1
“Khiếp thật, khoa mình vậy mà lại có trai đẹp đến mức này á?”
Bạn cùng phòng đang lướt video trong trường bỗng ôm điện thoại hét lên.
“Sao thế? Sao thế?”
Một bạn khác tò mò hỏi.
Cô ấy giơ điện thoại lên:
“Tường tỏ tình của trường mình bị spam điên rồi . Khóa năm nhất có một anh siêu đẹp trai, dáng chuẩn, cao mét tám tám, nghe nói còn học cùng khoa với bọn mình nữa! Giờ trên tường toàn ảnh mấy chị khóa trên chụp lén anh ấy thôi.”
Mắt bạn cùng phòng còn lại lập tức sáng rực:
“Tên gì? Tên gì thế?”
“Đợi chút.”
Cô ấy điên cuồng lướt phần bình luận.
“Hứa Cận. Thái t.ử gia nổi tiếng của tập đoàn Hứa thị đó! Không ngờ lại học trường mình ! Còn cùng khoa với bọn mình nữa? Tớ cứ tưởng phú nhị đại học hành đều kém lắm chứ.”
Nghe thấy cái tên Hứa Cận, động tác dọn giường của tôi chợt khựng lại .
Không ngờ đến khi nghe lại cái tên này , tim tôi vẫn không nhịn được mà đập nhanh hơn.
Tôi âm thầm mắng bản thân :
Đúng là chẳng có tiền đồ gì cả.
2
Tôi quen Hứa Cận.
Không, phải nói là tôi chỉ là một kẻ âm thầm đơn phương anh mà thôi.
Kỳ nghỉ hè học kỳ hai năm lớp 11, tôi theo mẹ đến Cảnh Thành chơi, tạm thời ở lại nhà họ Hứa.
Đứng trước biệt thự nhà họ Hứa, tôi hoàn toàn ngây người .
Bạn thân của mẹ tôi … vậy mà lại là phu nhân tổng tài của tập đoàn Hứa thị.
Rùa
Dì Hứa nhiệt tình ra đón chúng tôi , trước tiên nhét vào tay tôi một bao lì xì thật dày, sau đó khoác tay mẹ tôi ríu rít kể đủ thứ chuyện trên đời.
Cũng chính ngày hôm đó, tôi gặp Hứa Cận.
Đứng trước căn phòng dì Hứa chuẩn bị cho mình , tôi chần chừ mãi không dám bước vào .
Bởi vì… nó xa hoa quá mức rồi .
Đúng lúc ấy , cánh cửa phòng bên cạnh đột nhiên mở ra .
Một thiếu niên rất cao xuất hiện ở cửa.
Mái tóc lòa xòa rủ xuống phần chân mày sắc nét, mí mắt lười biếng hơi cụp xuống.
Trên người vẫn còn vương chút uể oải như vừa mới tỉnh ngủ.
Đẹp thật.
Phản ứng đầu tiên của tôi là: người này đẹp quá đi mất.
Chỉ là hơi dữ, nhìn kiểu nào cũng thấy không dễ chọc vào .
Tôi đứng ngây ra tại chỗ, nhất thời nhìn đến thất thần.
Bàn tay thon dài với những khớp xương rõ ràng của thiếu niên đặt trên tay nắm cửa, đôi mắt màu nâu nhạt dừng lại trên người tôi .
Anh dựa nghiêng bên cửa, giọng điệu lười nhác:
“Con nhà ai đây?”
3
Nhận ra anh đang hỏi mình , tôi siết c.h.ặ.t góc áo, lắp bắp:
“ Tôi … tôi … mẹ tôi với dì Hứa là bạn thân , chúng tôi tới Cảnh Thành…”
Còn chưa nói hết câu, chân mày anh đã khẽ nhướng lên, dáng vẻ có chút bất cần:
“Tới Cảnh Thành chơi?”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Khóe môi anh cong lên thành một độ cong nhàn nhạt, không mặn không nhạt gọi tên tôi :
“Tống Khinh.”
Tôi sững người .
Anh vậy mà lại biết tên tôi .
Tôi không nhịn được nhỏ giọng hỏi:
“Sao anh biết tên tôi ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/do-danh-em/chuong-1.html.]
Thiếu niên đáp hờ hững:
“Đoán thôi.”
Lần này tôi càng không biết phải làm sao hơn.
Bởi vì tôi cực kỳ sợ giao tiếp, nhưng lại là kiểu mê cái đẹp đến hết t.h.u.ố.c chữa.
Hễ gặp người đẹp là bước chân không nổi, huống hồ còn là kiểu đẹp đến mê hoặc như người trước mặt.
Tôi không nhịn được lén ngẩng đầu nhìn anh .
Cao thật.
Là kiểu cao đến mức tôi phải ngẩng đầu nhìn mà cổ cũng thấy mỏi.
Có lẽ nhận ra tôi đang căng thẳng, mắt anh hơi cong lên, sau đó cúi người xuống một chút, trong giọng nói còn mang theo chút cà lơ phất phơ:
“Sợ tôi à ?”
Tôi mạnh miệng:
“Kh… không có .”
Nhưng thực tế lòng bàn tay đã bị tôi bấm đến đỏ cả lên.
Khí thế trên người anh quá mạnh, nhìn thế nào cũng chẳng giống kiểu dễ gần.
Ai ngờ anh nhìn thấu nhưng không vạch trần, cổ họng bật ra tiếng cười khẽ:
“Ừm.”
Sau đó đưa tay về phía tôi :
“ Tôi là Hứa Cận, rất vui được quen biết em, Tống Khinh.”
Thái t.ử gia nhà họ Hứa?
Anh chính là thái t.ử gia của Hứa gia sao ?
Tôi dè dặt đưa tay ra nắm lấy tay anh .
Hứa Cận lại nâng tay tôi lên một chút.
Mắt tôi lập tức mở to, trong lòng càng căng thẳng hơn, theo bản năng muốn lùi về phía sau .
Quá đáng.
Anh đang cố tình trêu tôi .
Giọng Hứa Cận vẫn lười nhác, người càng lúc càng tiến lại gần:
“Tống Khinh, nói chuyện với tôi không cần căng thẳng như vậy .”
Đôi mắt đẹp ấy cứ thế nhìn thẳng vào tôi , mang theo chút ý xấu xa:
“ Tôi đâu có đáng sợ.”
Gương mặt tôi phản chiếu trong đôi đồng t.ử màu nâu nhạt của anh , hơi nóng từ cổ dần lan đến tận vành tai:
“Bi… biết rồi … thật ra cũng không cần đứng gần thế đâu …”
Quá đỗi đường đột rồi .
4
Tôi bị giao cho Hứa Cận chăm sóc.
Mới đến Cảnh Thành, tôi hoàn toàn xa lạ với nơi này .
Đây là nơi mẹ tôi từng học tập.
Mỗi ngày, mẹ tôi và dì Hứa đều có vô số hoạt động, lịch trình kín mít.
Vì vậy , nhiệm vụ trông nom tôi liền rơi xuống đầu Hứa Cận.
Ban đầu anh cực kỳ ghét bỏ.
Nhìn tôi ngoan ngoãn ngồi trên sofa chờ mình , anh nhất thời chẳng biết phải làm sao .
Đối diện với đôi mắt sáng lấp lánh của tôi , Hứa Cận khẽ nhíu mày.
“ Tôi đi xem thi đấu quyền anh đấy. Em nhát gan thế này , sao tôi dẫn em theo được ?”
Tôi không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn anh một cái rồi lặng lẽ cúi xuống.
Có lẽ bộ dạng của tôi trông quá đáng thương, Hứa Cận khoanh tay nhìn tôi , đột nhiên vò mạnh tóc sau gáy, khẽ chậc một tiếng.
Sau đó anh bước tới, một tay cầm lấy chiếc balo màu xanh nhạt của tôi , bắt đầu nhét vào đó những thứ anh nghĩ tôi sẽ cần.
Khăn giấy, khăn ướt, bình nước, ô, sạc dự phòng…
Chuẩn bị xong, anh khoác balo lên một bên vai mình .
Đôi mắt màu nâu nhạt mang theo chút bất lực:
“Nói trước nhé, trận quyền anh là thi đấu chính quy đấy, có người nào đó không được khóc vì sợ đâu .”
Chaporia
Bình Luận (0)