Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Không đúng đâu . Có bao nhiêu con gái theo đuổi anh Cận như thế, anh ấy kiêu đến vậy , sao có thể thích kiểu con gái nhát gan được ? Với lại tôi từng gặp cô gái đó rồi , không thích nói chuyện, tính cách yên lặng, nhát đến mức cả buổi chẳng có chút cảm giác tồn tại nào.”
… … …
7
Tin đồn càng lúc càng lan rộng, thậm chí còn truyền đến tai nhóm người chơi thân với Hứa Cận.
Đám người đó vốn thích xem náo nhiệt, ở góc hành lang liền cười hỏi anh :
“Anh Cận, giờ trong giới ai cũng đồn anh thích cái cô bé nhát gan kia đấy. Ban đầu bọn em còn không tin, nhưng giờ đến chuyện người ta đi vệ sinh anh cũng ra đứng chờ. Anh Cận, không phải anh nghiêm túc thật rồi đấy chứ? Anh thật sự thích Tống Khinh à ?”
Tôi vừa từ nhà vệ sinh đi ra , vô tình nghe thấy.
Chỉ là bức tường nơi góc rẽ che khuất bóng dáng bọn họ, tôi không nhìn thấy biểu cảm của Hứa Cận.
Tôi biết nghe lén là không đúng.
Nhưng đôi chân lại không khống chế được mà dừng lại , trái tim bị treo lên tận cổ họng.
Ngay giây tiếp theo, tôi nghe thấy tiếng cười khẽ của Hứa Cận.
Tùy ý, hờ hững.
“Tống Khinh à , nhát gan quá, không có hứng thú.”
Có người vẫn chưa chịu bỏ cuộc:
“ Nhưng anh Cận, khoảng thời gian này anh đối xử với Tống Khinh tốt như vậy , bọn em còn tưởng…”
“Chỉ là chăm sóc thôi.”
Trong giọng nói của Hứa Cận xen lẫn chút lạnh nhạt:
“Đừng đồn linh tinh nữa, ảnh hưởng đến con gái nhà người ta không tốt .”
Tôi đứng phía sau góc tường, trái tim vừa bị treo lên cao giờ rơi mạnh xuống.
Rõ ràng biết kết quả sẽ là thế, vậy mà vẫn không nhịn được mong đợi.
Đến khi hoàn hồn, mắt tôi đã ướt mất rồi .
Tôi giơ tay lau đi .
Đúng là chẳng có tiền đồ gì cả.
Chỉ là bầu trời hơi sụp xuống một chút thôi mà.
Có gì to tát đâu chứ?
Chẳng qua là người mình thích không thích mình thôi.
Có gì to tát đâu chứ?
Tự mình thích bản thân mình là được rồi mà!
Thế nhưng nước mắt lại càng lúc càng nhiều.
Tôi vừa đi ra ngoài vừa òa lên khóc lớn.
Khó chịu quá…
Rùa
Có phải tôi đã làm phiền anh rồi không ?
Cũng đúng thôi.
Không ai thích bị đồn thổi chuyện tình cảm như vậy cả.
Thế là ngày hôm sau , tôi thu dọn hành lý, nói với mẹ rằng mình muốn quay về thành phố Doanh tham gia trại hè, rồi lập tức bay trở về.
Đối mặt với khó khăn, chuyện tôi giỏi nhất chính là trốn tránh.
Tôi luôn cho rằng, với người mình thích, vốn dĩ không thể làm bạn được .
Vì vậy tôi dứt khoát cắt đứt mọi thứ, xóa rồi chặn Hứa Cận.
Ngay cả một câu tạm biệt tôi cũng không nói , cứ thế lặng lẽ rời đi .
8
“Trời ơi, đẹp trai thật đấy! Không dám tin một cực phẩm thế này lại học khoa Hóa của bọn mìn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/do-danh-em/chuong-3.html.]
Tiếng của bạn cùng phòng kéo suy nghĩ của
tôi
trở về thực tại.
Tôi cố ép mình phớt lờ nhịp tim đang tăng nhanh, tiếp tục trải ga giường.
Cô ấy gọi tôi :
“Tống Khinh, cậu mau xem đi . Cậu không tò mò à ? Một phú nhị đại lớn thế đó, vậy mà lại thi đỗ trường mình . Thành tích còn tốt như vậy nữa. Cậu thật sự không tò mò chút nào sao ?”
Động tác trải giường của tôi không dừng lại :
“Anh ấy đương nhiên thi đỗ được trường mình rồi . Theo tớ thấy thì chắc là thi không tốt nên mới lưu lạc tới trường mình thôi.”
Mắt bạn cùng phòng càng sáng hơn, vẻ mặt như vừa ngửi thấy mùi drama:
“Trời ạ, Khinh Khinh, hai người không phải quen nhau đấy chứ? Cái anh Hứa Cận này mới nhập học nửa ngày đã nổi tiếng khắp trường rồi , ảnh bị truyền điên cuồng luôn. Kết quả là cậu vậy mà lại quen một đại soái ca như thế?”
Điện thoại được đưa đến trước mặt tôi .
Trong ảnh, Hứa Cận đang dựa vào tường nghe người đối diện nói gì đó.
Chỉ là vẻ mặt anh rất nhạt, giống như chẳng muốn để ý đối phương, trong ánh mắt còn mang theo chút kiêu ngạo lười biếng.
Vừa ngông vừa biếng nhác.
Đó là dáng vẻ tôi chưa từng thấy ở Hứa Cận.
Vậy mà vẫn đẹp trai đến mức khiến tim người ta rung động.
Bạn cùng phòng lắc cánh tay tôi :
“Khinh Khinh…rốt cuộc cậu với Hứa Cận là quan hệ gì vậy ?”
Tên của Hứa Cận cứ quanh quẩn bên tai tôi .
Cuối cùng môi tôi cũng không nhịn được mà mím lại , giọng nói như sắp vỡ ra :
“Còn có thể là quan hệ gì nữa… chẳng qua là quan hệ tôi đơn phương anh ấy rồi bị từ chối thôi…”
Ba người bạn cùng phòng đồng loạt sững lại , trên mặt đều hiện lên vẻ áy náy, hận không thể tự tát mình một cái.
“Bảo sao cậu không tò mò… xin lỗi nhé…”
“Không sao đâu , chuyện từ hồi lớp 11 rồi . Tôi với anh ấy cũng không tính là thân , có khi anh ấy quên tôi từ lâu rồi .”
Tôi xoay người tiếp tục trải giường, ngoài mặt trông chẳng có gì khác thường.
Chỉ là một nếp nhăn trên ga giường kia , tôi vuốt rất lâu mà vẫn không phẳng được .
Đã một năm rồi .
Rõ ràng đã qua một năm, vậy mà tôi vẫn chưa quên được Hứa Cận.
Tim vẫn sẽ đập nhanh, cho dù chỉ đơn giản là nghe thấy tên anh .
Tôi không hiểu vì sao Hứa Cận lại học cùng trường với tôi .
Tôi vẫn nghĩ với thành tích của anh , vào trường đại học tốt nhất là chuyện dễ như trở bàn tay.
Thế nhưng anh lại lấy thành tích đứng đầu để vào khoa Hóa của trường chúng tôi , trong khi rõ ràng anh thích Vật lý đến vậy .
Nghĩ mãi không ra , tôi cũng chẳng nghĩ nữa.
Ngày đầu năm nhất nhập học, Hứa Cận chỉ mất nửa ngày đã nổi tiếng khắp nơi.
Quả nhiên anh đi tới đâu cũng rực rỡ nổi bật.
Nhưng tất cả những điều đó đều không liên quan tới tôi .
Tôi quá bình thường, ném vào biển người là sẽ lập tức biến mất.
Hơn nữa khoa Hóa lớn như vậy , chỉ cần tôi không chủ động đến gần anh , giữa tôi và Hứa Cận sẽ không còn bất kỳ giao điểm nào nữa.
Huống hồ anh còn không biết tôi cũng học ở trường này .
Có lẽ cho dù biết , anh cũng chẳng quan tâm.
Thế nhưng đêm hôm đó, khi tôi đang nằm trên giường, một cuộc gọi lạ bỗng gọi tới.
Chaporia
Bình Luận (0)