Trên bàn chàng có đè một bức họa, trên đó vẽ hoa văn của bộ váy ấy . Ta thấy thích nên làm theo một bộ.”

 

Lục Cảnh hoảng hốt liếc nhìn ta một cái, rồi lập tức dời mắt đi .

 

“Nàng không nên tự ý làm bộ váy đó.”

 

“A Chỉ, nàng hãy… hãy về trước đi . Chuyện ban hôn…”

 

A tỷ đợi hắn rất lâu.

 

Nhưng thứ nàng đợi được chỉ là sự im lặng.

 

Nước mắt nàng lã chã rơi xuống.

 

Nàng buông rèm xe, nói với phu xe:

 

“Đi thôi.”

 

Phu xe vung roi, xe ngựa từ từ lăn bánh.

 

20

 

A tỷ trở về phủ rồi tự nhốt mình trong phòng.

 

Suốt ngày suốt đêm không chịu bước ra .

 

Mẫu thân đứng ngoài cửa rất lâu, thở dài không biết bao nhiêu lần .

 

Phụ thân cũng đã biết chuyện, sắc mặt âm trầm, chỉ nói một câu:

 

“Nếu đã không có duyên với Thái t.ử, thì hãy dứt bỏ tâm tư đi . Đừng nghĩ đến những chuyện không thực tế nữa.”

 

Lục Cảnh khác hẳn thường ngày, không đến an ủi A tỷ.

 

Nàng khóc suốt ba ngày.

 

Đến ngày thứ tư, nàng bỗng nói với ta :

 

“A Thư, ta muốn trở về Giang Nam.”

 

Mẫu thân và phụ thân đều không khuyên nổi nàng, đành thuận theo ý nàng, để nàng xuống Giang Nam giải sầu.

 

A tỷ sai người mang một bức thư cho Lục Cảnh, hẹn hắn gặp ở bến tàu.

 

Hôm đó trời âm u, gió sông rất lớn.

 

A tỷ đứng trên bến tàu, từ sáng sớm đợi đến chính ngọ.

 

Nàng vẫn luôn nhìn về con đường phía xa.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nhưng người ấy không đến.

 

Chủ thuyền giục ba lần .

 

Đến lần cuối cùng, A tỷ cuối cùng cũng xoay người lại , cười với ta một cái.

 

“Thật ra , ta đã đoán được chàng sẽ không đến.”

 

“A Thư, chàng hối hận rồi .”

 

“Trong thư phòng chàng có giấu một bức họa. Người trong tranh không có ngũ quan, đang mặc bộ váy Bạch Điệp kia .”

 

“ Nhưng chỉ nhìn một cái ta đã nhận ra . Dáng người ấy … là muội . A Thư, đó là muội .”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...