Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi khẽ gật đầu:
“Không đâu , tôi sẽ không khóc vì sợ đâu .”
Khóe mắt lại vô thức cong lên.
Tuyệt quá rồi .
Được đi xem thi đấu quyền anh .
Hứa Cận liếc tôi một cái, khóe môi nhếch lên, giọng rất khẽ:
“Xì.”
Cả người anh đầy vẻ ngang tàng, chiếc balo xanh nhạt kia thật sự chẳng hợp với anh chút nào.
Tôi vừa giơ hai tay định nhận lại thì Hứa Cận đã vươn cánh tay dài ra , nắm lấy sau gáy tôi , dẫn tôi đi về phía trước .
“Balo nặng lắm, cái người nhỏ xíu như em không cần mang.”
Anh không nhìn tôi , nhưng nhiệt độ từ đầu ngón tay chạm lên da nơi cổ khiến má tôi nóng bừng.
Tôi khẽ siết lòng bàn tay.
Thái t.ử gia nhà họ Hứa… hình như cũng không đáng sợ như lời đồn.
5
Tôi trở thành cái đuôi nhỏ của Hứa Cận.
Anh xem đua xe có tôi , chơi bóng có tôi , xem quyền anh có tôi , đi lướt sóng cũng có tôi .
Tôi không còn sợ Hứa Cận như lần đầu gặp nữa.
Anh có tính cách rất hoang dã, bạn bè vô cùng nhiều, ai gặp cũng phải gọi một tiếng “ anh Cận”, là thiên chi kiêu t.ử được mọi người nâng niu.
Hứa Cận làm việc hoàn toàn theo tâm trạng.
Nếu chạm vào giới hạn của anh , lúc đ.á.n.h nhau anh sẽ vô cùng hung hãn và tàn nhẫn.
Nhưng khác hẳn với định kiến của tôi về phú nhị đại, ngoài gương mặt đẹp đến nổi bật ấy , Hứa Cận còn ưu tú ngoài sức tưởng tượng.
Anh là học sinh đứng đầu trường cấp ba số 1 ở Cảnh Thành, môn Vật lý thậm chí đã học đến kiến thức ngoài chương trình trung học. Nghe nói anh còn đang chuẩn bị cho cuộc thi Vật lý quốc tế.
Hơn nữa, người bị đồn là khó dây vào nhất như anh , thật ra lại có tam quan rất đúng đắn.
Đối với những ông lão bà lão ăn mặc cũ kỹ, đôi tay thô ráp đang nhặt ve chai, anh chưa từng lộ ra vẻ ghét bỏ.
Nhưng đám thiếu niên thiếu nữ 16-17 tuổi vốn chẳng biết che giấu cảm xúc.
Có người bịt mũi:
“Hôi quá đi mất, người nhặt rác không thể sang chỗ khác nhặt à ? Bảo vệ sân bóng làm ăn kiểu gì vậy ? Đây còn là sân trong nhà mà cũng để loại người như thế vào …”
Còn chưa nói hết câu, người đó đã bị đá một cú.
Cậu ta vừa định nổi nóng, nhưng vừa thấy người đá mình là Hứa Cận thì lập tức im bặt.
Vừa xoa chỗ bị đá vừa dè dặt hỏi:
“Sao thế anh Cận?”
Hứa Cận lạnh mặt, hơi hất cằm, giọng nhàn nhạt:
“Uống đi . Uống hết nước trong chai của mấy cậu đi .”
Đám con trai tuy không hiểu vì sao nhưng chẳng ai dám cãi, từng người ngửa đầu uống nước.
Có người mua tới 3-4 chai đồ uống, uống không nổi liền mặt mếu máo cầu cứu người bên cạnh:
“Uống không ? Giúp tôi uống bớt với! Còn là anh em không đấy? Tôi xin cậu uống giúp tôi một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/do-danh-em/chuong-2.html.]
Chẳng bao lâu
sau
, tất cả chai nước
trên
sân bóng đều trống rỗng.
Rồi tôi nhìn thấy, ngay trước mặt mọi người , Hứa Cận ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhặt từng chai bỏ vào túi của ông lão kia .
Giọng anh lịch sự lại kiên nhẫn:
“Sau này nếu cần chai nhựa, ông cứ đến thẳng chỗ phòng bảo vệ lấy nhé. Cháu sẽ bảo bọn họ uống xong thì để hết ở đó. Trời nắng quá, đợi mát hơn rồi hẵng ra ngoài.”
Gương mặt vốn luôn mang vẻ bất cần giờ dịu đi vài phần, đôi tay đẹp đẽ ấy đang đỡ lấy đôi tay khô gầy thô ráp của ông lão.
Ánh mặt trời mùa hè gay gắt vô cùng.
Vì vừa chơi bóng nên tóc trước trán Hứa Cận hơi ướt mồ hôi.
Nhưng khoảnh khắc ấy , trong mắt tôi , anh giống như đang phát sáng.
Mà trái tim tôi cũng đập mạnh đến mức không thể kiểm soát.
6
Tôi thích Hứa Cận rồi .
Đối với một người có tam quan đúng đắn, lại thật sự trưởng thành đúng gu của mình như vậy , tôi rất khó để không rung động.
Nhưng tôi không dám biểu lộ dù chỉ một chút.
Hứa Cận có một gương mặt quá mức nổi bật, lại còn xuất thân từ gia đình hào môn như thế, số con gái thích anh nhiều không đếm xuể.
Còn tôi … chẳng qua chỉ là người bình thường nhất trong số đó.
Thậm chí tính cách còn thuộc kiểu không được yêu thích nhất: nhút nhát, vô vị, lại yếu đuối.
Nếu không nhờ quan hệ quen biết giữa hai gia đình, có lẽ tôi cũng chẳng có cơ hội đứng cạnh Hứa Cận.
Anh giống như vì sao sáng rực trên bầu trời, cách tôi quá xa.
Tôi biết rõ giữa tôi và anh chênh lệch bao nhiêu.
Tôi đều biết cả.
Nhưng tình cảm của thiếu nữ vốn mãnh liệt đến mức không thể khống chế.
Nó giống như thủy triều, cuốn theo cả mặc cảm tự ti, hết lần này đến lần khác vỗ lên bờ, chỉ để lại dấu vết của những đợt nước dâng.
Tôi cẩn thận giấu kín mối tình đơn phương ấy , trân trọng quãng thời gian mùa hè đẹp như mộng này .
Chỉ là tôi quên mất…
Đơn phương thật ra cũng sẽ khiến đối phương cảm thấy phiền lòng.
Hứa Cận đi đâu cũng dẫn tôi theo.
Mỗi ngày đều được nhìn gương mặt đẹp trai ấy , tôi rất vui.
Nhưng những người chơi cùng Hứa Cận đều là đám phú nhị đại có tính cách ngông nghênh đến cực điểm.
Một người siêu sợ giao tiếp như tôi đứng giữa bọn họ thật sự quá nổi bật.
Chẳng bao lâu sau , tôi đã nổi tiếng trong giới ở Cảnh Thành.
Tin đồn về tôi ngày càng nhiều.
“Nghe gì chưa ? Bên cạnh anh Cận có con gái rồi đấy. Một cô bé ngoan ngoãn lắm, ngày nào cũng đi theo sau anh Cận, anh ấy đi đâu cô ấy theo đó.”
“Thật hay giả vậy ? Bên cạnh anh Cận mà có con gái á? Chắc là họ hàng gì trong nhà thôi nhỉ? Đến Cảnh Thành chơi nên anh Cận bất đắc dĩ phải chăm sóc?”
“Với cái tính của anh Cận mà chịu chăm sóc người khác à ? Tôi thấy chắc chắn là anh ấy cũng có hứng thú với cô gái đó rồi . Không thì sao ngày nào cũng dẫn theo?”
Rùa
“Hơn nữa lần trước ở trận quyền anh tôi nhìn rõ lắm nhé. Người ta thì chỉ chăm chăm nhìn trận đấu trên sân, còn mắt anh Cận gần như dính luôn lên người cô ấy rồi .”
Chaporia
Bình Luận (0)