Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chúng ta vội vã đến nơi thì bờ hồ đã vây kín người . Tiếng gọi người , tiếng kinh hãi thét lên vang lên náo loạn, hỗn độn thành một đoàn.
Thì ra là Vân Thư chẳng biết vì cớ gì mà lại bị rơi xuống nước. Vương phi vội vàng sai người xuống cứu. Đột nhiên, một bóng dáng mặc y phục màu xanh biếc cởi phăng áo choàng, tung người nhảy thẳng xuống hồ.
Hắn tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay Vân Thư, kéo người vào lòng rồi ôm nàng ta lên bờ. Vân Thư toàn thân ướt sũng, Bùi Tịch vơ lấy chiếc áo choàng trên đất bọc c.h.ặ.t lấy nàng ta .
Có lẽ là do chịu phải kinh hãi quá độ, Vân Thư gục đầu vào l.ồ.ng n.g.ự.c Bùi Tịch, đôi bàn tay ra sức túm c.h.ặ.t lấy vạt áo trước n.g.ự.c hắn .
Bùi Tịch vừa lo vừa giận, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng người có mặt tại đó.
Khi nhìn thấy ta , hắn khẽ khựng lại , trong mắt thoáng hiện lên vẻ hoảng loạn trong chốc lát. Nhưng rất nhanh sau đó hắn đã dời mắt đi , bế thốc nàng ta lên rồi quay người bước đi thẳng.
Ta nhìn theo bóng lưng rời đi của hắn , trong một khoảnh khắc ngỡ ngàng, bóng hình ấy và kẻ chấp miệt đòi cưới Vân Thư làm bình thê trong giấc mộng kia đã hoàn toàn hòa làm một.
Trên xe ngựa, Vân Thư rụt rè lên tiếng dò xét: "Đa tạ nghĩa huynh đã cứu mạng, chỉ là... Tô tỷ tỷ liệu có vì vậy mà không vui hay không ?"
Bàn tay Bùi Tịch đặt trên đầu gối vô thức siết c.h.ặ.t. Nơi đáy mắt sâu thẳm thoảng qua một tia bất an khác thường, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt đã biến mất: "Nàng an tâm, nàng ấy xưa nay vốn là người biết rộng lượng, thấu tình đạt lý, ngày mai ta sẽ đến giải thích rõ ràng với nàng ấy , nàng ấy sẽ thể tất cho thôi."
Nhận ra phản ứng của hắn , Vân Thư liền chuyển sang chuyện khác: "Phải rồi , Tô tỷ tỷ thật sự chẳng giống với những thiên kim tiểu thư thông thường chút nào, nàng ấy còn tặng cả hạ lễ cho ta nữa đấy."
"Ồ?" Bùi Tịch thoáng chút hứng thú, "Nàng ấy tặng nàng thứ gì?"
Vân Thư lấy miếng ngọc bộ ra : "Là một miếng ngọc bội, nàng ấy nói chất ngọc này ấm áp, trong suốt, sắc ngọc rất hợp với ta , nhìn qua trông lại rất giống với miếng ngọc huynh từng tặng ta vậy ."
Nụ cười trên mặt Bùi Tịch bỗng chốc cứng đờ, vẻ ôn hòa trên nét mặt tan biến sạch sành sanh, thay vào đó là một vẻ âm u, trầm mặc đến cực điểm.
Hắn nhìn chằm chặp vào miếng ngọc bội trước mắt, gằn từng chữ hỏi: "Nàng nói xem, miếng ngọc bội này là do ai tặng?"
Vân Thư đầy vẻ hoang mang: "Là Tô tỷ tỷ mà..."
Lời còn chưa dứt, Bùi Tịch đã giật phắt lấy miếng ngọc bội, lao mạnh ra khỏi xe ngựa. Hắn c.h.ặ.t đứt dây cương, tung người nhảy lên lưng ngựa. Chỉ là còn chưa kịp quay đầu ngựa chuyển hướng thì đã bị người ta gọi giật lại .
Gã sai vặt hớt hải chạy
ra
, thở
không
ra
hơi
: "Công t.
ử, lão phu nhân bệnh tình nguy kịch, xin Ngài mau ch.óng hồi phủ!"
Nhật Nguyệt
Bùi Tịch nghiến c.h.ặ.t răng, bàn tay siết c.h.ặ.t lấy miếng ngọc bội.
Nửa ngày sau , hắn mới chịu xuống ngựa, sải bước đi nhanh vào trong phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/tinh-mong-xua-cu-tuyet-phu-quan-bac-tinh/4.html.]
Lão phu nhân tuổi tác đã cao, tính khí cũng trở nên bướng bỉnh trẻ con. Tiệc vui nhất thời tham ăn vài miếng quả ngọt, nào ngờ lại xung khắc với thang t.h.u.ố.c vừa uống, cũng may cuối cùng hữu kinh vô hiểm, không gặp đại nạn.
Bùi phu nhân sau khi nghe chuyện xảy ra ở Vương phủ liền sai người đ.á.n.h Bùi Tịch ba mươi đại bản, rồi lại áp giải hắn đến Tô phủ để tạ tội.
Người năm lần bảy lượt cam đoan với ta , đợi qua vài ngày nữa sẽ tìm cho Vân Thư một tấm chồng tốt ở Giang Nam, lại cho nàng ta thêm ít bạc liêm sỉ rồi tiễn nàng ta về quê cũ.
Ta không nói năng gì, chỉ quay sang nhìn thần sắc của Bùi Tịch.
Sắc mặt hắn trắng bệch, ánh mắt nhạt nhòa, hảo tưởng như đối với quyết định này không có chút ý kiến gì. Thế nhưng khi nghe Bùi phu nhân nói muốn tiễn Vân Thư đi , bàn tay buông thõng bên hông của hắn lại theo bản năng mà siết c.h.ặ.t.
Nơi hành lang vắng, ta nói lời ngắn gọn súc tích hỏi hắn rốt cuộc đang nghĩ thế nào.
Bùi Tịch im lặng một lát, thần sắc đầy vẻ giằng xé, thế nan: "Nàng cũng biết danh tiết đối với nữ t.ử mà nói quan trọng đến nhường nào, ta ... không thể không chịu trách nhiệm với nàng ấy ."
Ta gật đầu: "Ngươi muốn cưới nàng ta ?"
"Không phải !" Bùi Tịch cuống quýt, "Ta đã nói rồi , thê t.ử của ta đời này chỉ có một mình nàng, còn về phần Vân Thư... ta sẽ tìm cho nàng ấy một viện t.ử riêng biệt ở bên ngoài, tuyệt đối không để nàng ấy quấy rầy đến chúng ta , như vậy có được không ?"
Ta khẽ bật cười , đây là ý muốn nạp thiếp rồi .
"Ngươi thừa hiểu mà, ta không chấp nhận được phu quân của mình có người phụ nữ khác."
"Chỉ là một cái danh phận mà thôi..."
"Danh phận cũng không được ."
Bùi Tịch sững sờ.
Hắn cụp mắt xuống, im lặng một hồi lâu: "Nàng cũng là nữ t.ử, vì sao lại không thể thấu hiểu cho nàng ấy một chút, chẳng lẽ cứ nhất thiết phải dồn nàng ấy vào đường c.h.ế.t mới chịu thôi sao ?"
Ta đầy vẻ thắc mắc: "Bùi phu nhân đã nói sẽ tìm cho nàng ta một đấng lang quân tốt rồi mà."
" Nhưng nếu như phu quân của nàng ấy biết được nàng ấy từng có chuyện đụng chạm da thịt với nam t.ử khác, phu quân nàng ấy làm sao có thể không để tâm! Đến lúc đó ngày đoạn tháng đoạn của nàng ấy biết phải sống thế nào đây."
"Cho nên ngươi quyết chí muốn cưới nàng ta bằng được ."
Bàn tay Bùi Tịch siết c.h.ặ.t rồi lại buông lỏng, đấu tranh tư tưởng hồi lâu mới chậm rãi ngước mắt lên, ánh mắt đã trở nên kiên định: "Vãn Khanh, xin lỗi nàng."
Chaporia
Bình Luận (0)